Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam

Chương 152:

Chương trước Chương sau

Mặc Vũ nói: “Năm đó nhị gia Mộc gia, tức là nội của Mộc cô nương, cưới một ngoại thất nuôi dưỡng bên ngoài phủ. Tổ mẫu của Mộc cô nương khi vào cửa đã mang theo hai đứa trẻ, một đứa là phụ thân của Mộc cô nương, đứa kia là một cô gái, nhưng con gái đó đến tuổi cập kê lại đột nhiên biến mất. Mộc gia kh báo án, cũng kh tìm kiếm, sau một năm Mộc gia tuyên bố con gái đó bệnh chết, Ám Các ều tra thì quan tài rỗng.”

“Rỗng? con gái này kh chết.” Tiêu Lăng Diễm khẽ híp mắt: “Đã ều tra lai lịch của tổ mẫu Mộc Tuyết chưa?”

Mặc Vũ vội quỳ xuống: “Chủ tử thứ tội, Ám Các đã ều tra khắp vài trăm dặm qu Ngô Châu, nhưng kh thể tra ra lai lịch của tổ mẫu Mộc cô nương, này cứ như thể xuất hiện từ hư kh vậy.”

Tiêu Lăng Diễm nhẹ gõ vào án thư, trầm tư suy nghĩ, một nữ nhân tay trói gà kh chặt, thể rời khỏi nhà bao xa? Càng kh thể tra ra, lại càng đáng ngờ.

Mặc Vũ lại nói: “Còn một chuyện nữa, Lương Tấn, mạc liêu đáng tin cậy nhất của Thịnh Vương, vẫn chưa tìm th. Theo ều tra, Lương Tấn đã mang theo những thứ giá trị trong phòng lặng lẽ rời đêm qua.”

Mặc Phong nói: “Chủ tử vừa mới trình chứng cứ lên buổi chầu sáng nay, Lương Tấn này rõ ràng đã nhận được tin tức từ trước.”

Tiêu Lăng Diễm cười nhạo: “Như vậy thể giải thích được những hành động đôi khi vô não của Tiêu Dật Thần, xem ra kẻ muốn lợi dụng Tiêu Dật Thần để đối phó bổn vương.”

đứng sau này liệu cùng một với hung thủ năm đó kh?” Mặc Phong tuy là câu hỏi, nhưng càng giống như một lời khẳng định.

“Chuyện năm đó, chúng ta đã ều tra nhiều năm như vậy, kết quả vẫn kh thay đổi.” Tiêu Lăng Diễm cau mày: “Xem ra bổn vương tìm câu trả lời từ Mộc Tuyết.”

Mặc Tinh hỏi: “Nhưng nếu chủ tử tiếp cận Mộc cô nương, vậy bên Đại tiểu thư…”

Tiêu Lăng Diễm cau mày im lặng.

“Thuộc hạ cho rằng, kh nên để Đại tiểu thư biết.” Mặc Phong giải thích: “Tất cả các dấu hiệu đều cho th những này kh liên quan đến Hoàng hậu và Ninh Quốc c phủ, thậm chí thủ đoạn còn cao hơn Hoàng hậu. Địch trong tối ta ngoài sáng, nếu đánh động, e rằng chỉ khiến Đại tiểu thư thân lâm hiểm cảnh.”

Tiêu Lăng Diễm đồng tình với suy nghĩ của Mặc Phong, đứng sau năm đó muốn hãm hại , lại liên quan đến cái c.h.ế.t của mẫu thân Ân Nguyệt. Thậm chí Tiêu Lăng Diễm nghi ngờ chuyện hại c.h.ế.t mẫu phi của năm đó, cũng bàn tay của này.

Khi Tuyền phi qua đời năm đó, tất cả bằng chứng đều chỉ thẳng vào Thục phi, thường xuyên ra vào Tuyền Cơ cung. Mà khi đó Tiêu Lăng Diễm còn nhỏ tuổi, đợi đến khi thế lực dần mạnh lên để ều tra, kết quả nhận được lại kh khác gì ban đầu.

Tuy nhiên, xét theo tất cả những gì đang diễn ra, chuyện năm đó e rằng cũng kh đơn giản như vậy. Chỉ là cách biệt đã nhiều năm, chứng cứ sớm đã bị tiêu hủy, muốn tra lại quá khó.

Ân Nguyệt khả năng thích nghi tốt, sau khi dọn dẹp xong viện tử, nàng liền sai bày một chiếc giường mềm trong đình hóng mát cạnh tường phía nam.

Sáng sớm hôm sau.

Nàng lại nằm trên giường, lần này cũng kh cần lo mặt trời chiếu nghiêng thế nào, đã tường viện và đình hóng mát che c.

Ban đầu nàng thực sự kh ý định chuyển , dù nàng vẫn thích sự yên tĩnh của Ẩn Nguyệt Hiên hơn.

Nhưng nghĩ đến Lan thị, Ân Nguyệt cảm th trước khi nàng rời , ở lại đây cũng kh tồi.

Trên giường mềm, ánh mắt Ân Nguyệt quét qua các góc trong viện, dường như thể gợi lại một vài ký ức mơ hồ.

Trong ký ức một bé cao hơn nàng một cái đầu, bọn họ thường xuyên chạy vòng qu một nữ tử dung mạo tuyệt mỹ mà vui đùa, luôn nở nụ cười ấm áp với nàng. Sau này, bé dần lớn lên, trở thành một c tử tuấn tú ngọc thụ lâm phong, nhưng nụ cười trên gương mặt lại nhạt nhiều. một ngày nọ, vị c tử tuấn tú này mang theo một chuỗi hạt cỏ màu trắng sứ đến Ẩn Nguyệt Hiên tìm Ân Nguyệt, nói, sẽ trấn thủ Nam Cương, đợi ba năm sau c thành d toại trở về, sẽ chọn cho nàng một nhà chồng tốt, nhất định kh để nàng chịu uất ức.

Ân Nguyệt vuốt ve chuỗi hạt trên cổ tay, khóe môi kh tự chủ mà cong lên.

Đó là ký ức của nguyên chủ, nhưng lại như thể chính đã đích thân trải qua.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Kh biết chuyện năm đó ều tra đến đâu ?

Cuối giờ Thìn, Ân Nguyệt khởi hành Ngọc Th Trai.

Vài ngày sau, sáng sớm.

Ân Nguyệt đang uống trà trong viện, trong tay đang lật xem quyển thoại bản tử mà nàng thu thập được gần đây. Tô Hợp th đến từ bên ngoài viện, đang định bẩm báo với Ân Nguyệt.

Ân Văn Dao đã bước thẳng vào cửa viện: “Tỷ tỷ quả nhiên nhàn tình nhã trí.”

Ân Nguyệt như kh nghe th, bưng chén trà bên cạnh nhấp một ngụm, đặt xuống, tiếp tục xem quyển sách trong tay.

Ân Văn Dao th Ân Nguyệt phớt lờ , ban đầu chút tức giận, nhưng nghĩ đến những gì đã th và nghe, trong lòng lại vô cùng sảng khoái.

“Tỷ tỷ đã bao lâu kh gặp Cảnh Vương?” Ân Văn Dao dùng giọng ệu âm dương quái khí hỏi.

Ân Nguyệt ngẩng mắt, sốt ruột Ân Văn Dao: “Ngươi nhầm chỗ kh? Nếu muốn gặp Cảnh Vương, thì đến Cảnh Vương phủ, đừng lảng vảng trước mặt ta.”

Ân Văn Dao lúc này kh giận nữa, vui vẻ hớn hở ngồi xuống chiếc ghế tròn bên cạnh Ân Nguyệt: “Hiện giờ cả thành đều biết Cảnh Vương đang cùng Mộc gia tiểu thư dạo phố, ta thể đến chỗ nàng tìm được.”

Tay Ân Nguyệt lật trang sách khẽ khựng lại, kh nói gì.

Hương Lan ngược lại kh nhịn được: “Nhị tiểu thư thể nói bậy, Cảnh Vương ện hạ làm thể…...”

“Hương Lan.” Ân Nguyệt gọi một tiếng, Hương Lan liền im lặng.

Ân Văn Dao lần này lại kh để ý việc Hương Lan, một nha hoàn, lại dám chen ngang lời chủ tử nói, thậm chí còn khiêu khích Hương Lan nói: “Bổn tiểu thư tận mắt chứng kiến, lại là nói bậy được chứ. Bách tính trong thành đều th đ thôi, nghe nói hôm trước Mộc gia tiểu thư đến Cảnh Vương phủ, ở lại nửa ngày, cuối cùng Cảnh Vương còn đích thân tiễn ta về Mộc phủ.”

Hương Lan nóng mắt, miệng há lại khép, cuối cùng đành nhịn xuống kh mở lời.

Ánh mắt Ân Nguyệt rời khỏi thoại bản tử, đặt lên gương mặt kh chút cảm xúc của Ân Văn Dao, cười nhạo: “Vậy nên… ngay cả một nữ nhi của Thượng thư Bộ C cũng kh bằng, ngươi còn ở đây đắc ý gì?”

“Ngươi…...” Ân Văn Dao giơ ngón tay chỉ vào gương mặt kh chút cảm xúc của Ân Nguyệt: “Ta kh tin nàng thật sự kh để tâm.”

? sốt ruột đến thế, là lo lắng sau này hậu viện Cảnh Vương quá chật, kh một chỗ đứng cho ?” Ân Nguyệt thu lại ánh mắt, tiếp tục xem thoại bản tử trong tay, bàn tay rảnh rỗi kia tùy ý phất phất về phía Ân Văn Dao bên cạnh: “Yên tâm, hậu viện Cảnh Vương phủ rộng rãi lắm, chứa thêm mười nữa cũng kh thành vấn đề.”

Lời Ân Nguyệt nói quá trắng trợn, Ân Văn Dao chỉ cảm th mặt nóng bừng: “Ngươi nói bậy bạ gì đó? Bổn tiểu thư mới kh làm .” Ân Văn Dao đánh giá Ân Nguyệt: “Ngươi kh sợ Mộc Tuyết uy h.i.ế.p vị trí chính phi của ngươi ?”

Ân Nguyệt từ đầu đến cuối đều quá đỗi đạm mạc, đạm mạc đến mức Ân Văn Dao nghi ngờ, nàng thực sự kh để tâm đến vị trí đó hay kh.

Ân Nguyệt hảo tâm khuyên nhủ: “Ngươi quý trọng vị trí đó như vậy, kh cố gắng trước mặt Cảnh Vương, cả ngày lãng phí thời gian trước mặt ta kh đáng chút nào.”

“Ngươi cứ chờ bị Cảnh Vương ruồng bỏ .” Ân Văn Dao bỏ lại câu nói đó, hất tay rời khỏi Th Lan Uyển.

Th Ân Văn Dao đã , Hương Lan mới cẩn thận mở lời: “Tiểu thư… đừng tin lời nhị tiểu thư nói.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...