Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam

Chương 154:

Chương trước Chương sau

Ân Nguyệt nghĩ đã lỡ chạm mặt, để biết cũng kh .

Chỉ là, nàng dường như quên mất một chuyện, Tiêu Dật Thần biết nàng là Th Nguyệt, lại luôn kh để lộ thân phận của nàng ra ngoài, lẽ nào là kh rảnh để tâm tới, Ân Nguyệt lắc đầu phủ nhận suy nghĩ của , đây kh giống phong cách xử sự của , nói kh chừng còn đang ủ mưu chuyện xấu gì đó.

Thiên Hương Lâu, trong sương phòng.

Ân Nguyệt vào trong kh lâu, Tiêu Thừa Nhuận cũng theo đó mà tới.

“Ngươi hôm nay vì lại…” đeo mạng che mặt.

Bước chân Tiêu Thừa Nhuận khựng lại, thoáng qua cứ ngỡ nhầm sương phòng.

Nhưng y phục trên Ân Nguyệt, chính là bộ vừa th trên phố.

Phương Hoa để vào, hẳn là kh sai.

Nghĩ đến đây, Tiêu Thừa Nhuận lại cất bước về phía Ân Nguyệt.

“Xuân Vương.” Ân Nguyệt đứng dậy hành lễ.

“Nơi đây kh khác, kh cần hành lễ với bản vương.” Nghe th tiếng Ân Nguyệt, l mày nhíu chặt của Tiêu Thừa Nhuận cuối cùng cũng giãn ra, tìm một chỗ ngồi xuống, liền bắt đầu đánh giá Ân Nguyệt.

Tiêu Thừa Nhuận là vị hoàng tử tính cách hoạt bát nhất trong số các hoàng tử, cũng là ít để ý lễ nghĩa nhất. Sau m lần tiếp xúc với Ân Nguyệt, phát hiện tính cách của Ân Nguyệt hợp với , thậm chí còn cảm giác tương kiến hận vãn.

“Vậy ta sẽ kh khách khí với .” Lời vừa dứt, Ân Nguyệt liền tự ngồi xuống, lại tháo mạng che mặt trên mặt xuống, chờ đợi Tiêu Thừa Nhuận mở lời.

Nếu kh chuyện, Tiêu Thừa Nhuận sẽ kh gọi nàng lại giữa phố, còn định xuống xe ngựa tìm nàng.

“Dịch dung thuật của ngươi quả thật là phi thường, nếu vừa th chính diện của ngươi, bản vương e rằng còn tưởng Phương Hoa là cùng tỳ nữ nào đó của ngươi cùng ra ngoài.” Tiêu Thừa Nhuận đối với kỹ nghệ quỷ phủ thần c của Ân Nguyệt tấm tắc khen ngợi.

“Chẳng qua là chút phòng thân thuật học được lúc nhàn rỗi.” Ân Nguyệt nói là sự thật, đôi khi đổi một khuôn mặt, liền thể quang minh chính đại xuất hiện trước mặt đối thủ, mà kh sợ bị nhận ra.

hôm nay vì lại ăn mặc như thế này?”

Tiêu Thừa Nhuận kh nghĩ Ân Nguyệt học những thứ này làm gì, mà là hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Ân Nguyệt đang định giải thích với , Tiêu Thừa Nhuận lại đột nhiên trừng mắt, “Bốp” một tiếng vỗ mạnh vào đùi : “Ngươi sẽ kh là... cố ý cải trang ra ngoài bắt gian chứ?” Dường như cảm th dùng từ chút kh đúng, vội vàng mím chặt môi.

Ân Nguyệt: “…”

Th Ân Nguyệt ngẩn , Tiêu Thừa Nhuận khẽ thở dài, giọng ệu hơi bất đắc dĩ: “Xem ra đã bị bản vương nói trúng .”

Ân Nguyệt chớp mắt m cái, lại lắc đầu: “Xuân Vương ện hạ, tư duy của ngài thật sự th kỳ.”

“Lời này ý gì?” Lần này đến lượt Tiêu Thừa Nhuận ngẩn .

Ân Nguyệt đặt khuỷu tay lên bàn, nắm tay chống cằm, suy nghĩ một lát mở lời: “Kh gì, chỉ là khen ngài th minh.”

Tiêu Thừa Nhuận vừa định vui mừng, nhưng nghĩ đến tâm trạng của Ân Nguyệt lúc này, lại kìm nén khóe miệng đang nhếch lên: “Vậy hôm nay ngươi đã tìm th Tam ca chưa?”

Thần sắc Ân Nguyệt khựng lại, suýt chút nữa kh kịp phản ứng: “Ừm, đã gặp .”

“Vậy ngươi... th Tam ca cùng Mộc gia tiểu thư…” Tiêu Thừa Nhuận nói càng lúc càng nhỏ, sợ rằng sẽ chạm vào nỗi đau của Ân Nguyệt.

Ân Nguyệt gật đầu: “Đã gặp , hai cùng nhau dạo phố.”

Nhớ lại vừa vẻ hoảng loạn thoáng qua trong mắt Tiêu Lăng Diễm khi th , Ân Nguyệt kh khỏi cong khóe môi.

Tiêu Thừa Nhuận dáng vẻ Ân Nguyệt như vậy, cho rằng nàng đang gượng cười, dù một nam tử cử thế vô song như Tam ca, khó nữ tử nào kh động lòng với , huống chi Ân Nguyệt còn là vị hôn thê của Tam ca.

Tiêu Thừa Nhuận suy nghĩ một lát mở lời: “Nàng cũng đừng trách Tam ca, Mộc tiểu thư ơn cứu mạng với Tam ca. Lúc Tam ca còn nhỏ, trong cung muốn hạ độc thủ với , là Mộc tiểu thư kịp thời xuất hiện cứu Tam ca.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ơn cứu mạng ? Nụ cười trên mặt Ân Nguyệt dần dần nhạt , vậy ra kh vì mục đích nào đó mà đối xử tốt với Mộc Tuyết kia ?

Tiêu Thừa Nhuận th thần sắc Ân Nguyệt thay đổi, vội vàng lại nói: “Nhưng nàng yên tâm, bản vương ra được, Tam ca quan tâm nhất trong lòng vẫn là nàng, đối với Mộc tiểu thư kia chẳng qua chỉ là tâm tồn cảm kích, cho dù sau này nàng ta vào cửa, cũng sẽ kh uy h.i.ế.p được vị trí của nàng trong lòng Tam ca.”

Ân Nguyệt cụp mắt, lẩm bẩm: “Thì ra Mộc Tuyết là bạch nguyệt quang trong lòng .”

Nàng kh phát hiện trong mắt lúc này tràn đầy sự thất vọng.

Tiêu Thừa Nhuận kh nghe rõ Ân Nguyệt nói gì.

“Cốc cốc cốc…” Ngoài sương phòng vang lên tiếng gõ cửa, ngay sau đó, tiểu nhị bưng trà ểm vào.

Một ấm trà, ba đĩa bánh ngọt, bày lên bàn. Tiểu nhị cúi : “Khách quan, xin mời dùng từ từ.”

Tiểu nhị thu lại khay, lui ra khỏi sương phòng.

Ân Nguyệt chằm chằm vào những món bánh ngọt trên bàn, ngẩn .

Bánh ngọt của Vân Lê quốc đa số ngọt đậm, Tử Tô ngày thường làm cho Ân Nguyệt đều là ít đường, mà m món bánh ngọt ở Thiên Hương Lâu này lại ngọt mà kh ng, hương vị cực kỳ ngon, ngày thường nàng đến đều sẽ nếm thử một chút.

Nhưng giờ phút này Ân Nguyệt những món bánh ngọt yêu thích ngày trước, lại kh chút khẩu vị nào.

“Bản vương biết trong lòng nàng nhất định kh dễ chịu, nhưng…” Tiêu Thừa Nhuận rót một chén trà, đẩy đến trước mặt Ân Nguyệt: “Nếu kh gì ngoài ý muốn, Tam ca sau này nhất định sẽ đăng lên ngôi vị chí tôn kia... Bên cạnh kh thể chỉ một nàng, nàng sớm muộn gì cũng học cách thích nghi.”

Những lời sau đó của Tiêu Thừa Nhuận kh nói ra, nhưng Ân Nguyệt th minh trí tuệ, tin rằng nàng thể hiểu.

Sau một lát trầm mặc.

Ân Nguyệt bưng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, lại đặt xuống, trong mắt thêm một tia sáng tỏ: “Hôm nay đa tạ Xuân Vương ện hạ.”

“Kh cần khách sáo với bản vương, nàng thể nghĩ th suốt là tốt .” Tiêu Thừa Nhuận th sắc mặt Ân Nguyệt khôi phục như ban đầu, cho rằng nàng đã th suốt, lại cười trêu chọc: “Cũng kh biết tâm tư của nàng là thật sự thấu đáo, hay là căn bản kh để tâm.”

quả thật cũng chưa từng th nữ tử nào tâm cảnh như nàng, dường như thần sắc thất vọng vừa căn bản chưa từng xuất hiện trên mặt nàng.

Ân Nguyệt cười mà kh nói.

Ngồi thêm một lát, liền đứng dậy cáo từ.

Tiêu Thừa Nhuận gật đầu theo Ân Nguyệt ra khỏi sương phòng, luôn cảm th gì đó kh đúng, dường như một tia biến hóa vô hình, nhưng lại kh thể lý giải rõ ràng.

Th Ân Nguyệt dường như thể hiểu được, lẽ chỉ là bản thân tự rước phiền não mà thôi.

Ra khỏi Thiên Hương Lâu, Ân Nguyệt cũng chẳng còn tâm trạng nghiên cứu chế tạo thuốc mới, dặn dò Phương Hoa đưa về Th Lan Uyển.

Hai vừa đặt chân xuống, Hương Lan và Tô Hợp đã chạy ra đón.

Phương Hoa lại trở về xà ngang dưới hành lang, nhắm mắt dưỡng thần.

Tô Hợp ra sắc mặt Ân Nguyệt kh tốt, chỉ đưa tay nhận l mạng che mặt trong tay Ân Nguyệt, liền lặng lẽ theo sau vào nhà.

Hương Lan lại vẻ mặt nghi hoặc hỏi: “Tiểu thư hôm nay lại về sớm thế?”

Lời vừa dứt, cũng theo sát vào trong nhà.

Nhưng Ân Nguyệt lại luôn im lặng, Hương Lan lúc này mới nhận ra kh đúng, tiểu thư mỗi ngày trở về đều sẽ trêu chọc nàng m câu, hôm nay lại kh đếm xỉa tới nàng.

Đinh Hương bưng một chậu nước ấm vào, vắt khăn xong vừa xoay định đưa cho Ân Nguyệt, lại suýt nữa đụng nàng, Đinh Hương vội vàng lùi lại phía sau: “Tiểu thư thứ tội.”

“Kh đâu, ngươi lui xuống .” Ân Nguyệt khẽ phất tay với Đinh Hương, sải bước tới gần giá chậu, xắn tay áo múc một vốc nước liền vỗ lên mặt .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...