Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 160:
Tiêu Lăng Diễm nghe th tiếng "tách" nhỏ, bu Ân Nguyệt ra, gói thuốc bột đã rắc một nửa trên đất, "Nàng đây là định... hạ dược bản vương?"
"Kh ... ta kh ... vừa chỉ là vô ý run tay thôi." Ân Nguyệt vội vàng xua tay, cảm giác hạ dược kh thành, lại bị bắt quả tang như thế này nàng quả thật chưa từng trải qua.
Mặc dù phần lớn thuốc bột rơi thẳng xuống đất, kh bay lên được bao nhiêu.
Nhưng lượng thuốc ít ỏi đó, vẫn khiến Tiêu Lăng Diễm cảm th tứ chi mềm nhũn.
"Nhuyễn cân tán?" Tiêu Lăng Diễm cong môi, cười chút tà mị, "Muốn bản vương ở lại, nàng chỉ cần mở miệng nói một tiếng là được, kh cần hạ dược."
Thứ này quá quen thuộc , năm đó ở phủ cô mẫu, nha đầu này đã từng hạ nhuyễn cân tán cho .
Nghe vậy, đôi mắt Ân Nguyệt lập tức mở to: "Hiểu lầm, tuyệt đối là hiểu lầm, ta chỉ muốn yên tĩnh một chút thôi."
"Vì ? Là những lời bản vương vừa nói nàng kh thích nghe ?" Tiêu Lăng Diễm vận c chống lại dược tính của nhuyễn cân tán, lại gần Ân Nguyệt thêm vài phần, "Vẫn muốn tiếp tục giả vờ kh để tâm với bản vương ?"
Ánh mắt Ân Nguyệt lấp lánh, kh ngừng lùi lại, Tiêu Lăng Diễm lại kh ngừng tiến tới, cho đến khi gót chân Ân Nguyệt chạm vào mép giường, kh còn đường lui.
Th Ân Nguyệt vẫn bướng bỉnh kh chịu mở miệng, Tiêu Lăng Diễm bất đắc dĩ, thân thể bu lỏng, ngả về phía giường.
Ân Nguyệt nh nhẹn lách sang một bên, nhưng lại bị Tiêu Lăng Diễm kéo cánh tay, ngã vào vòng tay , bị ôm chặt.
Ân Nguyệt cố sức giãy giụa, nhưng kh thoát được, cánh tay mạnh mẽ đến mức Ân Nguyệt thậm chí còn nghi ngờ kh hề trúng thuốc.
Ân Nguyệt một tay lại sờ về phía túi thuốc, Tiêu Lăng Diễm đã đề phòng nàng, vừa định ra tay đã bị Tiêu Lăng Diễm nắm chặt cổ tay: “Ngoan… đừng nhúc nhích… ta chỉ nói m câu thôi.”
lẽ vì giọng Tiêu Lăng Diễm quá đỗi dịu dàng, Ân Nguyệt giống như một con mèo được vuốt ve, ngoan ngoãn nằm rạp trên n.g.ự.c .
“Ta tiếp cận Mộc Tuyết là để ều tra sự thật năm đó, một sự thật lẽ liên quan đến cả hai ta.” Tiêu Lăng Diễm bu cổ tay Ân Nguyệt, nhẹ nhàng vuốt vành tai nàng, kể rõ những m mối đã ều tra được.
Khi Tiêu Lăng Diễm nói, lồng n.g.ự.c khẽ phập phồng.
Ân Nguyệt cứ thế lặng lẽ lắng nghe.
Sau khi biết rõ ngọn ngành sự việc, Ân Nguyệt bỗng ngồi thẳng dậy, “Ý là, Mộc Tuyết thể liên quan đến cái c.h.ế.t của mẫu thân ta?”
Tiêu Lăng Diễm th lòng trống rỗng, cũng ngồi dậy theo, “Dựa trên những m mối hiện , kh là kh thể.”
Ân Nguyệt trầm mặc, trước kia kh biết phương hướng nên chẳng làm được gì, nhưng giờ đã biết thì khác .
Tiêu Lăng Diễm thấu suy nghĩ của Ân Nguyệt, dịu dàng nói: “Chuyện này, nàng đừng nhúng tay vào, cứ giao cho ta xử lý.”
Ân Nguyệt lắc đầu. Nàng nói: “Nếu thật sự liên quan đến kẻ đã hại c.h.ế.t mẫu thân ta, vậy đây cũng là chuyện của ta.”
“Địch tối ta sáng, phòng bị kh kịp, ta chỉ kh muốn nàng gặp nguy hiểm nên mới giấu nàng.”
“Vậy bây giờ lại nói cho ta biết?”
“Bởi vì…” Tiêu Lăng Diễm đưa tay vuốt ve gò má Ân Nguyệt, “Ta kh thể chịu đựng được sự lạnh nhạt và xa cách của nàng, càng kh muốn th nàng kh vui.”
Tiêu Lăng Diễm định lực siêu phàm, thể nhẫn nhịn Mộc Tuyết, nhưng lại đánh giá thấp sự ảnh hưởng của Ân Nguyệt đối với .
Tiêu Lăng Diễm mới phát hiện, trong lòng mọi thứ đều kh quan trọng bằng nữ tử trước mắt này.
Sự ấm áp truyền đến từ lòng bàn tay khiến Ân Nguyệt trong lòng bỗng dưng nảy sinh một tia quyến luyến, nhưng khi chạm ánh mắt của Tiêu Lăng Diễm, nàng lại lập tức tỉnh táo trở lại.
Nam nhân này kh hợp với nàng, nàng cũng kh thuộc về nơi đây.
“Ta kh kh vui.” Ân Nguyệt hoảng loạn rụt cổ lại, thoát khỏi tay Tiêu Lăng Diễm, mi mắt kh ngừng run rẩy, “Mắt nào của th ta kh vui? Nhất định là mắt kém, chữa trị.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Lăng Diễm buồn bực, rõ ràng vừa th trong mắt Ân Nguyệt một tia d.a.o động.
Chẳng lẽ thật sự chỉ vì khuôn mặt ta đẹp trai? Ngay sau đó lại nghĩ, nếu mỹ sắc thể giữ nàng lại, cũng là chuyện tốt.
Thế là, tiến lại gần nàng, tùy tiện chỉ vào một bên mắt, nói: “Là mắt này, phiền Th Nguyệt thần y giúp ta xem còn thể chữa được kh.”
Ân Nguyệt: “……” này lại kh làm theo lẽ thường tình.
Tiêu Lăng Diễm lại tiến lên, Ân Nguyệt chỉ thể ngửa ra sau, khoảng cách giữa hai chóp mũi chưa đầy một tấc: “Thế nào? Đã ra vấn đề chưa?”
gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, và một loạt hành động kỳ quặc của nam nhân trước mắt, Ân Nguyệt cuối cùng cũng hiểu ra.
Tên này lại muốn dụ dỗ nàng, Kính Vương Điện hạ… Tiết tháo của đâu ?
Ân Nguyệt đưa tay dùng sức đẩy ra, “ ra .”
“Ồ?” Tiêu Lăng Diễm ngồi thẳng , nửa mái tóc x bu xuống trước ngực, “ ra cái gì ?”
“Vấn đề kh nằm ở mắt.” Ân Nguyệt đứng dậy tránh xa một chút, lại nói: “Là nằm ở não bộ.”
Tiêu Lăng Diễm híp mắt, “Ta th gần đây gan nàng to lên kh ít.”
“Đa tạ, cứ xem như ngài đang khen ta.” Ân Nguyệt tựa vào cửa sổ, nở nụ cười rạng rỡ.
Sau khi hiểu lầm được hóa giải, tâm trạng Ân Nguyệt nhẹ nhõm hơn nhiều.
Tiêu Lăng Diễm dường như cũng cảm nhận được, nhưng lại phiền muộn vì trái tim nha đầu này vẫn chưa chịu mở lòng với , cả ngày chỉ muốn rời xa .
Tiêu Lăng Diễm về phía Ân Nguyệt, khi đến gần cửa sổ, lại th m cuốn du ký trên chiếc bàn thấp, trong lòng thầm than: Xem ra còn tiếp tục cố gắng.
Ân Nguyệt chợt nhớ ra một chuyện, bèn mở miệng hỏi: “ còn nhớ khối ngọc bội trong phòng kh…”
“Khối ngọc bội đó là của nàng.” Tiêu Lăng Diễm đáp.
Ân Nguyệt gật đầu: “Khi đó khối ngọc bội th quen mắt, lại th tên ta trên đó, nhưng lại nói là vật của cố nhân, ta còn tưởng mất m.á.u quá nhiều, hoa mắt nhầm.”
Tiêu Lăng Diễm nói: “Nàng kh nhầm, trên ngọc bội quả thật chữ ‘Nguyệt’.”
“Ngọc bội đâu?” Ân Nguyệt đưa tay về phía Tiêu Lăng Diễm, “Trả lại cho ta, đó là vật mẫu thân ta để lại cho ta.”
Tiêu Lăng Diễm xòe tay, nói: “Ngọc bội cất ở Vương phủ, kh mang theo bên .”
“Vậy hôm khác trả cũng được.” Ân Nguyệt nhún vai, rụt tay lại.
Tiêu Lăng Diễm trầm mặc, nào ý định trả lại.
Ân Nguyệt kh biết suy nghĩ của Tiêu Lăng Diễm, mà lại nghĩ đến chuyện khác, “Đúng , diễn kịch nhiều ngày như vậy, hôm nay lại đẩy Mộc Tuyết xuống hồ, chẳng c toi ?”
“Vô phương, cùng lắm thì ều tra từ nơi khác.” Tiêu Lăng Diễm nói.
“Thời gian cách biệt bao năm, muốn ều tra đã kh dễ, nếu nơi khác để ều tra, tại còn ủy khuất , chiều theo Mộc Tuyết.”
Tiêu Lăng Diễm trầm tư, đang nghĩ đối sách.
Bỗng nghe Ân Nguyệt đột nhiên mở miệng nói: “Ta lại một ý kiến, chỉ là kh biết Vương gia đồng ý kh.”
Tiêu Lăng Diễm lùi lại một bước, nằm ngửa trên chiếc ghế mềm bên cạnh, Ân Nguyệt, hỏi: “Ý kiến gì? Nói ra nghe xem.”
Ân Nguyệt: “Hủy hôn.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.