Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam

Chương 162:

Chương trước Chương sau

Th sắp bị lôi ra đến cửa, Ân Nguyệt đột nhiên kêu lên: “Ta trước đây từng chữa cho một bệnh nhân bị ban đỏ!”

“Khoan đã!”

Quả nhiên, Mộc Tuyết đã mở miệng.

Hai bà v.ú bu tay, Đan Thúy vẫy tay một cái, hai liền lui xuống.

“Làm ngươi biết trên ta ban đỏ?” Mộc Tuyết chằm chằm Ân Nguyệt, ánh mắt cảnh giác.

Ân Nguyệt trong lòng thầm than, nữ nhân này thật khó lừa.

Mộc Tuyết th vẻ mặt Ân Nguyệt thản nhiên, ánh mắt lạnh lẽo b.ắ.n về phía Đan Thúy.

Đan Thúy hoảng hốt, vội vàng giải thích: “Tiểu thư, nô tỳ kh nói với nàng ta, ngay cả đại phu trước đó đã khám bệnh cũng đã được bịt miệng, nô tỳ cũng kh biết, nàng ta biết được từ đâu.”

Ân Nguyệt trở lại trong phòng, đặt hòm thuốc lên bàn tròn, dứt khoát ngồi xuống, “Mộc tiểu thư vừa tát tỳ nữ này dùng tay nào?”

Bàn tay dưới chăn của Mộc Tuyết rụt lại, lại hung hăng trừng mắt Đan Thúy một cái.

Đan Thúy rụt rè một chút, lại khẽ rít lên một tiếng, như thể chạm vào chỗ đau trên .

Ân Nguyệt khẽ nhíu mày kh rõ, “Nếu kh cái tát đó, ta quả thật cũng kh th ban đỏ trên .”

Ân Nguyệt th Đan Thúy chút đáng thương, lại mở miệng nói: “ đừng giận, nói kh chừng ta thể chữa khỏi cho .”

“Ngươi chắc c thể chữa khỏi cho ta?” Giọng Mộc Tuyết bớt vẻ gay gắt.

“Chuyện này cũng kh thể đảm bảo.” Ân Nguyệt nói.

“Ngươi dám đùa giỡn ta?”

Th Mộc Tuyết lại sắp nổi cơn thịnh nộ, Ân Nguyệt vội vàng xòe tay, “ luôn để ta xem bệnh mới thể xác định chứ?”

“Y giả chú trọng vọng, văn, vấn, thiết, ở đây ngay cả xem cũng kh cho xem, ta làm biết được bệnh trạng cụ thể.”

Mộc Tuyết đánh giá Ân Nguyệt hồi lâu, mới chậm rãi ngồi dậy từ trên giường, “Ngươi lại đây.”

Mộc Tuyết đợi nửa ngày, Ân Nguyệt vẫn kh động, l mày lại nhíu chặt hơn: “Ngươi kh nghe th bổn tiểu thư nói ?”

M ngày nay vì căn bệnh trên , tính kiên nhẫn của nàng ta gần như cạn kiệt.

“Bệnh của Mộc tiểu thư chắc hẳn là tìm khắp kinh thành cũng kh tìm được đại phu nào thể chữa khỏi kh?” Ân Nguyệt vuốt lại vạt váy kh hề lộn xộn, “Ta thì… nói hay ho lên là một đại phu, nhưng thực ra cũng chỉ để kiếm miếng cơm m áo, xem hầu của nhà vừa …”

“Muốn bao nhiêu bạc, nói thẳng .” Mộc Tuyết rõ ràng kh muốn tiếp tục nghe Ân Nguyệt nói dài dòng.

“Mộc tiểu thư là sảng khoái.” Ân Nguyệt đưa lòng bàn tay ra khoa tay múa chân.

“Năm nghìn lượng?” Mộc Tuyết hừ lạnh một tiếng, quay đầu nói với Đan Thúy, “Đi, l năm nghìn lượng ngân phiếu tới.”

Mộc Tuyết nghe nói Ân Nguyệt vì bạc, ngược lại càng xóa sự nghi ngờ.

Mắt Ân Nguyệt khẽ run, vẻ mặt kh đổi mà lắc đầu, bàn tay lại đưa về phía trước thêm chút.

“Năm vạn lượng?” Trong mắt Mộc Tuyết đầy kinh ngạc, cũng là bất mãn, “Ngươi chữa bệnh mà muốn năm vạn lượng?”

“Đương nhiên.” Ân Nguyệt tươi cười Mộc Tuyết nói: “Đây còn xem thể chữa khỏi cho hay kh. Nếu kh chữa khỏi, kh l một xu.”

“Được, chữa khỏi thì cho ngươi năm vạn lượng, nhưng nếu kh chữa khỏi…” Ánh mắt Mộc Tuyết sắc lạnh lóe lên, về phía Ân Nguyệt, “Ngươi liền cút khỏi kinh thành cho bổn tiểu thư.”

Khoảnh khắc đó, Ân Nguyệt th sát ý trong mắt Mộc Tuyết.

Ân Nguyệt tin rằng nếu nàng thật sự kh chữa khỏi, e rằng kh chỉ đơn giản là cút khỏi kinh thành.

“Cái này…” Ân Nguyệt lộ vẻ khó xử.

? Ngươi kh dám đánh cược ?” Mộc Tuyết dừng một chút lại nói, “Năm vạn lượng bạc kh dễ kiếm như vậy đâu.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mặc dù Mộc Tuyết vẫn dùng chăn che mặt, nhưng Ân Nguyệt vẫn thể th nàng ta khẽ ngẩng cằm lên một chút, đó là một loại kiêu ngạo bẩm sinh.

“Được.” Trong mắt Ân Nguyệt kim quang lóe lên, mày mắt cong cong cười, ra vẻ tham tiền nhưng lại muốn biểu hiện kín đáo.

Thỏa thuận xong, Ân Nguyệt kh dây dưa nữa, lập tức đứng dậy đến bên giường, “Mộc tiểu thư, mời đưa tay ra, ta tiện thể bắt mạch cho .”

Mộc Tuyết do dự một lát, vẫn làm theo.

Trên bàn tay trắng nõn, nở rộ từng mảng lá đỏ.

Ân Nguyệt vừa bắt mạch, vừa thưởng thức kiệt tác của .

Một lát sau.

Ân Nguyệt hỏi: “Ban đỏ trên Mộc tiểu thư, chăng kh ngứa kh đau, gặp ánh sáng liền lan rộng?”

“Đúng vậy.” Mộc Tuyết còn chưa mở miệng, Đan Thúy bên cạnh đã kích động đáp lời.

“Bệnh trạng của Mộc tiểu thư quả nhiên giống như ều ta từng th trước đây. Bệnh này gọi là Hồng Diệp Mạn, những đốm đỏ trên thân thể thành từng mảng, tựa như lá phong, khi gặp ánh mặt trời lại lan rộng nh chóng như dây leo, bởi vậy mới tên là Hồng Diệp Mạn.”

biết bệnh nguyên kh?” Mộc Tuyết hỏi.

Ân Nguyệt lắc đầu: “Nói thật, bệnh trạng này ta th được trong một quyển cổ tịch, đáng tiếc cổ tịch đã rách nát nghiêm trọng, thể lưu lại phương pháp chữa trị đã là khó được, còn về bệnh nguyên thì kh th được.”

Ân Nguyệt trợn mắt bịa đặt, đây thực ra là một loại độc mới do nàng nghiên cứu ra gần đây, kh màu kh mùi, kh thể dò xét.

Nó kh uy h.i.ế.p đến tính mạng con , chỉ là thứ nàng ều chế ra để chơi lúc rảnh rỗi.

“Nếu đã vậy, vậy ngươi mau giúp ta trị liệu.” Kh tìm được bệnh nguyên, Mộc Tuyết tuy buồn bực, nhưng thể chữa khỏi cũng coi như giải quyết được một đại sự trong lòng nàng.

“Được, xin tiểu thư cho mọi lui hết.” Ân Nguyệt giải thích, “Tiểu thư thứ lỗi, phương pháp chữa trị này là độc môn bí kỹ, kh tiện cho ngoài th.”

Mộc Tuyết chút mất kiên nhẫn phất tay.

Đan Thúy và hai tỳ nữ khác trong phòng đều lui ra ngoài, đóng kín cửa phòng trong.

Ân Nguyệt l ngân châm từ hộp thuốc ra, đến trước mặt Mộc Tuyết, “Mộc tiểu thư, xin cởi thượng y ra, ta muốn châm kim cho .”

Vốn dĩ đối mặt với lạ, Mộc Tuyết còn chút ngượng ngùng, nhưng nghĩ đến việc thể chữa khỏi những đốm đỏ này, nàng liền đỏ mặt cởi bỏ y phục. Lớp áo lót màu trắng tuột xuống, trên làn da trắng như tuyết, hiện lên từng mảng đốm đỏ hình lá phong, lan tận đến gò má.

Khi chỉ còn lại một chiếc yếm màu hồng, động tác của Mộc Tuyết trở nên do dự.

Ân Nguyệt th vậy, ngăn lại: “Được , cứ như vậy .”

Ân Nguyệt l ra một cây kim dài nhất và một cây kim thô nhất, so sánh trên tay. Mộc Tuyết hai cây kim , mắt trợn tròn: “Kim này châm vào… sẽ đau ?”

Ân Nguyệt chau mày nghiêm nghị nói: “Sẽ chút đau, trị bệnh khó tránh khỏi chịu tội một chút, tiểu thư nhịn một lát là sẽ qua thôi.”

Mộc Tuyết: “……”

Ân Nguyệt lại so sánh một hồi, chuẩn bị bắt đầu châm kim.

Nhưng kim trên tay nàng vừa đưa tới, Mộc Tuyết đã rụt lại, Ân Nguyệt lại gần, Mộc Tuyết lại rụt.

Ân Nguyệt đung đưa cây ngân châm dài bảy tấc trong tay, nói: “Mộc tiểu thư, cứ động đậy thế này, ta làm chữa bệnh được đây.”

Mộc Tuyết mặt đỏ bừng, bực tức nói: “Điều này thể trách ta ? Bản tiểu thư vốn dĩ sợ đau, mà kim của ngươi lại đáng sợ như vậy.”

“Thế này cũng kh cách hay, chi bằng ta để ngủ một giấc? Ngủ sẽ kh biết đau nữa.” Ân Nguyệt khéo léo dụ dỗ.

Trong mắt Mộc Tuyết hiện lên một tia vui mừng, nhưng th cây ngân châm siêu dài trên tay Ân Nguyệt, nàng vội vàng hỏi: “Làm để ta ngủ? Cũng châm kim ?”

Ân Nguyệt cười nói: “Cái đó thì kh cần.”

Nói đoạn, nàng l ra một lọ sứ từ hộp thuốc, nhấc nắp đặt vào mũi Mộc Tuyết.

“Ba, hai, một.” Theo tiếng Ân Nguyệt dứt lời, thân thể Mộc Tuyết tức thì mềm nhũn đổ vật xuống giường.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...