Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam

Chương 167:

Chương trước Chương sau

Tô Hợp tiến lên thấp giọng bẩm báo: "Quả thật buổi chiều đưa một cái hộp nhỏ bằng lòng bàn tay đến phòng gác cổng, nói là đồ ăn vặt do nhà Đinh Hương gửi."

Ân Nguyệt hỏi: " đó đặc ểm gì kh?"

"Nô tỳ đã đưa bạc cho Trương Đại, nói đó một vết bớt màu sẫm lớn bằng ngón tay cái phía sau tai trái, tr giống như vết bớt bẩm sinh, hơn nữa Trương Đại nói đó dường như quen biết phu nhân."

Mắt Ân Nguyệt tức khắc lạnh : "Nói ?"

"Khi đó rời , phu nhân vừa hay về phủ, Trương Đại th đó dường như gật đầu với phu nhân, nhưng kh rõ lắm."

"Lại là nàng ta..." Ân Nguyệt ngón tay khẽ gõ trên án kỷ, trầm tư một lát gọi Phương Hoa vào phòng.

"Đi theo Trâu thị, bổn tiểu thư muốn biết rốt cuộc nàng ta muốn làm gì."

"Vâng, thuộc hạ tuân lệnh." Phương Hoa nh biến mất trong màn đêm.

Th Lan Uyển, sương phòng phía tây hai gian, Tô Hợp cùng Đinh Hương, Tử Tô ở chung một gian.

Ban đêm, Tử Tô sớm đã ngủ say, Đinh Hương lại vẫn trằn trọc kh yên.

Tô Hợp tuy nhắm mắt, nhưng trong lòng vẫn nghĩ chuyện hôm nay nên cũng kh ngủ được.

Cho đến khi nàng nghe th tiếng khóc thút thít nhỏ, dường như phát ra từ trong chăn.

Tô Hợp đứng dậy đến nơi phát ra âm th: "Đinh Hương..."

Đinh Hương vội vàng dùng chăn lau mặt, lộ đầu ra: "Tô Hợp tỷ tỷ."

"Ngươi làm vậy?"

"Ta... Ta kh ."

Trong phòng quá tối, Tô Hợp kh rõ thần sắc của Đinh Hương, nhưng nghe giọng Đinh Hương thì rõ ràng mang theo tiếng khóc nức nở.

Tô Hợp mò mẫm ngồi xuống bên cạnh nàng: "Ngươi khó khăn gì ? thể nói với ta, lẽ ta thể giúp được cũng kh chừng."

Tô Hợp mơ hồ th Đinh Hương cố sức lắc đầu, lại lặng lẽ cầm chăn lên lau mắt.

"Ta thật sự kh ." Nước mắt Đinh Hương kh ngừng chảy, nàng kh biết làm .

Tô Hợp đau lòng xoa xoa bàn tay hơi thô ráp của Đinh Hương, cũng kh nói gì, nàng đang đợi Đinh Hương mở lời.

Đinh Hương là nhỏ nhất trong số các nàng, nhưng lại là chăm chỉ nhất, ngày thường ít nói nhất, nhưng lại làm nhiều việc nhất.

Sự ấm áp truyền đến từ lòng bàn tay, khiến Đinh Hương cuối cùng cũng kh kìm được, nghẹn ngào bật khóc.

Tử Tô trở , tưởng đang mơ, nhưng nh nàng liền tỉnh táo, vội vàng bò dậy thắp đèn.

Đợi rõ diện mạo của Đinh Hương, Ân Nguyệt cũng giật , vội vàng tiến lên hỏi: " vậy? Ai bắt nạt ?"

Đinh Hương lại lắc đầu.

Tử Tô nói: "Nếu ai bắt nạt , cứ nói ra, tiểu thư nhất định sẽ giúp đòi lại c bằng."

Lời của Tử Tô khiến Đinh Hương ngây , tiểu thư thật sự sẽ giúp nàng ư?

"Cộc cộc cộc......"

Tử Tô nghe th tiếng gõ cửa, bèn ra mở cửa: "Hương Lan tỷ tỷ?"

Hương Lan gật đầu với Tử Tô bước vào phòng, "Đinh Hương, tiểu thư gọi ."

Trong Chính sảnh

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ân Nguyệt hiếm hoi ngồi ở chủ vị của chính sảnh, " lời gì muốn nói kh?"

"Tiểu thư......" Đinh Hương vẫn còn mang giọng mũi đặc sệt.

" còn nhớ lời ta nói ngày đưa các ngươi về kh?" Ân Nguyệt với ánh mắt th lãnh chằm chằm Đinh Hương, "Nghĩ kỹ hãy trả lời ta."

"Nhớ ạ." Đinh Hương quỳ xuống, "Nô tỳ kh muốn phản bội tiểu thư, cầu xin tiểu thư giúp đỡ nô tỳ."

Đinh Hương nghẹn ngào kể rằng, gia đình thúc phụ của nàng đã bị ta bắt giữ, ép nàng hạ dược cho toàn bộ Th Lan Uyển. Đinh Hương kh biết đó là loại thuốc gì, kẻ đó chỉ nói sau khi mọi chuyện thành c sẽ phát tín hiệu cho .

Hương Lan và Tử Tô đều chấn động, nhưng Ân Nguyệt lại như đã sớm đoán trước, "Vậy vì đến giờ vẫn chưa ra tay?"

"Tiểu thư ơn tái sinh với nô tỳ, các tỷ tỷ trong viện ngày thường đối đãi với nô tỳ như ruột thịt, nô tỳ thật sự kh đành lòng ra tay."

Đinh Hương lau nước mắt nơi khóe mắt, xòe lòng bàn tay đang nắm chặt ra, một chiếc túi thơm màu x xám xuất hiện trước mắt mọi , "Kẻ đó th nô tỳ mãi kh ra tay, bèn chặt đứt một ngón tay của thúc phụ nô tỳ. Đây là chiếc túi thơm do chính tay nô tỳ làm cho thúc phụ."

Trên chiếc túi thơm vài chỗ màu đậm hơn, kh khó để nhận ra đó là vết máu.

Sắc mặt Hương Lan hơi cứng lại, chỉ vào chiếc túi thơm trong tay Đinh Hương, "Ý là bên trong chiếc túi thơm này......"

Ánh mắt Ân Nguyệt cũng rơi trên chiếc túi thơm, " bán kh thúc phụ ư?"

Chiếc túi thơm kia đường kim mũi chỉ thô kệch, nhưng lại bị giặt đến bạc màu, chủ nhân của nó hiển nhiên trân trọng nó.

Vậy thì càng kh thể nào lại bán cháu gái đã tặng túi thơm cho bọn buôn được.

Đinh Hương gật đầu, "Thúc phụ đối xử với nô tỳ tốt, chỉ là thím ......"

Hàng l mày th tú của Đinh Hương nhíu chặt lại, dường như kh muốn nhắc đến này, "Thím từng nhiều lần nói muốn bán nô tỳ cho một lão gia trong huyện làm thất, thúc phụ ra sức phản đối. Vì chuyện này, thúc phụ kh ít lần bị thím mắng, nói thúc phụ là đồ vô dụng, con trai còn kh nuôi nổi, lại còn nuôi nô tỳ cái đồ phá của này."

Đinh Hương hít hít mũi, lại nói: "Thúc phụ là một thợ mộc, m tháng trước được một địa chủ ở thôn bên cạnh mời sửa nhà, thím bèn nhân cơ hội này mời kẻ buôn đến đưa nô tỳ . Nô tỳ bị bán khắp nơi tới kinh thành, mới gặp được tiểu thư."

Ân Nguyệt hỏi: "Vậy khi đó kh nói thật, nói như vậy lẽ ta còn thể cho quay về."

Đinh Hương lắc đầu, "Kh nô tỳ, cuộc sống của thúc phụ sẽ khá hơn một chút, hơn nữa, kết quả nô tỳ quay về vẫn là bị bán, đến lúc đó e rằng sẽ kh vận may như vậy, gặp được chủ tử tốt như tiểu thư, hoặc là...... sẽ lưu lạc chốn th lâu."

Sau khi đã nói hết mọi chuyện, trong lòng Đinh Hương nhẹ nhõm, nàng đã kh còn khóc nữa, mà thành khẩn Ân Nguyệt đang ngồi ở chủ vị, "Nô tỳ tuy hèn mọn, nhưng biết làm kh thể l oán báo ân, nhưng thúc phụ đối với nô tỳ cũng ơn dưỡng dục, hơn nữa đệ đệ còn nhỏ vô tội. Nô tỳ cả gan...... cầu xin tiểu thư cứu bọn họ."

Đinh Hương phủ phục trên đất.

Trong phòng tĩnh lặng, Ân Nguyệt kh lên tiếng, Hương Lan và Tử Tô sau khi nghe lời Đinh Hương đều đồng cảm với nàng.

Hai kh hẹn mà cùng về phía Ân Nguyệt, trong mắt đều mang theo vẻ cầu xin.

Ân Nguyệt bị hai đến chút bất đắc dĩ, ôn hòa nói: "Thúc phụ của vốn vô tội, ta sẽ kh kho tay đứng , mau đứng dậy nói chuyện ."

Đinh Hương chợt ngẩng đầu về phía Ân Nguyệt, trong mắt một tia kinh ngạc sắp trào ra, "Ý tiểu thư là......?"

Hương Lan vươn tay kéo nàng dậy, "Đinh Hương ngốc, tiểu thư đã đồng ý ."

Ai ngờ Đinh Hương lại quỳ xuống: "Đa tạ tiểu thư, nô tỳ kiếp sau nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp đại ân của tiểu thư."

"Kiếp sau bổn tiểu thư ở đâu còn chưa biết." Ân Nguyệt phất tay với Đinh Hương, " cứ về ngủ một giấc thật ngon, chuyện của thúc phụ bổn tiểu thư tự cách giải quyết."

"Tất cả lui xuống , ghi nhớ, chuyện này tạm thời kh được rêu rao."

"Vâng."

M nha đầu đều lui ra ngoài, Ân Nguyệt vẫn còn tựa vào sập mềm.

"Chủ tử." Một bóng đen nhẹ nhàng lướt đến trước cửa sổ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...