Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 171:
Trâu thị dặn dò con gái : “M ngày nay con cứ ở trong phòng, dù giả bệnh cũng được, đợi vết tích trên cổ biến mất hãy ra ngoài.”
Ân Văn Dao gật đầu khẽ đáp: “Dạ.”
Trâu thị lại ở lại bên Ân Văn Dao một lúc, rời khỏi Ly Tương Các, bà còn thỉnh an lão phu nhân.
hầu trong viện sáng sớm bị dọa kh nhẹ, th phu nhân bận rộn luống cuống, cứ ngỡ tiểu thư xảy ra chuyện gì, các nàng thế nào cũng chịu phạt.
Kh ngờ, phu nhân chỉ dặn dò vài câu qua loa rời .
Lòng mọi treo ngược giờ mới nhẹ nhõm, vừa nghĩ kh biết tiểu thư đêm qua đã mơ th giấc mộng đáng sợ gì, vừa quay lại làm c việc của .
Trong Th Lan Uyển
Ân Nguyệt ngoài việc nghe th vài tiếng khóc của Ân Văn Dao ra, suốt nửa ngày cũng kh th động tĩnh gì khác.
Thỉnh thoảng nàng lại mở mắt sang viện bên cạnh, “ vẫn chưa về nhỉ?”
Vừa lẩm bẩm xong, Phương Hoa m lần tung , đáp xuống cạnh Ân Nguyệt.
“Chủ tử, Tiêu Dật Thần và Trâu thị đều đã rời .” Phương Hoa thuật lại những gì nghe lén được cho Ân Nguyệt.
Nhân tiện, khi nói đến chuyện Trâu thị muốn g.i.ế.c thân của Đinh Hương, Phương Hoa đã báo cáo về hành động đêm qua.
Vì thuốc mà Ân Nguyệt đưa, Phương Hoa dễ dàng cứu được .
Phương Hoa nói: “Lúc này họ chắc hẳn đã ra khỏi thành, thuộc hạ đã dặn dò họ đừng quay lại nữa, hãy tìm một nơi khác để bắt đầu cuộc sống mới.”
Ân Nguyệt gật đầu: “Ừm. Vất vả cho ngươi , ngươi cứ về nghỉ ngơi trước, lát nữa hãy đến Ngọc Th Trai.”
“Dạ.”
Đinh Hương từ trong phòng ra, vốn định vào chính phòng xem tiểu thư đã tỉnh chưa, vừa quay đã nghe th tiếng nói chuyện truyền ra từ đình viện phía sau.
Quay th Ân Nguyệt, nàng chút bất ngờ, tiểu thư hôm nay dậy sớm thật.
Nghĩ vậy, nàng nh chóng đến trước mặt Ân Nguyệt, quỳ xuống: “Đa tạ tiểu thư đã cứu thúc phụ của nô tỳ.”
“Đứng dậy nói chuyện .”
Ân Nguyệt ra hiệu cho Tô Hợp đỡ nàng dậy, “Trâu thị bắt thúc phụ ngươi, vốn là để đối phó với ta, nói ra thì, vẫn là do ngươi bị ta liên lụy, vốn dĩ làm như vậy.”
Lời tuy nói vậy, nhưng bao nhiêu chủ tử sẽ suy nghĩ cho một hầu, Đinh Hương tận mắt th Phương Hoa sắp xếp xe ngựa cho họ, trước khi rời còn đưa cho họ một khoản lộ phí hậu hĩnh.
Đinh Hương nương theo tay Tô Hợp đứng dậy, kiên định nói: “Nô tỳ sau này nhất định sẽ chăm chỉ làm việc, báo đáp tiểu thư.”
Ân Nguyệt bị nàng chọc cười, trêu ghẹo: “Vậy ngươi hãy học nấu ăn cho tốt với Tử Tô, sau này làm thêm nhiều món ngon cho bổn tiểu thư.”
Ân Nguyệt kh nhiều sở thích, ngoài nghiên cứu y thuật, nàng chỉ thích ăn những món ngon.
“Dạ.” Đinh Hương vui vẻ đáp lời, trong mắt lóe lên tia sáng.
Tô Hợp cười nói: “Ngươi kh ra là tiểu thư đang trêu ghẹo ngươi ?”
Đinh Hương hơi sững sờ, mặt lộ vẻ ngượng ngùng, nhưng giọng ệu lại vô cùng nghiêm túc. “Nô tỳ sẽ học hành chăm chỉ.”
Ân Nguyệt kh biết, vì một câu nói của nàng, Đinh Hương bắt đầu mê mẩn học nấu ăn.
Mỗi ngày nàng ta sớm làm xong việc của , liền vào tiểu trù phòng giúp Tử Tô làm việc vặt, kh hiểu thì hỏi.
Dần dần, ngay cả Tử Tô cũng kinh ngạc vì nàng ta thiên phú tốt hơn cả , kh chỉ học được tài nghệ của Tử Tô, mà còn tự nghiên cứu ra nhiều món ngon vật lạ.
Ân Nguyệt dặn dò Đinh Hương gần đây kh việc gì thì cố gắng kh ra khỏi Th Lan Uyển.
Đinh Hương đáp lời, ngay đến tiểu trù phòng đang bốc khói, xem Tử Tô làm bữa sáng.
Th Lan Uyển lại khôi phục sự yên tĩnh, trong khoảng thời gian đó, Mai thị đến thăm dò về tiếng kinh hô buổi sáng.
Ân Nguyệt nói chuyện qua loa, kh hề nói thật với bà ta.
Khi đêm xuống.
Trâu thị một ra khỏi phủ, về phía khu dân cư ở phía Tây thành.
Con nha đầu đó dám phá hỏng kế hoạch của bà, bà bận khiến nó trả giá.
Đến sân, Trâu thị giơ tay định gõ mật hiệu, kh ngờ vừa chạm vào, cổng sân đã hé một khe vào bên trong.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trâu thị nhíu mày, “Những kẻ này làm việc cũng quá tùy tiện, ngay cả cửa cũng kh khóa.”
Trâu thị đưa tay đẩy cửa, nhưng kh đẩy được, như thể bị thứ gì đó chặn lại.
Trâu thị nghi hoặc, lên xuống một lượt, sắc mặt lập tức tái nhợt.
Trên mặt đất một nằm sấp, vừa vặn chặn ngang cánh cửa, kh rõ dung mạo, nhờ ánh trăng mờ nhạt, Trâu thị th đó một vết bớt bằng ngón tay cái sau tai trái.
Đây là mà mỗi lần bà tiếp ứng.
Th đó bất động, Trâu thị tưởng đã chết, theo bản năng quay , muốn rời khỏi nơi này.
Nhưng lại muốn biết bên trong tình hình thế nào.
Thế là, bà l hết can đảm, dùng chân đẩy đó ra xa một chút, mới chui qua khe cửa vào trong.
Trong sân, cánh cửa phòng vốn nên khóa chặt lại đang mở toang.
Trên mặt đất còn rơi một ổ khóa đồng bị chẻ đôi, trước cửa phòng và bên cạnh tường sân cũng nằm la liệt m .
Mà trong phòng thì kh một bóng .
Th trong sân kh vết máu, Trâu thị đưa tay sờ mũi đó th vẫn còn hơi thở, xem ra là bị ta hạ thuốc .
“Ân Nguyệt......” Trâu thị nghiến răng nghiến lợi, một bụng lửa giận kh chỗ nào phát tiết, cuối cùng kh nhịn được nữa, nhấc chân hung hăng đạp vài cái vào đang nằm dưới đất, hất tay áo bỏ .
Phương Hoa đã cho đủ thuốc, chính là muốn chừa thời gian cho thúc phụ của Đinh Hương và gia đình chạy xa hơn, kết quả những này mê man suốt hai ngày hai đêm.
Trâu thị lần này chịu thiệt thòi là cái chắc.
Trong Th Lan Uyển.
Sau bữa tối, Hương Lan nghi hoặc nói: “Nô tỳ vốn tưởng phu nhân sẽ đến gây sự, còn lo lắng cả ngày, kh ngờ trời đã tối mà vẫn kh th đến.”
Ân Nguyệt nói: “Yên tâm , ều quan trọng nhất với bà ta bây giờ kh là gây rắc rối cho chúng ta.” Chuyện của Ân Văn Dao đã đủ để bà ta lo lắng .
Nhưng Ân Nguyệt kh nói rõ với Hương Lan.
Hương Lan nghe mà mơ hồ, nhưng cũng yên tâm hơn nhiều, “Kh đến là tốt nhất, nếu kh thật sự đến, phát hiện tiểu thư kh ở phủ thì phiền toái lớn .”
“Ăn no thì về nghỉ , đừng lo lắng những chuyện này.”
Hương Lan cười nói: “Tiểu thư, hôm nay là nô tỳ gác đêm, nên cho Tô Hợp về nghỉ ngơi.”
Ân Nguyệt “Ồ” một tiếng, kh nói gì.
Vốn dĩ ở Ẩn Nguyệt Hiên, Ân Nguyệt đã kh cho các nàng gác đêm.
Nhưng từ khi chuyển đến Th Lan Uyển, hai nha đầu nói gì cũng đòi gác đêm, nói là Th Lan Uyển sân rộng, sợ ban đêm Ân Nguyệt việc gọi các nàng kh nghe th.
Cuối cùng, Ân Nguyệt đành sai đặt một chiếc giường nhỏ ở gian ngoài, để các nàng ban đêm chỗ nghỉ ngơi.
Chiều ngày hôm sau.
Trâu thị sai Tôn ma ma đến phòng gác cổng hỏi chuyện.
Tôn ma ma trở về với vẻ mặt u sầu, chưa kịp mở miệng, Trâu thị đã hỏi: “Vẫn chưa tin tức ?”
Tôn ma ma lộ vẻ khó xử, lắc đầu nói: “Bẩm phu nhân, kh .”
“Đã hai ngày trôi qua , vậy mà ngay cả việc triệu ta vào thương nghị cũng kh .” Trâu thị cau mày, tay nắm chặt chiếc khăn trong tay, “Kh được, sáng sớm ngày mai ngươi cổng cung một chuyến, đưa d vào cung .”
Bà ta bận tìm Hoàng hậu để đòi một lời giải thích.
D được đưa vào cung.
Hoàng hậu lại chậm chạp kh chịu triệu kiến bà.
Vết tích trên Ân Văn Dao đã gần lành, nhưng hôn sự vẫn chưa tin tức gì.
Trâu thị đã sốt ruột m ngày liền, giờ đây lại bình tĩnh lại, suy nghĩ một vấn đề.
Nếu Tiêu Dật Thần vẫn là Vương gia, lẽ sẽ kh cưới con gái .
Nhưng với hoàn cảnh hiện tại của Tiêu Dật Thần, kh nên thái độ như vậy.
Nghĩ đến một khả năng, Trâu thị ngồi kh yên, “Tôn ma ma, chuẩn bị bút mực.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.