Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 189:
“Mặc Ảnh!”
“Thuộc hạ tại!”
“Bổn vương muốn ngươi với tốc độ nh nhất, đưa Tuyên Vương về đây.”
“Thuộc hạ tuân lệnh.” Mặc Ảnh đáp lời lui xuống.
“Mặc Phong!” Tiêu Lăng Diễm tiếp tục hạ lệnh, “Ngay lập tức chỉnh đốn quân đội, tung tin ra ngoài, bổn vương muốn đích thân dẫn binh đến Bắc địa.”
“Vâng.”
“Vậy Vân Xuyên Thành…?” Cố Th Phong hỏi.
Tiêu Lăng Diễm nói: “Nam Cương tạm thời sẽ kh hành động, vị Nam Cương Vương đời này là kẻ thâm trầm khó lường, chưa đến cục diện mười phần nắm chắc sẽ kh dễ dàng xuất binh.”
“Ngược lại là Bắc Yến quốc, nếu biết bổn vương Nam Cương, sẽ kh chút do dự trực tiếp c thành.”
“Một khi Bắc Yến động binh, Nam Cương Vương cũng sẽ ra tay. Với tình hình Vân Xuyên Thành hiện tại, nếu Nam Cương dốc sức tấn c, bổn vương chưa tới, Vân Xuyên Thành liền sẽ bị c phá.”
“Đến lúc đó, Vân Lê quốc bị địch giáp c cả trước lẫn sau, kẻ chịu khổ chỉ bách tính.”
“Vậy Vương gia kh quản Vân Xuyên Thành nữa ?” Cố Th Phong từ Vân Xuyên Thành tới, đương nhiên sẽ lo lắng.
Huống hồ… sư phụ của vẫn còn ở trong Vân Xuyên Thành.
Tiêu Lăng Diễm về phía Cố Th Phong, hàn quang trong mắt vẫn chưa thu liễm, “Bổn vương tự tính toán.”
Cố Th Phong hé miệng, kh dám hỏi thêm.
Quân sự quốc gia vốn là cơ mật, Vương gia thể nói những ều này, đã là sự tín nhiệm đối với .
“Việc quan trọng nhất lúc này là nghĩ cách giải cổ.”
Ân Nguyệt nói với Tiêu Lăng Diễm: “Hôm nay ta đến đây, vốn là muốn ngươi sắp xếp cho ta vào dịch bệnh do.”
Chuyện này làm bí mật, nhất định Tiêu Lăng Diễm nhúng tay vào.
Cố Th Phong lộ vẻ kinh ngạc, hai mắt chăm chú Ân Nguyệt: “Cô nương hiểu Nam Cương cổ thuật ?”
Nếu Ân Nguyệt thể giải cổ, vậy mọi vấn đề đều thể thuận buồm xuôi gió mà giải quyết.
Ân Nguyệt lắc đầu, nói: “Kh tính là biết, nhưng trước đây từng chút tìm hiểu.”
Nàng đưa bình lưu ly trên bàn cho Cố Th Phong, “Lúc này hẳn là sắp thành .”
Nàng giải thích cho Cố Th Phong về và sự biến hóa của con cổ trùng này.
Cố Th Phong lập tức mở lời muốn cùng Ân Nguyệt đến dịch bệnh do.
Ân Nguyệt lại từ chối , “Còn một việc quan trọng, cần ngươi làm.”
Dứt lời, Ân Nguyệt xoay đến bàn thư án, dùng bút mực của Tiêu Lăng Diễm, vung bút viết nh.
Cố Th Phong theo đến bên cạnh Ân Nguyệt, th những gì nàng viết, kh khỏi chấn động.
“Đây là…”
“Hoàn Nguyên Đan.” Ân Nguyệt đặt bút l xuống, nhẹ nhàng thổi khô mực, đưa cho Cố Th Phong.
“Ngươi đến Ngọc Th Trai tìm Tôn chưởng quầy, đưa tất cả các nhân viên biết chế thuốc trong tiệm thuốc về Cảnh Vương phủ.”
Tôn Điền quen biết Cố Th Phong, chỉ cần nói là nàng dặn dò, sẽ kh kh nghe theo.
Cố Th Phong vội vã đưa tay, nhận l phương thuốc.
Ân Nguyệt tiếp tục nói: “Lần này làm phiền ngươi , ta cần nhiều Hoàn Nguyên Đan.”
“Nàng muốn ta phối thuốc ?” Một tờ gi mỏng m, trong tay Cố Th Phong lại nặng trĩu.
Đây chính là bí phương mà sư phụ đã nghiên cứu lâu mà vẫn chưa thể phá giải.
“Đúng vậy.” Ân Nguyệt khẽ gật đầu: “Phương thuốc này gần một nửa là độc dược, sơ suất một chút, thuốc cứu mạng sẽ biến thành thuốc độc, khác ta kh yên tâm.”
biết rằng phương thuốc này là bảo vật Ân Nguyệt giấu dưới đáy hòm, trong lòng Cố Th Phong lại thêm một phần kính trọng nàng: “Ta ngay.”
Sau khi Cố Th Phong rời .
Ân Nguyệt Tiêu Lăng Diễm: “Lần này vẫn cần Vương gia phối hợp, sẽ dùng đến nhiều dược liệu và nhân lực.”
Trong thư phòng chỉ còn hai bọn họ, sắc mặt Tiêu Lăng Diễm dịu dàng hơn nhiều: “Nàng cứ yên tâm, Ám Các sẽ dốc toàn lực hỗ trợ.”
“Được.”
“Ân Nguyệt.” Tiêu Lăng Diễm đột nhiên gọi một tiếng.
“Ừm?” Ân Nguyệt quay đầu, đụng vào một cái ôm ấm áp và rắn chắc.
Một đôi cánh tay siết chặt l nàng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ân Nguyệt kịp phản ứng muốn giãy thoát.
Nhưng lại nghe Tiêu Lăng Diễm ghé vào tai nàng, thấp giọng nói: “Đa tạ.”
Đây là lần đầu tiên trong đời Tiêu Lăng Diễm chân thành cảm ơn.
Ân Nguyệt cảm th một dòng nước ấm chảy qua lòng, dừng lại sự giãy giụa, cất tiếng nói lại bình thản: “Ta cũng là Vân Lê quốc.”
Tiêu Lăng Diễm hiểu rõ lúc này kh là lúc nói tình riêng nam nữ, lặng lẽ ôm một lát, mới kh nỡ bu tay.
Giọng nói mang theo một tia cầu khẩn: “Cho Mặc Tinh theo nàng… được kh?”
Ân Nguyệt biết kh chỉ nói theo nàng đến dịch bệnh do, mà là muốn Mặc Tinh bảo vệ nàng.
Chuyện nàng cần làm lúc này nguy hiểm, chỉ cần một chút tin tức bị lộ ra, liền sẽ chiêu mời họa sát thân.
Ân Nguyệt cùng Tiêu Lăng Diễm đối mắt, chậm rãi gật đầu, nói: “Được.”
Tiêu Lăng Diễm âm thầm thở phào một hơi.
kh thể lúc nào cũng ở bên cạnh nàng, Mặc Tinh ở đó, ít nhất nếu đánh kh lại, thật sự cần chạy trốn, kh m ai thể đuổi kịp Mặc Tinh.
gọi Mặc Tinh vào.
Dặn dò vài câu, trầm giọng nói: “Bảo vệ nàng thật tốt.”
Mặc Tinh quỳ một gối xuống, trịnh trọng nói: “Chủ tử yên tâm, chỉ cần thuộc hạ còn một hơi thở, tuyệt đối kh để Đại tiểu thư chịu nửa ểm thương tổn.”
Sau khi Ân Nguyệt rời .
Tiêu Lăng Diễm cao ệu vào cung diện kiến Thánh thượng.
Khi sự chú ý của mọi đều đổ dồn vào Tiêu Lăng Diễm, Ân Nguyệt và Phương Hoa theo Mặc Tinh lặng lẽ tiến vào dịch bệnh do ngoại ô thành.
Tống Phi Bạch đã nhận được tin tức từ trước, đang chờ sẵn trong bóng tối.
Gặp mặt, liền dẫn họ đến một do trướng ở rìa do trại.
Bên ngoài do trướng vệ binh c gác.
Tống Phi Bạch tiến lên vén màn.
Ân Nguyệt nói một tiếng đa tạ, liền dẫn vào.
Trong do trướng, một đàn trung niên nằm trên giường tre, khi bọn họ vào thì vừa vặn th đàn tỉnh lại.
“Các ngươi là ai? Muốn làm gì?” đàn xung qu, dường như mới phát hiện ra hoàn cảnh của .
Trong lòng đàn hoảng sợ và bất an, rõ ràng chỉ ra ngoài lều giải quyết vệ sinh, đột nhiên sau gáy đau nhói, trước mắt liền tối sầm.
Chương này chưa kết thúc, mời nhấp vào trang tiếp theo để tiếp tục đọc!
Khi tỉnh lại, th Ân Nguyệt dẫn vào.
Phương Hoa và Mặc Tinh đều là ám vệ, khí thế trên vốn đã đáng sợ.
“Ngươi ngươi ngươi… các ngươi…” đàn chỉ chỉ Mặc Tinh, lại chỉ chỉ Phương Hoa, nhưng bước chân lại kh ngừng lùi về sau.
Ân Nguyệt lại kh thời gian giải thích nhiều với .
Nàng liếc Mặc Tinh, Mặc Tinh liền tiến lên, một chiêu thủ đao đánh ngất đối phương.
Ân Nguyệt: “…” Quá thô bạo .
Ý định ban đầu của nàng là muốn Mặc Tinh tiến lên ấn giữ , để nàng tiện bề thi châm.
Mặc Tinh hiểu được thần sắc của Ân Nguyệt, gãi gãi sau gáy, cười gượng nói: “Như vậy tiện lợi hơn, kh cần ngài ra tay.”
Ân Nguyệt bất đắc dĩ, lắc đầu, ra hiệu cho Mặc Tinh đặt lên giường tre.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa, Ân Nguyệt từ trong túi đeo lưng l ra một cái lư hương nhỏ, lại l ra một hộp hương liệu, bắt đầu đốt hương.
Tống Phi Bạch th vậy nghi hoặc hỏi: “Đây là vật gì?”
biết mục đích Ân Nguyệt đến đây, th nàng kh l cổ trùng ra mà lại đốt hương, kh khỏi chút tò mò.
“Đây là hương liệu dùng để đánh thức cổ trùng trong cơ thể .”
Ân Nguyệt giải thích: “Cổ trên tay ta còn chưa nuôi thành, dẫn cổ vốn kh nắm chắc mười phần, muốn dẫn ra cổ trùng đang ngủ say thì độ khó càng lớn.”
“Đây là thứ ta mới nghiên cứu ra dựa trên hương liệu Mặc Tinh đã mang về lần trước.”
Nói , Ân Nguyệt đã l bình lưu ly ra, mở nắp, đặt trước n.g.ự.c đàn kia.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua.
Nhưng kh chút động tĩnh nào.
Ngay khi Ân Nguyệt tưởng chừng kế hoạch thể thất bại, cổ trùng trong bình lưu ly đột nhiên vỗ cánh phát ra một tiếng kêu rít nhẹ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.