Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 215:
Tôn ma ma nói: "Nhưng Hồng Ngọc cô nương bên cạnh Lão phu nhân vẫn còn đang c giữ ở Th Lan Uyển."
Nhắc đến đây, sắc mặt Trâu thị liền trở nên cực kỳ khó coi: "Ta đường đường là chủ mẫu phủ Tể tướng, lẽ nào lại sợ một đại nha hoàn?"
Trước kia là kh muốn chọc giận Lão phu nhân, nên mới nể mặt Hồng Ngọc ba phần.
Nhưng hiện tại kh việc gì thể quan trọng hơn hồi môn của con gái nàng ta.
Đang nói chuyện, hai đã nh chóng đến Thùy Hoa môn.
"Phu nhân!" Một tỳ nữ vội vã chạy vào phủ, th Trâu thị ở nhị môn liền nhấc váy chạy nh tới.
Trâu thị quay đầu, th là nha đầu trong viện , liền quát mắng: "Đồ hấp tấp, còn ra thể thống gì nữa!"
Đây là tiền viện, vạn nhất bị ngoài th, kh tránh khỏi bị chê bai là quản gia kh nghiêm.
Tỳ nữ bị quở mắng, lập tức đổi thành bước nhỏ lắt nhắt.
Đến gần còn thở hổn hển: "Phu... Phu nhân thứ tội, nô tỳ... việc quan trọng... bẩm báo."
Trâu thị cau mày, bực bội hỏi: "Chuyện gì?"
Th tiền viện đ phức tạp, tỳ nữ kề tai Trâu thị thì thầm m câu.
Trâu thị nghe xong, mắt càng trợn to, "Lời này là thật ?"
Tỳ nữ gật đầu như giã tỏi: "Nam thành sắp truyền khắp nơi ."
"Được lắm cái tiện nha đầu nhà ngươi, lại vô liêm sỉ đến vậy." Trâu thị trên mặt treo nụ cười hưng phấn, căn bản kh hề nghĩ kỹ vì Ân Nguyệt lại cùng Tiêu Lăng Diễm xuất hiện ở cổng thành.
"Ngươi mau mau mời Lão phu nhân và Tướng gia cùng ra cổng phủ, cứ nói trong phủ xảy ra chuyện lớn ."
Dặn dò xong, Trâu thị xoay liền ra ngoài phủ.
Trong lòng thầm nghĩ, lát nữa cho nàng ta một bài học ra oai, để dập bớt khí thế của nàng ta.
Khiến nàng ta biết lợi hại, sau này mới kh dám l thân phận chính phi mà ức h.i.ế.p con gái nàng ta.
Ngoài cổng phủ Tể tướng.
Ân Nguyệt vừa xuống xe ngựa, liền th Trâu thị đứng ở cửa.
Sau lưng là Tôn ma ma.
Quản gia kh hiểu vì , th Trâu thị bày ra khí thế kh nhỏ, cũng kh dám chậm trễ, lặng lẽ đứng chờ một bên.
Ân Nguyệt khẽ nhíu mày kh dễ nhận th: "Phu nhân đây là..."
Lời chưa dứt, Trâu thị đã đổ ập xuống một tràng quở mắng: "Ngươi còn mặt mũi quay về đây ?"
"Một nữ tử chưa xuất giá, lại dám lén lút cùng nam tử rời kinh, ngươi còn biết hay kh biết liêm sỉ? Mặt mũi nhà họ Ân đều bị ngươi vứt hết ."
Ân Nguyệt nhíu mày, chút sững sờ.
Trước cổng Tướng phủ làm ra động tĩnh, nh đã thu hút bách tính qua đường.
Mặc Tinh lại ghi nhớ dặn dò của chủ tử trước khi vào cung.
Vừa xuống ngựa, liền muốn tiến lên tìm Trâu thị 'nói chuyện'.
Trâu thị bất giác lùi lại nửa bước, "Ngươi muốn làm gì?"
Vệ sĩ của Kính Vương, nàng ta ít nhiều vẫn chút e ngại.
May mắn thay, bị Ân Nguyệt kịp thời ngăn lại.
Phương Hoa vẫn luôn lạnh lùng đứng bên cạnh Ân Nguyệt.
Nàng hiểu rõ tính cách của chủ tử .
Khi nên ra tay, chủ tử tuyệt sẽ kh nương nhẹ.
Khi kh nên ra tay, bọn họ vẫn nên đứng chờ một bên thì hơn.
Ân Nguyệt cười khẩy một tiếng: "Nam tử phu nhân nói, là chỉ Kính Vương ?"
"Cả thành đều đã truyền khắp , ngươi lẽ nào còn muốn phủ nhận?" Trâu thị liếc xung qu, phát hiện bách tính tụ tập ngày càng đ, trên mặt mơ hồ hiện lên một tia đắc ý.
"Đây là làm gì!" Ân Tu Viễn vừa bước ra khỏi cổng phủ, liền th bên ngoài vây kín một đám .
" chuyện gì kh thể vào phủ nói, cứ nhất thiết ở đây để khác xem trò cười ?"
Lời này của Ân Tu Viễn rõ ràng là trách mắng Trâu thị, kh hề màng đến thể diện nhà họ Ân.
Trâu thị cười nhạo: "E là kh kịp , trò cười này sớm đã náo động khắp thành."
"Ý gì?" Ân Tu Viễn Ân Nguyệt, "Ngươi lại gây ra chuyện gì ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chiến trường biến đổi khôn lường trong chớp mắt.
Dịch bệnh ở Vân Xuyên thành lần này là do Nam Cương hạ cổ, trên dưới triều đình đều kh biết.
Ngay cả việc Tiêu Dật Thần bị bắt, cũng là Văn Đức Đế hôm nay buổi trưa mới hạ chỉ.
Trăm quan kinh hãi, kh biết là vì nguyên cớ gì.
Tin tức duy nhất, vẫn là từ lời đồn trong thành mà ra.
bách tính ở ngoài cổng phủ Thịnh Vương nghe th c c truyền chỉ nói, Thịnh Vương cấu kết Nam Cương, hạ cổ đối với quân dân Vân Lê, suýt chút nữa hại c.h.ế.t tất cả mọi , còn ý đồ mưu triều thoán vị.
Còn việc Ân Nguyệt bí mật Vân Xuyên thành, chỉ số ít biết, ngay cả Văn Đức Đế cũng là sau này mới từ miệng Mặc Vũ biết được.
Ân Nguyệt Trâu thị, khóe môi khẽ nở nụ cười lạnh nhạt: "Ta quả thực là cùng Kính Vương hồi kinh, cũng kh hề ý định phủ nhận."
Trâu thị ghét nhất là dáng vẻ thản nhiên tự tại của Ân Nguyệt khi gặp bất cứ chuyện gì.
"Hồi kinh?" Ân Tu Viễn ngẩn một thoáng, "Ngươi đâu ?"
"Tướng gia e là còn chưa biết, nha đầu này dạo trước vẫn luôn cáo bệnh kh ra ngoài, thực chất căn bản kh ở trong viện, mà là theo Kính Vương du ngoạn sơn hà ."
"Du ngoạn sơn hà?" Ân Nguyệt cười, "Kính Vương khoác giáp ra trận chống giặc ngoại xâm, trong mắt phu nhân lại thành ra du sơn ngoạn thủy ư?"
Ân Nguyệt nói xong.
Trâu thị rõ ràng cảm nhận được ánh mắt bách tính xung qu nàng ta đã thay đổi.
"Kính Vương là biên quan đánh giặc, lại thành du sơn ngoạn thủy được?"
"Nói !"
"Ân phu nhân thể phỉ báng Kính Vương như vậy!"
Bách tính xung qu càng nghĩ càng tức giận, thậm chí còn muốn vây lại tìm Trâu thị đòi một lời giải thích.
Bất kể triều đình tr đấu thế nào, trong lòng bách tính, Tiêu Lăng Diễm vĩnh viễn là chiến thần bảo vệ bách tính Vân Lê.
Còn về tiếng tăm khát m.á.u hung tàn trước đây, sớm đã theo thời gian mà dần bị lãng quên.
Ân Tu Viễn kh ngờ Trâu thị lại bép xép như vậy, đè thấp giọng mắng: "Ngươi câm miệng cho bổn tướng!"
"Ta đây cũng là nhất thời lỡ lời, nói nhầm mà thôi." Trâu thị tuy đang giải thích, nhưng thần thái qua lại kh hề chút thành ý nào.
Đám ngu ngốc này, lại kh nói chuyện của Ân Nguyệt, cứ khăng khăng chuyện Kính Vương đánh giặc kh bu.
Trâu thị bĩu môi, lại nói: "Kính Vương đánh giặc là đúng, nhưng cũng chưa th tướng quân nào hành quân đánh giặc lại còn mang theo nữ tử bên cạnh cả."
"Ngươi câm miệng!" Tiếng Lão phu nhân giận dữ vang lên từ trong cổng phủ.
"Lão phu nhân."
Tào quản gia cùng một đám hạ nhân vội vàng hành lễ với Lão phu nhân.
Trâu thị cắn chặt quai hàm, lại bị nàng ta bắt câm miệng.
Dù nàng ta cũng là chính thê của Tể tướng một nước, vậy mà hai mẫu tử này, lại dám trước mặt bao nhiêu mà làm mất thể diện của nàng ta.
Vệ ma ma đỡ Lão phu nhân ra.
"Mẫu thân lại ra đây?"
Lão phu nhân liếc Trâu thị, kh nói lời nào.
Vệ ma ma đáp lời: "Phu nhân phái mời, nói là sắp chuyện lớn."
Ân Tu Viễn cũng là nha hoàn bên cạnh Trâu thị mời đến.
Chỉ là kh ngờ, Trâu thị còn làm kinh động đến lão mẫu thân.
3_Lão phu nhân nghe lời truyền, lo lắng thật sự chuyện, một đường vội vã từ hậu viện gấp gáp đến.
Kết quả vừa ra đến nơi đã th Trâu thị gây chuyện ở cổng phủ.
"Nguyệt nha đầu." Lão phu nhân đến trước mặt Ân Nguyệt, hỏi việc mà nàng lo lắng nhất, " trưởng của con thế nào ?"
Ân Nguyệt đáp: "Đại ca bị thương ."
Lão phu nhân sốt ruột đến mức suýt chút nữa kh thở nổi.
Lại nghe Ân Nguyệt nói: "Nhưng tính mạng kh đáng lo, Lão phu nhân kh cần quá lo lắng."
Trâu thị nắm l kẽ hở trong lời nói của Ân Nguyệt, kh bu tha: "Lão gia nghe kh? Nàng ta theo Kính Vương rời kinh thì thôi , lại còn dám đến quân do."
Ân Minh Ngạn là tướng giữ Vân Xuyên thành, Ân Nguyệt nếu kh đến quân do làm thể gặp được .
Chưa có bình luận nào cho chương này.