Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 42:
Sau một chén trà, tiểu gia hỏa cũng đã ăn no uống kỹ.
Xoa xoa cái bụng tròn vo đến trước mặt Mai thị, rụt rè nói: "Cá kho ở chỗ đại tỷ tỷ thật ngon miệng, bụng của ta đều đã no căng ."
"Thích thì lần sau đến, đại tỷ tỷ sẽ tự tay xuống bếp làm cho con ăn."
Cách làm cá kho này, khác với khẩu vị thường ăn của kinh thành, là Ân Nguyệt dạy Trần ma ma làm.
Vì Ân Nguyệt thích, hôm nay đặc biệt bảo nhà bếp mang cá đến, làm ở tiểu trù.
Tiểu gia hỏa đến vừa hay được nếm món ngon.
"Ta lần sau còn thể đến chỗ đại tỷ tỷ dùng bữa kh?" Ân Minh Hiên Ân Nguyệt hai mắt sáng rực.
"Đương nhiên ." Ân Nguyệt lại kh nhịn được xoa xoa đầu nhỏ của .
"Đại tiểu thư lại còn biết xuống bếp ư?" Mai thị lúc này mới phát hiện hiểu về cô nương nhỏ này quá ít.
"Lúc rảnh rỗi tự mò mẫm làm, vừa hay hợp khẩu vị của đứa bé mà thôi."
Lại nói chuyện phiếm vài câu, Mai thị liền dẫn Ân Minh Hiên rời khỏi Ẩn Nguyệt Hiên.
Mệt mỏi cả ngày, Ân Nguyệt ngâm trong nước nóng, liền sớm nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, Hương Lan th Ân Nguyệt cải trang chuẩn bị ra ngoài, vội vàng ân cần đưa khăn che mặt cho Ân Nguyệt.
"Tiểu thư hôm nay muốn đâu ạ?"
"Ra ngoài chơi thể cho nô tỳ cùng kh?"
Ân Nguyệt chuyển mắt Hương Lan cười nói: "Lần sau sẽ dẫn ngươi , hôm nay kh tiện."
Hương Lan bĩu môi, tr mong theo Ân Nguyệt rời .
Giờ đây Ân Nguyệt ở phủ Tể tướng, kh còn là vô hình nữa, sau khi cải trang thì kh muốn gây sự chú ý, lại lặng lẽ đến dưới tường viện hậu viện.
Mượn nhờ những chiếc giỏ và đống củi chất ở góc tường, nh đã lật ra khỏi phủ.
Động tác nh nhẹn thành thục, bức tường này nàng đã quen thuộc với việc trèo .
nh Ân Nguyệt đã đến Võ Dương Hầu phủ.
Ân Nguyệt nói rõ lý do với tiểu tư gác cổng, tiểu tư dò xét Ân Nguyệt, đáy mắt tràn đầy vẻ nghi ngờ.
Dư quản gia kh dặn dò hôm nay sẽ một đại phu đến, huống hồ còn là một tiểu cô nương như vậy.
Những năm này, Võ Dương Hầu phủ thường xuyên đại phu đến khám bệnh cho phu nhân.
Nhưng đều là đại phu tư lịch sâu, vẫn chưa từng th ai trẻ như Ân Nguyệt.
Tuy nghĩ như vậy, nhưng cũng kh dám chậm trễ, nếu làm lỡ bệnh của phu nhân, kh gánh nổi trách nhiệm.
"Cô nương đợi chút, tiểu nhân đây sẽ vào bẩm báo ngay."
Ân Nguyệt gật đầu nói: "Đa tạ."
Ân Nguyệt tuy mang khăn che mặt, nhưng l mày và búi tóc một cái là biết một cô nương trẻ tuổi.
Cũng kh trách tiểu tư nghi ngờ.
Kh lâu sau, tiểu tư ra ngoài khi lại th Ân Nguyệt, thái độ cung kính hơn nhiều.
Vội vàng mở cửa phủ, nhường đường mời Ân Nguyệt vào phủ.
"Quả nhiên là Th Nguyệt cô nương, cô nương mau mời vào." Dư Túc cũng vội vàng đến cửa phủ.
th Ân Nguyệt mừng rỡ bất thường, vội vàng dẫn Ân Nguyệt vào phủ.
"Cô nương kh gửi thư nói việc quan trọng rời kinh, hôm nay kh thể đến ?"
Ân Nguyệt theo sau, giải thích: "Xảy ra một vài biến cố, tạm thời sẽ kh rời kinh thành."
Ân Nguyệt vốn đã đồng ý với Dư Túc hôm nay đến khám bệnh, dự định khám xong rời kinh.
Kh ngờ Hoàng thượng lại đột nhiên ban hôn, sau khi gặp Tiêu Lăng Diễm, Ân Nguyệt quyết định rời trước.
Cũng đã gửi thư cho Dư Túc nói sẽ đến muộn hơn vài ngày.
Kết quả, âm sai dương thác lại vẫn đến đúng hẹn.
"Cô nương gặp khó khăn gì kh? Nếu Dư mỗ thể giúp được, tất nhiên sẽ kh chối từ."
"Đa tạ tiên sinh, giờ đây đã kh còn việc gì nữa."
"Cô nương nếu kh ngại, gọi ta là Dư thúc thì được."
Ân Nguyệt cười gọi một tiếng: "Dư thúc."
nh, Dư Túc liền dẫn Ân Nguyệt đến Ngâm Phong Uyển, nơi Hầu phu nhân ở.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa bước vào cổng viện, liền th một phụ nhân y phục th nhã, đang đứng ở hiên cửa xa xa ra ngoài viện.
"Phu nhân lại ra ngoài?" Dư Túc bước nh lên phía trước lo lắng nói.
"Kh ." Võ Dương Hầu phu nhân Tần thị Ân Nguyệt nói: "Đây chính là Th Nguyệt cô nương mà ngươi nói đó ?"
"Vâng, phu nhân." Dư Túc quay sang Ân Nguyệt nói: "Đây là Hầu phu nhân của Võ Dương Hầu phủ chúng ta, mời đến chính là để khám bệnh cho phu nhân."
"Đã gặp Hầu phu nhân." Ân Nguyệt tiến lên hành lễ.
Kh khiêm tốn kh kiêu ngạo, cử chỉ đại phương, Tần thị th vậy khá bất ngờ.
Một nữ đại phu giang hồ lại khí chất khuê tú?
"Vào trong nhà nói chuyện ." Nói đoạn liền mời Ân Nguyệt vào trong sảnh.
“Cô nương vất vả , xin mời cô nương khám bệnh cho phu nhân.” Dư Túc dẫn đến Ngâm Phong Uyển lui ra ngoài viện chờ.
Ân Nguyệt khẽ gật đầu đáp lại cùng Tần thị vào trong.
“Cô nương mau ngồi .” Tần thị đầy vẻ biết ơn Ân Nguyệt, “Vẫn chưa kịp tạ ơn cô nương, nếu kh cô nương ra tay cứu giúp, nhi tử bé bỏng của ta e rằng đã cách biệt âm dương với ta .”
“Phu nhân khách khí , đó là bổn phận của y giả thôi, huống hồ ta đã nhận chẩn kim.”
“Xin mời phu nhân đưa tay ra, ta sẽ bắt mạch cho .” Ân Nguyệt kh quên mục đích đến đây hôm nay.
Một lát sau, Ân Nguyệt chợt ra ngoài cửa sổ, nhớ lại lúc nãy khi vào sân đã th m chậu hoa tươi.
“Phu nhân thích nuôi hoa cỏ ?”
Tần thị lắc đầu cười nói: “Các tỷ trong phủ sợ ta buồn chán trong viện nên thường xuyên gửi hoa cỏ đến.”
Những chậu mẫu đơn này vừa mới được gửi đến sáng nay.
Lâm thị nói, đây là giống cực kỳ hiếm, tên là Ngọc Lâu Xuân.
những b mẫu đơn trắng như tuyết đầy sân, Tần thị vui.
Ân Nguyệt khẽ nhíu mày, mím môi Tần thị nói: “Phu nhân thường xuyên tiếp xúc với những loại hoa cỏ này kh?”
Tần thị th vẻ mặt Ân Nguyệt kh đúng, cũng nghiêm túc trở lại.
“Ta kh chịu được gió, ngày thường đa phần đều ở trong nhà, ngay cả cái sân này cũng ít khi ra ngoài, cũng ít khi để ý đến những loại hoa cỏ đó, gì kh ổn ?”
“ phu nhân vừa ra đến sân là hơi thở liền kh ổn định kh?” Ân Nguyệt hỏi.
Tiểu chủ, chương này phía sau còn nữa đó, xin mời ấn trang tiếp theo để đọc tiếp, phía sau càng thêm đặc sắc!
“Cô nương ý gì?” Thần sắc Tần thị ngưng trọng.
Nàng quả thật mỗi khi muốn ra ngoài hít thở kh khí, hơi thở liền kh thuận, khó thở liên tục.
Nàng luôn nghĩ rằng bệnh của kh chịu được gió, lâu dần cũng thành quen, nay xem ra dường như ều bí ẩn khác.
“Bệnh của phu nhân vẫn chưa đến mức kh thể ra khỏi phòng này, lẽ bị dị ứng phấn hoa.”
Nghe ra ý trong lời Ân Nguyệt, l mày Tần thị giật nhẹ, lập tức ra ngoài cửa sổ, nơi những khóm mẫu đơn đang nở rộ.
Giờ nghĩ lại, mỗi lần hoa tàn nàng mới thể ra sân, còn tiếc nuối khi hoa nở rộ lại kh thể đến gần ngắm .
“Ý của cô nương là những b hoa này hại cho bệnh của ta?”
Ân Nguyệt gật đầu nói: “Đúng vậy, vậy kh, thử một cái là biết ngay.”
Tần thị nghe vậy liền sai nha hoàn ra ngoài bẻ một cành hoa vào.
Tần thị run rẩy đưa tay đến gần đóa mẫu đơn trước mặt, nhưng chưa chạm tới đã bắt đầu thở dốc.
Nàng nắm chặt vạt áo , khó khăn hít thở.
“Mau mang thuốc đến.” Tiểu Ngọc, nha hoàn lớn đứng bên cạnh, th vậy vội vàng sai ra ngoài.
“Cởi vạt áo của nàng ra.” Ân Nguyệt th Tiểu Ngọc do dự, quát lên, “Còn ngây ra đó làm gì.”
Tiểu Ngọc lúc này mới phát hiện Ân Nguyệt kh biết từ lúc nào đã chuẩn bị sẵn kim bạc, Tiểu Ngọc hiểu ý vội vàng động thủ.
Ân Nguyệt tập trung nh chóng châm kim, hơi thở dốc của Tần thị nh chóng bình ổn lại.
Hơi thở cũng dần đều đặn, nhưng trong lòng lại nổi lên sóng lớn.
Kết quả này kh cần nói cũng tự hiểu, hóa ra thứ ngăn bước chân nàng lại chính là những đóa hoa tươi đầy sân này.
Chuyện nhà riêng của khác, Ân Nguyệt kh bình luận, chỉ nhàn nhạt nói: “Phu nhân sau này vẫn nên ít tiếp xúc với những thứ này thì hơn.”
“Nô tỳ lập tức sai dọn hết những b hoa đó .” Tiểu Ngọc vừa nói vừa ra ngoài.
Ân Nguyệt kịp thời mở lời: “Tiểu c tử trong phủ e rằng thể chất cũng giống phu nhân.”
“Tiểu Ngọc, quay lại.” Tần thị nghe vậy lập tức gọi Tiểu Ngọc quay về.
Chưa có bình luận nào cho chương này.