Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 50:
Ngày hôm sau
Khi Mai thị đến Ẩn Nguyệt Hiên, Hương Lan đang định chải tóc cho Ân Nguyệt.
"Để ta ." Mai thị tiến lên nhận l chiếc lược trong tay Hương Lan, bước đến sau lưng Ân Nguyệt.
Nàng Ân Nguyệt trong gương, đáy mắt phủ một tầng sương mờ, tựa như cảm giác "cô con gái nhà đã trưởng thành".
Cảnh tượng này nàng đã tưởng tượng nhiều lần, hôm nay cuối cùng cũng đã thành hiện thực.
Lãn tỷ tỷ, Nguyệt nhi lớn thật xinh đẹp, y như năm đó.
Mai thị chớp chớp đôi mắt hơi cay xè nói: "Hôm nay vào cung e rằng sẽ gặp kh ít quý nhân, thân nhất định trang ểm cho đại tiểu thư thật lộng lẫy."
"Đa tạ Mai dì." Hai nhau cười.
Hương Lan tự giác lùi lại, cùng với hai nha đầu Vãn Hương đứng đợi một bên.
Mai thị búi cho Ân Nguyệt một búi tóc đơn giản kiểu núi chồng, trên tóc cài một chiếc trâm hoa sen ngọc trắng, cùng với bộ áo gấm Tô thêu màu x da trời ánh trăng tôn lên vẻ đẹp của nhau.
Khi Ân Nguyệt trang ểm xong, quay lại, hai nha đầu đồng loạt kinh ngạc thốt lên.
Vị đại tiểu thư này quả nhiên là thiên tư quốc sắc.
Mai thị tuy xuất thân thương gia, nhưng phẩm vị cao nhã, kh hề trang ểm cho Ân Nguyệt một cách quá mức lộng lẫy.
Mà theo đuổi sự nhã nhặn mà kh đơn ệu, tinh tế mà kh rườm rà.
Mai thị rõ thần sắc của hai nha đầu, quay sang nói với Ân Nguyệt: " thân kh hiểu quy tắc trong cung, đại tiểu thư vào cung vạn sự giữ tâm, tuyệt đối cẩn ngôn thận hành."
"Mai dì yên tâm."
Vừa dứt lời, Ân Nguyệt liền dẫn Hương Lan rời Ẩn Nguyệt Hiên, ra khỏi phủ.
Lê thúc đã chờ sẵn ở cổng phủ, th Ân Nguyệt dung nhan tuyệt sắc đến vậy, trong lòng kinh ngạc nhưng kh nói gì nhiều.
Chăm chú lái xe ngựa, hướng về phía cửa cung.
Ở cửa cung, Hương Lan và Lê thúc chờ ngoài.
Ân Nguyệt vừa xuống xe ngựa, đã th một cung nữ chờ sẵn ở cửa cung.
Th Ân Nguyệt, Lam Điệp tiến lên nói: " Ân đại tiểu thư kh?"
Ân Nguyệt gật đầu nói: "Đúng vậy."
"Nô tỳ là cung nữ Lam Điệp của Thọ An Cung." Lam Điệp cúi khẽ hành lễ với Ân Nguyệt nói, "Thái hậu nương nương sai nô tỳ đợi đại tiểu thư ở đây, xin đại tiểu thư hãy theo nô tỳ."
"Làm phiền Lam Điệp cô cô." Ân Nguyệt đáp lời theo bước chân Lam Điệp.
Lam Điệp cô cô trong cung Thái hậu tr khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, tính tình tuy đạm mạc, nhưng lại kh cho ta cảm giác kiêu căng hống hách.
Chắc hẳn cửa ải hôm nay sẽ kh quá khó khăn.
Đã đến thì cứ yên tâm, Ân Nguyệt gạt bỏ suy nghĩ, suốt đường kh nói gì.
Ân Nguyệt theo Lam Điệp đến Thọ An Cung, đứng chờ một lát ngoài ện, liền được truyền vào ện.
Lần này Thái hậu kh để Ân Nguyệt đứng ở cửa cung nữa.
Nghĩ vậy, Ân Nguyệt nh liền theo cung nhân vào ện.
Thế nhưng khi Ân Nguyệt th sắc màu rực rỡ khắp ện, trong lòng nàng liền một dự cảm kh lành.
"Thần nữ Ân Nguyệt, bái kiến Thái hậu nương nương, Tuệ Quý phi, C chúa Điện hạ, Vân An Quận chúa."
Ân Nguyệt chưa từng gặp Tuệ Quý phi, th Minh Tâm C chúa ngồi bên cạnh nàng liền mạnh dạn đoán.
Tuệ Quý phi chút bất ngờ.
Nhưng ều khiến nàng bất ngờ hơn là dung mạo của Ân Nguyệt, lại xuất sắc đến vậy, thậm chí còn hơn cả đệ nhất mỹ nhân kinh thành Lãn Th Thư năm đó.
"Miễn lễ." Thái hậu Ân Nguyệt cũng thêm vài phần thưởng thức.
"Ân đại tiểu thư thật kiêu ngạo, lại dám để tất cả chúng ta ở đây chờ một nàng." Vân An th Thái hậu dễ dàng bỏ qua cho Ân Nguyệt như vậy, liền kh nhịn được ra tay gây khó dễ với Ân Nguyệt.
"Thần nữ kinh sợ, xin Thái hậu nương nương thứ tội." Ân Nguyệt còn chưa đứng dậy thuận thế lại quỳ rạp xuống đất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ai bảo những này, nàng một cũng kh chọc nổi.
"Được ... mau đứng dậy ." Thái hậu khẽ liếc Vân An, trầm giọng nói.
"Cô nãi nãi..." Vân An kh chịu, Thái hậu vốn luôn sủng ái nàng ta, hôm nay lại kh giúp nàng ta.
Thái hậu đâu kh hiểu tâm tư nhỏ bé của Vân An, chẳng qua là kh muốn vạch trần mà thôi, đỡ làm tổn thương lòng đứa tiểu nha đầu này.
Thời gian Ân Nguyệt vào cung kh chậm trễ, nhưng nàng cũng kh biện bạch, quy củ lễ độ, tiến thoái chừng mực.
13. Ban đầu nghe Vân An nói Ân Nguyệt kiêu ngạo tự đại, ngang ngược vô lý, còn muốn truyền nàng tới dạy dỗ.
Giờ thì ngược lại, chính Vân An nha đầu này chút cố chấp lý lẽ.
Thái hậu dường như kh nghe th tiếng Vân An, quay sang Ân Nguyệt nói: "Tiến lên đây nói chuyện."
Ân Nguyệt đứng dậy bước lên một bước, khẽ cúi đầu, đứng trước ện.
"Kh cần câu nệ thế, ngẩng đầu lên, để ai gia xem xem."
Ân Nguyệt đáp lời ngẩng đầu.
"Thảo nào... ngày xưa Kính Vương muôn vàn từ hôn, thử hỏi thế gian còn m ai dung nhan như vậy."
Ân Nguyệt cau mày, mỗi chữ Thái hậu nói nàng đều hiểu, nhưng ghép lại ý nghĩa thì chút khó hiểu.
"Hài tử, đến cạnh ai gia." Thái hậu mặt mang nụ cười hiền từ, giơ tay ra hiệu Ân Nguyệt tiến lên.
Kh kịp nghĩ nhiều, Ân Nguyệt lại bước đến trước mặt Thái hậu.
"Kh cần câu nệ thế." Thái hậu th Ân Nguyệt dường như hơi căng thẳng, ôn hòa nói, "Hôm nay gọi con vào cung, cũng là vì tò mò, rốt cuộc là nữ tử thế nào mà lại được thằng nhóc kia để mắt tới."
Thái hậu dường như kh giống với những gì nàng nghĩ, vị này là Hoàng hậu đầu tiên xuất thân từ Trâu gia, cũng là cô ruột của đương kim Hoàng hậu.
Vốn tưởng nàng sẽ cùng Hoàng hậu gây khó dễ , kh ngờ lại là một lão nhân hiền từ.
Tuệ Quý phi cũng cười nói: "Kính Vương nhiều lần từ chối Hoàng thượng ban hôn, thì ra là vì chưa vừa mắt những cô nương trước đây."
"Được Kính Vương ện hạ để mắt tới, thần nữ vô cùng vinh hạnh." Đối đáp chính thức, Ân Nguyệt vẫn trôi chảy.
Lời nói của Quý phi, đối với Vân An mà nói thật chói tai.
Nhưng nàng ta kh đối phó được với Tuệ Quý phi, lại thể làm khó Ân Nguyệt.
"Đại tiểu thư đừng vui mừng quá sớm, Viêm ca ca xưa nay vốn kh am hiểu tình cảm nam nữ." Vân An thu lại vẻ ghen tị trên mặt, về phía Ân Nguyệt, "Mà nàng chẳng qua là vô tình may mắn mà thôi."
Ân Nguyệt: Cái may mắn này... tự giữ l được kh?
Ân Nguyệt còn chưa mở lời, Minh Tâm C chúa bên cạnh đã kh nhịn được nói: "Ai nói Tam hoàng kh hiểu chứ, hôm trước ta còn tận mắt th Tam hoàng bế Nguyệt tỷ tỷ ra khỏi cung mà."
Ân Nguyệt: C chúa... thể đừng thật thà đến vậy được kh.
"Ồ? Chuyện này thật hiếm , kh ai nhắc đến cho ai gia biết vậy." Thái hậu Minh Tâm, muốn xác nhận lời nàng nói thật kh.
Minh Tâm gật đầu nói: "Trong cung kh ít đã th, Hoàng tổ mẫu sai hỏi một tiếng là biết ngay."
"Kh thể nào!" Vân An kh thể tin được, Viêm ca ca làm thể...?
Nàng lại về phía Ân Nguyệt, lúc này trên khuôn mặt vốn luôn th lãnh kiêu ngạo của nàng, cuối cùng cũng một chút vết rạn nứt.
"Nàng nói! Rốt cuộc là chuyện gì!"
Ai ngờ Ân Nguyệt lại xòe tay ra, vẻ mặt bất đắc dĩ nói: "Thần nữ cũng là từ lời khác mà biết được."
Vân An nghe vậy, sắc mặt lập tức giãn ra, vui mừng hiện rõ trên mặt.
"C chúa nghe th chưa?" Giống như muốn được xác nhận, nàng ta chăm chú Minh Tâm, muốn nghe được câu trả lời mong muốn từ miệng nàng.
Minh Tâm Vân An cố chấp, lại về phía Ân Nguyệt, biểu cảm vô cùng đặc sắc.
Đối mặt với ánh mắt của Minh Tâm, Ân Nguyệt chớp chớp mắt, chột dạ sang chỗ khác.
Nhưng vô tình lại bắt gặp chân trái của Thái hậu đang run rẩy nhẹ.
Ân Nguyệt lúc này mới chú ý, trán Thái hậu lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, sắc mặt cũng kh còn rạng rỡ như vừa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.