Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam

Chương 55:

Chương trước Chương sau

Nghe vậy, Tiêu Lăng Diễm phi thân đáp xuống trước mặt Ân Nguyệt.

"Vương gia vì lại ở đây?" Ân Nguyệt nhíu mày hỏi.

Tiêu Lăng Diễm thấu suy nghĩ của nàng, khá kiên nhẫn giải thích: "Bổn vương hay tin Tiêu Dật Thần đêm khuya tiến vào phủ Tể tướng, liền đến xem thử."

"Ngươi lá gan cũng lớn thật, một mà dám để vào viện ư?"

"Cũng kh xem ta là ai, trong vòng ba bước, chỉ cần ta kh muốn thì kh ai thể lại gần ta." Ân Nguyệt đắc ý nhướng cằm nói.

"Thật vậy ?" Tiêu Lăng Diễm đột nhiên tiến lại gần, hai mắt chằm chằm Ân Nguyệt.

Ân Nguyệt th vậy lập tức lùi lại một bước, chớp mạnh hai cái mắt ngấn nước, giọng nói chút hoảng loạn nói: "Đương nhiên... kh bao gồm Vương gia."

Tiêu Lăng Diễm nhướng mày Ân Nguyệt, đáy mắt ẩn chứa một tia ý cười nói: "Ồ? Bổn vương suýt nữa quên chuyện ở phủ Trường C chúa."

"Vương gia bận rộn nhiều việc lớn, ghi nhớ những chuyện nhỏ nhặt này làm gì." Ân Nguyệt chỉ nghe tim "thịch" một tiếng, Kính Vương này lại thù dai đến vậy ?

"Đầu độc một vị Vương gia của quốc gia kh là chuyện nhỏ."

"Vương gia nói quá lời , thần nữ làm gì cái lá gan đó." Ân Nguyệt cười gượng gạo.

"Bổn vương th ngươi lá gan lớn lắm." Tiêu Lăng Diễm rũ mắt Ân Nguyệt nói, "Ngươi hôm nay chữa bệnh chân cho Thái hậu à?"

"Kh sai, còn được kh ít bạc thưởng, vẫn là Thái hậu rộng lượng."

"Ngươi mạo hiểm tự tiến cử chữa bệnh cho Thái hậu, chỉ vì bạc thôi ?" Tiêu Lăng Diễm lập tức bị chọc cười, cái tên tham tiền này, tiền còn quan trọng hơn cả mạng sống ?

"Đúng mà cũng kh hẳn là đúng." Chuyện Ân Nguyệt muốn làm tính nguy hiểm cao, thêm một quen biết, liền thêm một phần đảm bảo.

Tiêu Lăng Diễm dường như thấu suy nghĩ của nàng, cũng kh nói thêm gì nữa.

Thế gian này vốn dĩ kh c bằng, thứ muốn, chính là dốc sức tr giành, mới cơ hội.

Sau khi Tiêu Lăng Diễm rời , Trần ma ma run rẩy bước ra, quỳ gối trước mặt Ân Nguyệt.

Nàng ma ma hối hận .

Muốn cầu xin Ân Nguyệt tha mạng, nhưng lại kh biết mở lời thế nào, trong lòng hiểu rõ dù Đại tiểu thư tha cho nàng ta, phu nhân cũng sẽ kh bu tha.

Nếu như lúc trước một lòng trung thành với Đại tiểu thư, lẽ hôm nay sẽ kh rơi vào cảnh ngộ như vậy.

"Muốn sống thì cầm l thứ trong tay ngươi lập tức rời , trước khi Trâu thị còn chưa nhớ ra ngươi, rời khỏi kinh thành." Ân Nguyệt vung tay ném xuống một lọ thuốc và một thỏi bạc.

Trần ma ma cảm kích nước mắt giàn giụa phủ phục trước mặt Ân Nguyệt nói: "Đa tạ Đại tiểu thư."

Trước khi nàng ta nói với Ân Nguyệt: "Chuyện lần này kh do phu nhân sai bảo, mà là Nhị tiểu thư bảo lão nô làm."

"Ta biết ." Ân Nguyệt nhàn nhạt đáp.

Trần ma ma lại Ân Nguyệt một cái, xoay rời khỏi Ẩn Nguyệt Hiên, theo lời nàng nói, kh mang theo bất cứ thứ gì.

Ngày hôm sau.

"Tiểu thư...... mau tỉnh dậy ." Hương Lan như một trận gió x vào phòng Ân Nguyệt.

"Hương Lan, nếu ngươi còn cứ giật hoảng hốt như vậy, bổn tiểu thư kh ngại đổi một nha đầu khác đâu." Ân Nguyệt sáng sớm bị gọi đến mức đầu đau nhức.

"Trong viện của chúng ta bây giờ chỉ còn lại một nô tỳ, đổi nô tỳ thì sau này ai sẽ hầu hạ đây?" Hương Lan hoàn toàn kh cảm giác nguy hiểm, nàng biết tiểu thư sẽ kh bỏ nàng.

"Ngươi tốt nhất là chuyện lớn ngút trời muốn bẩm báo." Ân Nguyệt xoa xoa giữa trán, lật ngồi dậy.

Hương Lan còn chưa mở miệng, trong phòng đã bước vào một nữ tử, một thân áo giáp đen, tay cầm trường kiếm, vừa đến trước mặt Ân Nguyệt liền quỳ một gối nói: "Thuộc hạ Phương Hoa, bái kiến chủ tử."

"Phương Hoa?" Ân Nguyệt dụi dụi đôi mắt mơ màng, mở ra lần nữa phát hiện bóng đen vẫn còn đó, "Ai là chủ tử của ngươi?"

"Chủ tử cũ của thuộc hạ là Kính Vương." Giọng Phương Hoa th lãnh, kh một chút tình cảm.

"Tiêu Lăng Diễm bảo ngươi đến giám thị ta?" Ân Nguyệt lập tức rùng , bên cạnh sát thần này nhiệt độ đều thấp đến vậy ?

"Thuộc hạ là đến bảo vệ chủ tử."

Ân Nguyệt quay đầu Hương Lan, giơ một ngón tay thon dài, chỉ vào hỏi: "Ta tr giống kẻ cần được bảo vệ ư?"

Hương Lan ngây ngốc gật đầu, lại lắc đầu.

"Ngươi ý gì đây?" Ân Nguyệt cái đầu của Hương Lan cứ lắc lư kh ngừng, muốn cho nàng ta một quyền để tỉnh táo.

"Thuộc hạ biết chủ tử độc thuật cao siêu, nhưng thuộc hạ là nữ ám vệ võ lực cao nhất trong Ám vệ do, chủ tử nhất định sẽ lúc dùng đến thuộc hạ." Phương Hoa hết sức tự tiến cử.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ân Nguyệt khẽ nhíu tú mi, nghiêng về phía trước hỏi: "Ngươi chắc c Tiêu Lăng Diễm kh bảo ngươi đến giám thị ta chứ?"

"Từ khi thuộc hạ bước chân vào Ẩn Nguyệt Hiên, chính là chủ tử duy nhất, nếu kh cần thuộc hạ, Vương gia cũng sẽ kh cho thuộc hạ quay về."

Ân Nguyệt suy nghĩ một lát hỏi: "Võ lực của ngươi cao đến mức nào? So với Mặc Ảnh thì ?"

"Thuộc hạ thể đối chiến với Mặc thống lĩnh nửa c giờ."

Ân Nguyệt nghe vậy lập tức trợn tròn mắt: "Võ lực này của ngươi thật sự kh khoe khoang chứ?"

Ai ngờ Phương Hoa nghe vậy đột nhiên rút trường kiếm, vung tay một cái, chiếc bàn tròn nhỏ duy nhất trong phòng Ân Nguyệt liền biến thành hai nửa.

Ân Nguyệt và Hương Lan cùng nhau chiếc bàn tròn kh còn tròn nữa, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

"Ngươi tên Phương Hoa?" Ân Nguyệt chuyển mắt Phương Hoa nói.

Thật là lợi hại, cao thủ như vậy tiền cũng kh mời được.

"." Phương Hoa ôm quyền đáp.

"Được, ngươi ở lại." Ân Nguyệt kh do dự nữa, quay đầu nói với Hương Lan: "Đi sắp xếp cho nàng một căn phòng."

Hương Lan nghe vậy cổ rụt lại, lùi về sau một bước.

"Ngươi theo ta." Th Phương Hoa , Hương Lan ba chân bốn cẳng chạy vụt ra ngoài.

Phương Hoa nhíu mày khó hiểu Ân Nguyệt.

Ân Nguyệt xoa trán: "Ngươi , Hương Lan tính nết là vậy đó, ở chung lâu ngươi sẽ quen thôi."

Phương Hoa gật đầu lui ra ngoài.

Hiện tại Kính Vương vẫn cần nàng giúp giải độc, quả thật nên bảo đảm an toàn cho nàng, đây cũng là một trong những ều kiện mà bọn họ đã bàn bạc trước đó.

Mà từ khi Phương Hoa lui ra ngoài, Ân Nguyệt liền kh còn th bóng dáng nàng ta nữa, này đã đâu .

"Hương Lan!"

Hương Lan nghe tiếng liền bỏ dở việc đang làm, vội vàng chạy vào trong phòng: "Tiểu thư, gì dặn dò?"

"Phương Hoa đâu?" Ân Nguyệt hỏi.

"Thuộc hạ mặt." Một bóng đen đột nhiên xuất hiện trước mặt hai .

Hương Lan bị dọa đến bật lùi ra xa.

"Chủ tử tìm thuộc hạ gì dặn dò?"

Ân Nguyệt khóe miệng giật giật nói: "Kh gì... kh gì..."

"Thuộc hạ cáo lui." Phương Hoa ôm quyền, lóe lại biến mất.

Để lại hai chủ tớ Hương Lan và Ân Nguyệt, mắt lớn trừng mắt nhỏ.

"Ngươi cũng làm việc ." Ân Nguyệt vẫy tay với Hương Lan nói.

"Vâng, nô tỳ cáo lui."

"Khoan đã, trang ểm cho ta, ta muốn ra ngoài một chuyến."

Hương Lan vừa lui đến cửa, Ân Nguyệt đột nhiên nhớ ra một chuyện, lại gọi Hương Lan quay lại.

"Tiểu thư hôm nay muốn mang khăn che mặt kh?" Hương Lan tháo tóc búi nửa của Ân Nguyệt, mở miệng hỏi.

"Kh đeo."

Đôi mắt Hương Lan lập tức sáng bừng: "Vậy tiểu thư muốn mang nô tỳ ra ngoài ?"

"Ừm." Ân Nguyệt qua gương th vẻ mặt vui vẻ của Hương Lan cười nói: "Ngươi lại muốn ra ngoài chơi đến vậy ?"

Dường như nàng ít khi dẫn Hương Lan ra ngoài, nha đầu này e là ở trong phủ buồn bực lắm.

"Ngày ngày ở trong phủ quả thật chút vô vị." Hương Lan tay vẫn kh ngừng làm việc nói.

"Qua hai ngày nữa ngươi sẽ kh còn th vô vị nữa đâu."

Hương Lan kh hiểu lời Ân Nguyệt nói là ý gì, chỉ chuyên tâm trang ểm cho Ân Nguyệt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...