Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 61:
“Chủ tử!” Mặc Tinh vội vàng tiến lên đỡ l .
“Kh hay , độc tính của lại phát tác, mau đỡ lên nhuyễn tháp.” Ân Nguyệt vội vàng nói.
Trên nhuyễn tháp, Tiêu Lăng Diễm nhíu chặt mày, dường như đang cố chịu đựng nỗi đau.
Ân Nguyệt nh chóng bày ngân châm ra, quay sang Mặc Tinh nói: “Dặn Quản gia, sắc thêm một thang thuốc đã kê lần trước mang tới.”
“Vâng.”
“Lại sai mang một chậu nước vào.”
“Vâng, thuộc hạ ngay.”
Mặc Tinh lĩnh mệnh vừa định ra, Quản gia đã bước vào.
“Vương gia thế nào ?” Quản gia vừa vào thư phòng th cảnh này liền lo lắng.
“ chuyện gì?” Tiêu Lăng Diễm khàn giọng hỏi.
Quản gia phụ trách mọi việc lớn nhỏ trong Vương phủ, kh việc gì sẽ kh vào thư phòng.
“Vân An Quận chúa đã đến, nô tài đang định bẩm báo với ngài.”
Tiêu Lăng Diễm nghe vậy hơi mệt mỏi mở miệng nói: “Bảo nàng ta về trước .”
Lời vừa dứt, Tiêu Lăng Diễm liền nhắm mắt lại.
“Vâng.” Quản gia th vậy cũng đành đáp lời lui xuống.
Mặc Tinh nh đã bưng một chậu nước vào, đặt sang một bên lặng lẽ lui ra.
Th mọi đều đã ra ngoài, Ân Nguyệt liền đưa tay sờ vào đai lưng của Tiêu Lăng Diễm, bắt đầu chuẩn bị châm cứu cho .
Ân Nguyệt là linh hồn từ hiện đại, lại là một y giả, khi chữa bệnh cứu , trong lòng nàng đã sớm vứt bỏ sự dè chừng nam nữ.
Tiêu Lăng Diễm cảm th tay Ân Nguyệt chạm vào , đột nhiên cả căng thẳng.
Động tác của Ân Nguyệt kh hề rề rà, nh đã cởi bỏ y khâm của , để lộ ra lồng n.g.ự.c săn chắc của Tiêu Lăng Diễm.
Ngay sau đó, nàng véo l ngân châm, bắt đầu chuyên tâm hạ châm.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Lăng Diễm trong trạng thái tỉnh táo lại để Ân Nguyệt châm cứu.
Khi đầu ngón tay Ân Nguyệt khẽ chạm vào , Tiêu Lăng Diễm kh khỏi khẽ run lên.
Ân Nguyệt ngẩn ra, nghiêng mắt về phía Tiêu Lăng Diễm.
Lại phát hiện vành tai Tiêu Lăng Diễm hơi ửng đỏ.
Hóa ra là giả vờ ngất à?
Kh ngờ ngươi cũng biết ngại ngùng.
Ân Nguyệt đột nhiên nổi hứng trêu chọc, bàn tay cầm kim, mỗi lần hạ xuống đều cố ý di chuyển trái trước ngực, giả vờ xác định huyệt vị.
Hơi thở ấm áp, như l vũ nhẹ nhàng lướt qua lồng n.g.ự.c .
Tiêu Lăng Diễm cảm th cả nóng ran một cách khó hiểu, im lặng chịu đựng, nhưng vẫn kh giấu được hơi thở phập phồng trước ngực.
Ân Nguyệt tâm trạng tốt, cho ngươi biết tay, dám ngày thường hù dọa ta.
Đang đắm chìm trong khoái cảm báo thù, đột nhiên, một bàn tay thon dài bao l cổ tay đang tác quái của nàng.
Xong , chơi lớn quá kh?
Ân Nguyệt giật , ngẩng đầu về phía Tiêu Lăng Diễm.
Quả nhiên th Tiêu Lăng Diễm đang hơi nheo mắt, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt .
Mắt Ân Nguyệt đảo một vòng, cười gượng nói: “Vương gia tỉnh ?”
Th Ân Nguyệt tinh quái như vậy, ánh mắt Tiêu Lăng Diễm càng thêm sâu thẳm: “Bây giờ lá gan của ngươi ngày càng lớn đó.”
“Kh biết Vương gia đang nói gì.” Ân Nguyệt chớp chớp đôi mắt long l nước, ngây thơ Tiêu Lăng Diễm nói, “Mau bu tay ra, còn hai châm nữa, ngài đừng làm gián đoạn ta.”
Tiêu Lăng Diễm nghe vậy, đành bu tay.
Nha đầu này dám giả vờ trước mặt .
19. Lần này Ân Nguyệt lần này lại ngoan ngoãn , hai châm cuối cùng cũng xong, nh chóng rạch rách đầu ngón tay Tiêu Lăng Diễm, m.á.u tươi lập tức nhỏ xuống chậu nước.
Làm xong tất cả, Ân Nguyệt liền lập tức đứng dậy lùi ra thật xa.
Giật râu hùm, tuy kích thích nhưng nguy hiểm.
Lần sau vẫn là đừng mạo hiểm thì hơn.
Tiêu Lăng Diễm hành động nhỏ của nàng cũng kh vạch trần.
Tự cầm l chiếc khăn tay bên cạnh lau vết m.á.u ở đầu ngón tay.
Ân Nguyệt th vậy liền ngoan ngoãn tiến lên bôi thuốc cho .
Động tác nhẹ nhàng lại khiến Tiêu Lăng Diễm nhớ lại cảm giác vừa nãy, vội vàng rụt tay lại nói: “Bổn vương tự làm.”
Nào ngờ Ân Nguyệt lại nh chóng kéo ngón tay về nói: “Đừng động! nh là được .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nàng ghét nhất là bệnh nhân kh hợp tác.
Tiêu Lăng Diễm th vậy cũng đành chiều theo nàng.
Ân Nguyệt bôi thuốc cho , nghĩ rằng thời gian Tiêu Lăng Diễm phát độc sớm hơn nàng dự kiến, xem ra độc tố lại tiến thêm một bước .
nh chóng nghĩ cách bào chế thuốc giải mới được.
Bằng kh, nếu tên này c.h.ế.t thì ai sẽ giúp nàng ều tra chân tướng năm đó.
Đang nghĩ đến chuyện Hỏa Diễm Liên, Ân Nguyệt chợt liếc th một khối ngọc bội nằm trên nhuyễn tháp.
Ân Nguyệt th quen mắt, kh khỏi cầm lên muốn thêm vài lần.
Nào ngờ Tiêu Lăng Diễm th vậy, đưa tay giật lại, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Ân Nguyệt ngẩn : “Gì mà căng thẳng vậy, của cô nương nào thế?”
Tiêu Lăng Diễm lại kh định giải đáp thắc mắc cho Ân Nguyệt, chỉ lạnh giọng nói: “Chuyện kh nên hỏi, bớt tò mò .”
Thoáng qua, Ân Nguyệt chỉ th đó là một khối ngọc bội Vân Trung Bão Nguyệt, kiểu dáng tinh xảo, là biết kh đồ nam tử đeo.
Kh ngờ, tên này trong lòng cũng thương.
“Các ngươi đang làm gì?” Một tiếng kinh hô, phá tan sự yên tĩnh trong thư phòng.
Hai nghe tiếng liền nh chóng về phía cửa.
“Quận chúa, Vương gia hiện tại kh tiện gặp ngài, ngài vẫn nên theo nô tài rời trước thì hơn.” Giọng Quản gia nối tiếp phía sau.
Th Vân An muốn x vào phòng, Quản gia cũng kh quản ngại xúc phạm nàng, vội vàng tiến lên ngăn cản.
Quản gia vừa khuyên Vân An trở về.
Nào ngờ Vân An nghe nói Tiêu Lăng Diễm thân thể kh khỏe, cố chấp muốn x vào Lăng Vân Các để thăm .
“Để nàng ta vào.”
Ân Nguyệt quay đầu th Tiêu Lăng Diễm kh biết từ lúc nào đã chỉnh lại y phục gọn gàng, thản nhiên nghiêng tựa vào thành tháp.
Quản gia lĩnh mệnh kh cản trở nữa, lặng lẽ lui xuống.
“Diễm ca ca, vì kh gặp ta?” Vân An vừa nói vừa vội vàng tiến đến gần.
Chợt th chậu m.á.u bên nhuyễn tháp, lập tức lo lắng hỏi: “ bị thương ở đâu vậy?”
“Kh cả, kh cần lo lắng.” Tiêu Lăng Diễm nhàn nhạt nói.
“Đã chảy m.á.u lại kh , mau cho ta xem nào.”
Vân An vừa nói vừa muốn tiến lên xem xét.
Chương này chưa kết thúc, mời bấm vào trang tiếp theo để tiếp tục đọc!
Ân Nguyệt tự giác nhường chỗ cho nàng.
Th vậy, Tiêu Lăng Diễm bất giác nhíu mày.
Vân An vừa đến gần, Tiêu Lăng Diễm liền đột nhiên đứng dậy trầm giọng nói: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi.”
Tiêu Lăng Diễm kh hiểu vì Vân An vốn luôn giữ , tuân thủ lễ nghi, hôm nay lại như vậy.
Ân Nguyệt vốn đang xem kịch vui, th Vân An sắp lao tới, nhất thời cảm th kh nỡ , nàng nên tự giác một chút kh?
Nghĩ vậy, Ân Nguyệt bước chân khẽ nhích ra ngoài, định lẳng lặng chuồn .
“Ngươi đâu?”
Phát hiện hành động nhỏ của Ân Nguyệt, trong lòng Tiêu Lăng Diễm kh hiểu dâng lên một sự bực bội, ngay cả giọng nói cũng lạnh vài phần.
Vân An lao vào khoảng kh, quay cũng chất vấn Ân Nguyệt: “Ngươi đã làm gì Diễm ca ca?”
Ân Nguyệt bước chân dừng lại, bất đắc dĩ dang tay nói: “Quận chúa vừa nãy chẳng đã th ?”
“Ngươi cái đồ tiện nhân kh biết liêm sỉ, giữa ban ngày ban mặt dám câu dẫn Diễm ca ca.”
Nhớ lại cảnh Tiêu Lăng Diễm y phục xộc xệch, cùng Ân Nguyệt đùa giỡn vừa , trong lòng Vân An liền dâng lên một trận lửa giận.
Ân Nguyệt nghe vậy ánh mắt chợt lạnh xuống: “Quận chúa thận trọng lời nói.”
“Vân An về trước , Bổn vương và Ân Nguyệt chuyện quan trọng cần bàn bạc.” Tiêu Lăng Diễm trầm giọng nói.
Vân An đột nhiên ngẩng đầu kh thể tin nổi Tiêu Lăng Diễm nói: “Diễm ca ca, nữ nhân này tâm cơ thâm sâu, cố tình tiếp cận Thái hậu, bây giờ lại đến tiếp cận , còn tin nàng ta ?”
“Quận chúa đừng quên, ta và Kính Vương là vị hôn phu, vị hôn thê.”
“Vậy thì , Diễm ca ca sẽ kh coi trọng ngươi đâu.”
“Quận chúa cho rằng Vương gia coi trọng là ngươi ?” Ân Nguyệt lập tức bị khơi dậy ý chí chiến đấu, mặc dù hôn ước của bọn họ là giả, nhưng khí thế tuyệt đối kh được thua.
“Ngươi...” Vân An nghẹn đến đỏ bừng mặt nhưng kh nói ra được một câu nào.
“Xem ra cũng chẳng coi trọng ngươi, vậy ngươi còn ở đây la lối cái gì?” Ân Nguyệt hiểu ra, hóa ra vị Quận chúa này cũng chỉ là tự đa tình mà thôi.
“Ngươi gì đáng để đắc ý chứ, trong lòng Diễm ca ca...”
“Vân An! Lui xuống!” Tiêu Lăng Diễm đột nhiên quát lớn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.