Tứ Hôn, Sát Thần Vương Gia Cư Nhiên Là Tuyệt Thế Mỹ Nam
Chương 7:
Ân Nguyệt kh hề nhắc đến chuyện sơn tặc, mà cố ý trưng ra vẻ mặt đắc ý Ân Văn Dao, nắm đúng nàng ta quan tâm nhất để chọc tức nàng ta.
Ân Nguyệt lại kh biết vô tình đoán trúng, Thịnh Vương quả thực muốn đánh chủ ý của nàng.
Chuyện sơn tặc này nếu kh bằng chứng trực tiếp chứng minh là do Ân Văn Dao mẫu nữ làm, ngược lại sẽ khiến ta suy đoán nàng thực sự kh còn trong sạch.
Một khuê các tiểu thư yếu ớt làm thể thoát khỏi tay sơn tặc.
Ân Văn Dao mở to hai mắt, kh thể tin nổi Ân Nguyệt, chẳng lẽ biểu ca đã tìm nàng ta ?
Kh thể nào.
Ân Nguyệt vẫn luôn ở dưới mắt nàng ta, nàng ta kh thể nào gặp được biểu ca, cái tiện nhân kh biết xấu hổ này.
Ân Văn Dao mặt mũi dữ tợn, giận dữ trừng mắt Ân Nguyệt trước mặt, như muốn lột da nàng ra.
Ân Nguyệt nhướng mày, chẳng lẽ thật sự bị nàng nói trúng ?
Lão phu nhân Ân Nguyệt, ánh mắt đầy vẻ dò xét, bà ta hạ giọng nói: “Nguyệt nhi nói thật kh? Thịnh Vương thật sự ý với con?”
Lão phu nhân suy đoán sự thật trong lời nàng, do dự nên đánh giá lại giá trị của phế vật này hay kh.
Ân Tu Viễn tuy giữ chức tể tướng, nhưng Ân gia nguyên quán ở Giang Nam, căn cơ trong triều kh mạnh bằng các thế gia, các thế gia trăm năm ở kinh thành đa phần đều coi thường Ân gia đến từ Giang Nam.
Thịnh Vương là ngũ hoàng tử do Hoàng hậu sinh ra, đức tài vẹn toàn, là hy vọng nhất để tr đoạt thiên hạ.
Lão phu nhân đối xử tốt với Ân Văn Dao, vốn là mong nàng ta thể gả vào Thịnh Vương phủ, ngày sau Ân gia cũng thể sinh ra một Hoàng hậu, nở mày nở mặt.
Th trong mắt lão phu nhân lộ vẻ do dự, Ân Văn Dao nâng cánh tay cứng đờ chỉ vào Ân Nguyệt lắp bắp nói: “Ân Nguyệt, ngươi đừng vô liêm sỉ. Thịnh Vương ện hạ làm thể coi trọng ngươi.”
“Điều đó chưa chắc.” Ân Nguyệt khẽ nhếch môi, quay Ân Văn Dao.
“Dù thì ngoại tổ phụ của ta cũng là Thái phó đương triều, từng giữ chức Tế Tửu Giám Thái Học kiêm chưởng quản các học phủ trong thiên hạ, đức cao vọng trọng, học trò khắp thiên hạ. Điểm này ta nghĩ Thịnh Vương ện hạ hẳn là biết.”
Lão phu nhân trầm mặc, nâng chén trà nhấp một ngụm, dù bất mãn Ân Nguyệt đặt d tiếng nhà ngoại tổ phụ lên trên Tể tướng phủ, nhưng những gì nàng nói cũng là sự thật.
Chỉ cần thể làm rạng rỡ Ân gia, ai gả cũng như nhau.
Nhưng chỉ Ân Nguyệt tự biết nàng chỉ là nói cho sướng miệng, cố ý chọc tức Ân Văn Dao để xé nát bộ mặt giả nhân giả nghĩa của nàng ta, coi như chút "quà" đáp lễ.
Dù qua một thời gian nữa nàng cũng sẽ vứt bỏ gánh nặng mà rời , ai còn bận tâm Thịnh Vương là ai nữa.
Mai di nương ở bên cạnh mà mắt trợn tròn, nha đầu này mặt mũi từ khi nào lại trở nên dày dặn như thế, còn biết phản kích nữa, nhưng nàng ta thích, chỉ cần thể khiến Trâu thị mẫu nữ tức tối, nàng ta sẵn lòng phối hợp.
“Đại tiểu thư nói quả lý. Ngươi nói ? Nhị tiểu thư.” Mai di nương nén cười kh được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ân Văn Dao thần sắc của m vào trong mắt, nhất thời cảm th một luồng huyết khí x thẳng lên đỉnh đầu, bắt đầu ăn nói kh lựa lời.
“Ân Nguyệt, cái tiện nhân vô liêm sỉ nhà ngươi! Ngươi đáng lẽ nên bị sơn tặc bắt ! Còn dám liên lụy đến Thịnh Vương ện hạ, ngươi si tâm vọng vọng tưởng!”
Ân Văn Dao dứt lời, cả viện im lặng như tờ, ngay cả đám hạ nhân đang quét tước ngoài sân cũng dừng tay, kinh ngạc về hướng chính sảnh, vừa tiếng nói đó là của nhị tiểu thư ?
“Vô sỉ! Ngươi xem bây giờ ngươi còn đâu dáng vẻ của một đích tiểu thư, quả thực chính là một mụ đàn bà đ đá chốn chợ búa, còn đối với trưởng tỷ mà bu lời ác ý!”
Lão phu nhân kh thể tin nổi Ân Văn Dao, chén trà trong tay bà ta rơi xuống đất, mảnh vỡ vương vãi.
“Ta nào nói sai. Nàng ta Ân Nguyệt cũng kh tự l gương mà soi . Nàng ta cũng xứng được Thịnh Vương ưu ái , quả thực vô sỉ!” Ân Văn Dao mặt mũi dữ tợn, ên cuồng tiếp tục gào thét.
“ đâu, kéo nhị tiểu thư ra ngoài, nhốt vào từ đường bế môn suy nghĩ.” Lão phu nhân day trán, vội vàng gọi ma ma bên cạnh kéo nàng ta .
Ân Nguyệt trong lòng cười khẩy, lão phu nhân này bề ngoài là trách phạt, thực chất là bảo vệ d tiếng của nàng ta.
Cứ tiếp tục làm loạn như vậy, vạn nhất chuyện hôm nay truyền ra ngoài Tể tướng phủ, e là hình tượng ôn nhu hiền thục b lâu nay của Ân Văn Dao ở kinh thành sẽ sụp đổ.
Ân Văn Dao sau khi phát tiết xong đột nhiên hoảng sợ.
ánh mắt của mọi trong viện , nàng ta hận kh thể tìm một cái khe đất mà chui vào.
Tất cả là do cái tiện nhân này, nàng ta nhất định là cố ý chọc tức . Ân Văn Dao trừng mắt chằm chằm Ân Nguyệt, kh cam lòng rời .
“Các ngươi đều nghe rõ đây, chuyện trong viện hôm nay kh ai được phép nhắc lại, càng kh được truyền ra ngoài.”
Lão phu nhân kh giận mà uy, ánh mắt sắc bén quét qua mọi trong viện. “Nếu để ta phát hiện ai dám lén lút ba hoa chích chòe, ta nhất định kh tha nhẹ.”
Hạ nhân vội vàng đáp lời, lão phu nhân khí thế bức , sợ rằng chậm trễ một khắc sẽ bị trách phạt.
Phong tỏa miệng hạ nhân, lão phu nhân quay sang Ân Nguyệt: “Chuyện ngày hôm qua bất kể thế nào, hai đứa con đều ghi nhớ một ều, Tể tướng phủ là căn cơ để các con an thân lập mệnh, một vinh đều vinh, một tổn đều tổn.”
“Nếu còn hành vi tổn hại lợi ích của Tể tướng phủ như vậy, ta nhất định kh tha nhẹ.”
Lão phu nhân sống nửa đời trong nội trạch, lại kh ra được ều mờ ám bên trong.
“Nguyệt nhi khắc ghi lời tổ mẫu dạy bảo.” Ân Nguyệt ngoan ngoãn đáp lời, sự lạnh lẽo trong mắt chợt lóe vụt tắt.
Nàng vốn kh hề nghĩ sẽ đòi được c bằng gì ở lão phu nhân, với sự sủng ái của lão phu nhân dành cho Ân Văn Dao, hôm nay đã xem như lợi.
Ít nhất cũng xé toang được bộ mặt giả dối của nàng ta.
“ thân đã hiểu, lão phu nhân cứ yên tâm.” Mai thị đối với chuyện này đã sớm quen mắt, nói xong liền dẫn con trai đứng dậy cáo lui.
Mai thị hôm nay tâm trạng tốt, vị đại tiểu thư này dường như trở nên thú vị hơn nhiều .
Chưa có bình luận nào cho chương này.