Tủ Lạnh Kỳ Lạ
Chương 244:
"Hôm qua chị đã hứa làm món ngon cho em mà, đây là sữa chua chiên đ." Diệp Cửu Cửu vừa nói vừa đưa đĩa cho Tiểu Ngư: "Em thử xem nào."
"Oa!" Tiểu nhân ngư hít hà, mũi ngửi th mùi sữa thơm lừng, xen lẫn chút ngọt ngào quyến rũ. Mới ngửi thôi đã th thèm, cô bé kh kìm được cầm l một miếng, cắn thử. Khoảnh khắc , đôi mắt cô bé sáng bừng lên, miệng xuýt xoa: "Cửu Cửu, ngon lắm ạ!"
"Thích là được ." Diệp Cửu Cửu đặt một giỏ sữa chua chiên lên bàn, đoạn mời cả Lăng Dư nếm thử.
Tiểu Ngư ăn xong một miếng liền đứng dậy, chạy đến trước mặt Diệp Cửu Cửu, bí mật vẫy tay gọi cô: "Cửu Cửu, chị cúi xuống đây nào."
Diệp Cửu Cửu cúi xuống, tò mò hỏi cô bé: " chuyện gì thế?"
"Chị làm món ngon cho em, em thích chị nhất !" Tiểu Ngư vừa nói vừa nhón chân, nh chóng chu môi hôn lên má Diệp Cửu Cửu một tiếng: "Chụt!"
Mùa hè gay gắt, tiếng ve kêu inh ỏi như muốn xé toạc kh gian.
Giữa tiếng ve kêu ồn ào, Diệp Cửu Cửu vẫn nghe rõ mồn một lời thì thầm nhỏ nhẹ của Tiểu Ngư. Cô khẽ cong môi định đáp lời, nhưng ngay lập tức, một nụ hôn mềm mại, thơm tho đã in lên má cô.
Diệp Cửu Cửu đưa tay lau má, nhưng khóe miệng kh kìm được cong lên thành nụ cười tươi tắn, đôi mắt đen láy ánh lên ý cười rạng rỡ: "Ồ, một bạn nhỏ vừa hôn chị à?"
Đây là lần đầu tiên hôn khác, Tiểu Ngư ngượng ngùng đến mức vội vàng che mặt, lí nhí thêm một câu: "Thích Cửu Cửu nhất!"
"Chị cũng thích Tiểu Ngư." Diệp Cửu Cửu khẽ cong ngón tay, dịu dàng chạm vào chiếc mũi nhỏ xinh, trắng hồng của Tiểu Ngư. Ôi, mà đáng yêu đến thế kh biết!
Lăng Dư khẽ g giọng một tiếng, như muốn nhắc nhở Tiểu Ngư đang bám dính l cô bé thì nên giữ phép tắc.
Nghe th tiếng g giọng của Lăng Dư, Tiểu Ngư quay đầu lại, th trai vẫn đang chằm chằm, cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn: " Lăng Dư cũng muốn hôn Cửu Cửu ?”
Lăng Dư đang ăn sữa chua chiên thì suýt sặc ngay lập tức: "Khụ... khụ... khụ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-l-ky-la/chuong-244.html.]
Diệp Cửu Cửu ngượng ngùng Lăng Dư, vừa vặn chạm đôi mắt bình thản nhưng thâm sâu của . Trái tim cô kh hiểu lại lỡ mất một nhịp, vội vàng quay mặt , nhỏ giọng nói với Tiểu Ngư: "Chỉ Tiểu Ngư mới được hôn chị thôi."
“ Lăng Dư là con trai mà, con trai thì kh được hôn Cửu Cửu đâu.” Tiểu Ngư lại quay đầu Lăng Dư, kiên quyết nói: " đừng nghĩ nữa!"
Lăng Dư chỉ khẽ nhếch môi cười.
"Được , Tiểu Ngư tiếp tục ăn nhé, chị ra ngoài xem ai kh." Nói , Diệp Cửu Cửu vội vàng quay bước ra ngoài.
Lăng Dư dõi theo bóng lưng vội vã rời của Diệp Cửu Cửu, mới lặng lẽ thu tầm mắt lại.
Tiểu Ngư ‘kẻ gây chuyện’ của , nhưng chẳng hề th ngượng ngùng chút nào. Cô bé bước những bước nhỏ chạy đến bên bàn, lại cầm l một miếng sữa chua chiên vàng ươm, giòn tan mà ăn. Tiếng "rộp rộp" vui tai vang lên khi cắn vào, bên trong mềm dẻo, tan chảy, vừa thơm, vừa ngọt, lại vừa ngon khó cưỡng: “ Lăng Dư ơi, Cửu Cửu làm gì cũng ngon hết!”
Lăng Dư chỉ ừ một tiếng.
Tiểu Ngư vui vẻ gặm sữa chua chiên: "Chúng ta đừng về nữa, ở đây luôn !"
Lăng Dư đương nhiên kh thể đồng ý: "Kh được."
Tiểu Ngư suy nghĩ một lát: “ Lăng Dư về , em ở lại đây."
Lăng Dư: "Kh được."
Cửu Cửu là con mà, kh thể đến nơi đó được.
"Cái này cũng kh được, cái kia cũng kh được, Lăng Dư thật phiền phức!" Tiểu Ngư tức giận, hai má phồng lên như một con cá nóc.
Lăng Dư thở dài, thật muốn "xử lý" cô bé.
Diệp Cửu Cửu từ bên ngoài bước vào nhà hàng. Trước khi vào, cô kh thoải mái sờ vành tai đang nóng bừng, hít một hơi thật sâu mới vào. Cô châm thêm trà cho hai bàn khách, sau đó lại đến cửa để ra bên ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.