Tủ Lạnh Kỳ Lạ
Chương 87:
Diệp Cửu Cửu nhắc nhở đầy thân thiện: "Ăn nhiều cẩn thận bị gút đ."
Cao Viễn "á" một tiếng: "Bà chủ, cô lại đuổi khách như vậy chứ?"
" kh đuổi các , chỉ là nếu bị gút thì đừng tìm thôi." Diệp Cửu Cửu nói đùa với mọi , sau đó tiếp tục tiếp hai bàn khách mới vào.
Một bàn toàn khách nữ vào thực đơn: "Bà chủ, kh món mực nướng như hôm nọ ?”
Diệp Cửu Cửu áy náy nói: "Xin lỗi, hôm nay kh mực ạ."
"Hả?" Cô gái xinh đẹp thất vọng: "Hôm nay đến đây chỉ vì món mực nướng, vậy mà lại kh ?"
Một nhóm khách khác cũng thất vọng: "Hôm nọ ngang qua ngửi th mùi thơm lừng, về nhà thèm hai ngày, hôm nay cố tình đến đây mà lại kh à?”
Diệp Cửu Cửu áy náy cười cười, sau đó giới thiệu các món khác: "Mặc dù kh mực nhưng hôm nay chúng cá đậu phụ, cá thu chiên, hương vị đều khá ổn, mọi thể thử xem."
Cao Viễn ngồi phía sau cũng giúp khuyến khích: "Hương vị thực sự tuyệt, các cô cứ thử xem!"
Các vị khách vẫn hơi lo lắng, dù giá cả cũng hơi đắt: "Thực sự ngon chứ ạ?"
Lý Lâm vỗ n.g.ự.c nói: "Thật đ, một nước kh lừa nhau làm gì."
"Được , chúng sẽ thử xem." Một bàn khách gọi bốn món, tính ra bình quân đầu hai trăm bốn, th cũng thể chấp nhận được.
Một bàn khác gọi vài món, kh gọi món gỏi sống và ngao ngà voi đắt tiền: "Những món này đắt quá."
"Hoàn toàn là đồ đánh bắt tự nhiên, con nào con n to như vậy, còn gạch nữa chứ, ở chợ hải sản cũng kh rẻ đâu." Cao Viễn cầm một đĩa gỏi sống đưa cho mọi xem: "Bà chủ cho nhiều lắm, kh loại ăn một miếng là hết đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-l-ky-la/chuong-87.html.]
Các vị khách quay đầu lại, th màu sắc kỳ lạ, muốn ăn lắm nhưng nghĩ đến ví tiền của nên thôi.
Diệp Cửu Cửu xác nhận xong thực đơn thì quay về bếp, hai bàn khách gọi món kh chênh lệch nhiều, cô thể làm một mẻ luôn.
Khi luộc sò huyết, Diệp Cửu Cửu tiện tay luộc thêm mười m con, mang cho tiểu nhân ngư ăn thêm.
Tiểu nhân ngư vừa ăn hết mì lạnh lại tiếp tục ăn sò huyết, con này nối con kia, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu "rắc rắc", giống như đang gặm hạt dưa vậy.
Diệp Cửu Cửu kỹ hơn, phát hiện cô bé đang nhai vỏ sò huyết. Nửa chiếc vỏ đã bị cắn thành hình trăng khuyết nhỏ trong miệng cô bé. Trời ơi, lại còn gặm cả vỏ sò huyết chứ?
Cô vội vàng che tầm mắt của mọi , hạ giọng nói với cô bé: "Cái này kh ăn được đâu, cẩn thận làm hỏng răng."
Tiểu nhân ngư há miệng, lộ ra hàm răng trắng tinh: "Kh hỏng đâu ạ."
Diệp Cửu Cửu tiện tay rút vỏ sò huyết ra khỏi miệng cô bé: "Cũng kh được cắn đâu. Em xem, mọi ai cắn đâu."
"Họ kh biết à?" Mắt tiểu nhân ngư sáng rỡ: "Em dạy họ nhé."
"Họ ăn thịt thôi, kh ăn cái này đâu." Diệp Cửu Cửu cầm một miếng dưa hấu, chuyển hướng sự chú ý của cô bé: "Ăn cái này kh?"
"Ăn ạ." Tiểu nhân ngư há miệng, háu háu nuốt chửng miếng dưa hấu.
"Đừng cắn vào tay chị nhé." Diệp Cửu Cửu vừa dứt lời thì nghe th tiếng chu cửa reo. Cô quay đầu lại, th Lạc Lạc đang cố sức đẩy cửa bước vào, hớn hở nói: "Em gái Tiểu Ngư, chúng ta lại đến thăm em !"
Diệp Cửu Cửu đứng dậy ra cửa, th phía sau còn mẹ Lạc Lạc và cô của bé: " tối nay mọi lại đến đây ạ?"
"Chúng đặc biệt đến cảm ơn cô chủ." Mẹ Lạc Lạc cầm theo hoa quả, thực phẩm chức năng và đủ loại sữa dinh dưỡng mà trẻ con hay thích.
Chưa có bình luận nào cho chương này.