Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Từ Nay Không Dám Nhìn Quan Âm

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

1

"Á!!!"

Máu tươi bắn tung tóe, một giọt máu chệch , rơi thẳng lên pho tượng Quan Âm bằng ngọc.

Gương mặt từ bi thương xót tức thì nhuốm đỏ, như thể cuối cùng cũng chịu rơi xuống một giọt lệ cho nhân gian .

Cả Thư Dịch Dao ngã xuống đất, nơi cánh tay đứt máu tuôn như suối.

Sự đau đớn khiến bộ gương mặt nàng trở nên vặn vẹo, gân xanh trán nổi lên cuồn cuộn, nào còn dáng vẻ kiều diễm đáng yêu lúc nãy.

vung đao quá nhanh, một ai kịp phản ứng.

Chu Cẩm Niên cũng ngây , con ngươi co rút dữ dội.

"Biểu ... biểu ... tay ..."

"Biểu ... cứu !!!" Nàng dốc hết sức bình sinh bám lấy vạt áo Chu Cẩm Niên.

Tiếng kêu cứu Thư Dịch Dao khiến lập tức tỉnh , vội vàng xổm xuống, xé toạc vạt áo gấm, luống cuống tay chân ấn chặt vết thương , lụa trắng trong chớp mắt thấm đẫm máu.

"Các còn đó làm gì!!! Mau gọi đại phu!!!"

ngẩng đầu trừng mắt , đôi mắt đỏ ngầu: "Ngụy Vân Thư! Ngươi!!!"

dùng mũi kiếm chỉ vệt máu uốn lượn mặt đất, cắt ngang lời : " thì làm ? Chu Cẩm Niên, ngươi nghĩ kỹ hãy ."

Yết hầu lên xuống liên hồi, hàm răng nghiến chặt , cuối cùng vẫn dám thốt nửa câu .

sợ .

đương nhiên nên sợ.

cúi đầu mặt ngọc bội , cúi đưa tay tháo xuống, dùng cổ tay áo chậm rãi lau vết máu.

"Đồ tì vết?" khẽ một tiếng.

Sắc mặt Chu Cẩm Niên trắng bệch.

lạnh, đảo mắt quanh những hạ nhân đang nín thở im lặng: "Các ngươi ngây đó làm gì? Thứ ô uế nào cũng xứng để Phò mã gia nhà chúng đích đỡ ? Nếu , giữ các ngươi tác dụng gì?"

Lời dứt, Phùng Châu lạnh lùng tiến lên, dùng chuôi kiếm ép chặt lên vai Chu Cẩm Niên: "Phò mã, đắc tội ."

Chu Cẩm Niên ép đến hình lảo đảo, đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt đầy sự tức giận và căm hận.

Những còn vội vàng kéo Thư Dịch Dao .

xoay : "Kéo nàng đến đại đường, lời hỏi."

Thư Dịch Dao liều mạng ngoảnh , tiếng thét chói tai trở nên khàn đặc: "Biểu ! Biểu cứu ! Nàng giết ! Nàng thật sự giết !"

Chu Cẩm Niên Phùng Châu áp chế thể động đậy, chỉ thể Thư Dịch Dao kéo ngày càng xa: "Như nàng sẽ chết đấy!"

đầu , bước chân dừng.

" thì nào?"

2

Thư Dịch Dao ép quỳ mặt đất, búi tóc tán loạn, cả trông như thở nhiều hơn thở .

đoan trang vị trí chủ tọa, ma ma pha cho , nhấp một ngụm.

Chậc, vẫn vị đó, đắng chát, dọc theo gốc lưỡi đắng thẳng tận đáy lòng.

Cũng đó đặc biệt yêu thích nó.

Đáng tiếc, kiếp vĩnh viễn sẽ bao giờ đáp án nữa.

đặt chén xuống, ngước mắt Phùng Tu: "Cầm máu cho nàng . Lời vẫn hỏi xong, nàng vẫn thể chết ."

Phùng Tu đáp lời tiến lên, xuống tay hề chút thương hại.

Vải trắng thô bạo quấn lấy vết thương nơi cánh tay đứt lìa, siết mạnh một cái, Thư Dịch Dao tức thì phát một tiếng kêu thảm thiết xé lòng.

"Cầu... cầu xin ... ... thật sự ..." Giọng nàng nhỏ như tiếng muỗi kêu, "Đau... đau quá..."

rũ mắt nàng , lên tiếng.

Khi Chu Cẩm Niên áp giải , thấy chính cảnh tượng .

"Ngụy Vân Thư!"

vùng khỏi tay Phùng Châu phía , đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm , "Chỉ vì một miếng ngọc bội, ngươi liền giết ! Rốt cuộc vì ngọc bội, vì..."

đột nhiên hạ thấp giọng, từng chữ một: "Vì miếng ngọc bội đó Tạ Chấp tặng!"

Bộp một tiếng.

Chén trong tay tuột khỏi, ném mạnh ngực , nước nóng hổi bắn tung tóe lên , chén rơi xuống đất vỡ tan tành.

Chu Cẩm Niên bỏng đến hừ nhẹ một tiếng, thế cứng rắn lùi một bước, ngược còn ngẩng đầu lên, để lộ một nụ khiêu khích.

"Chu Cẩm Niên." chậm rãi dậy, "Ngươi dám nhắc đến ?"

Nụ môi càng sâu hơn, đáy mắt lóe lên một tia đắc ý: "Điện hạ chẳng lẽ trúng, nên thẹn quá hóa giận?"

một lát, đột nhiên .

"Hừ."

Tiếng đó lớn, khiến biểu cảm Chu Cẩm Niên cứng đờ trong chớp mắt.

" phò mã như ." xuống , ngón tay chậm rãi vuốt ve miếng ngọc bội bên hông, "Bản cung sẽ để cho ngươi chết một cách minh bạch."

nghiêng đầu dặn dò thị nữ bên cạnh: " đến phòng , lấy chiếc hộp gỗ tử đàn ở ngăn bí mật tầng thứ ba bàn trang điểm đây."

Thị nữ mệnh vội vàng ngay.

Trong đường một lúc tĩnh lặng, chỉ còn tiếng rên rỉ đau đớn ngắt quãng Thư Dịch Dao.

Ý thức nàng dường như chút mơ hồ, miệng lầm bầm gọi "biểu " liên hồi, âm thanh dần dần nhỏ .

Chu Cẩm Niên tiến lên, chuôi kiếm Phùng Châu ghì chặt lấy vai, thể nhúc nhích.

nghiến răng, gân xanh trán nổi lên cuồn cuộn.

"Ngụy Vân Thư, rốt cuộc ngươi thế nào?"

thế nào ư?

để ý đến .

Ngón tay siết chặt lấy miếng ngọc bội bên hông.

Bên tai mơ hồ vang lên tiếng Tạ Chấp, ý khí phong phát, đầy sự chân thành một thiếu niên.

"Vân Thư, nhất định sẽ nàng canh giữ biên cương."

Khi đó cùng bên tường thành, mỉm đáp : " thôi, sẽ làm hậu thuẫn vững chắc nhất cho , để còn nỗi lo về ."

Khi đó chúng , đều đầy nhiệt huyết.

Khi đó chúng , cũng đồng dạng ngây thơ.

Thị nữ bưng một chiếc hộp gỗ tử đàn vội vàng , quỳ mặt : "Công chúa, lấy đến."

đưa tay nhận lấy, đầu ngón tay khẽ lướt qua chiếc khóa đồng ảm đạm mặt hộp.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...