Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Từ Ngày Hôn Ước Bị Huỷ Bỏ

Chương 339: Thần Hộ Mệnh Của Cậu Tới Rồi

Chương trước Chương sau

Chu Vũ Đồng chú ý th tấm ảnh dán ở góc trên bên của tài liệu, dù hóa thành tro cô cũng nhận ra, dừng lại một chút, dùng giọng khó tiêu hỏi: “Cái gì đây?”

“Đơn xin trợ cấp học tập cho sinh viên nghèo.” Giọng Cầu An nhẹ như mây bay, “Bạn Lục sáng nay ngồi Audi A6 đến trường, hiển nhiên kh cần đâu.”

Audi A6 là của ai tự nhiên kh cần nói cũng biết. Chuyện này đối với Chu Vũ Đồng kh dễ chấp nhận như vậy, khuôn mặt cô vặn vẹo, hiếm khi im lặng.

Cầu An liếc cô một cái, “Sáng nay cô ta ngồi xe đó đến bị tung tin đồn nhảm, ảnh hưởng thật kh tốt, lát nữa giúp cô ta đến văn phòng giáo viên làm rõ một chút.”

Chu Vũ Đồng: “… Hội sinh viên còn quản cả cái này à?”

“Chúng ta chỉ lo thu thập tài liệu.” Cầu An nói, “Nhưng đây là thích giúp đỡ khác, giúp làm rõ tin đồn, liên quan gì đến hội sinh viên?”

Cô biểu cảm thản nhiên thổi thổi tờ tài liệu trong tay.

Đầu ngón tay mảnh khảnh búng búng lên khuôn mặt nhỏ n xinh đẹp đang mỉm cười với ống kính trên tấm ảnh.

Kết quả là buổi chiều tiết cuối cùng vừa tan học, Cầu An liền bị Lục Vãn cõng cặp sách chặn ở cửa trường, đôi mắt đỏ hoe như đã khóc một trận, giọng nói bén nhọn của nữ chính hoa sen trắng chất vấn cô, chuyện trợ cấp sinh viên nghèo do cô làm kh.

Ở cửa trường chờ Cầu An, Chu Vũ Đồng và Lục Vãn đúng là kẻ thù gặp mặt, mắt đỏ ngầu.

Th cô ta lại ra vẻ bị một vạn bắt nạt, Chu Vũ Đồng lập tức muốn x lên cho cô ta hai cái. Cầu An duỗi tay ngăn cô lại.

“Lục Vãn, sáng nay đã nói với cô , tuyên chiến mà.” Giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ khuôn mặt trắng bệch vì tức giận trước mặt, “Cô kh nghĩ là đang nói đùa đ chứ?”

Cầu An dừng lại.

vẻ mặt vô tội Lục Vãn.

“M ngàn tệ thôi mà, Chu Sồ ngay cả học phí cũng kh trả nổi à? Hay là cô thân là con gái ruột của Chu Sồ, ngay cả m ngàn tệ này cũng kh muốn bu tha, tuy rằng tiền kh ngại nhiều, nhưng loại tiền này vẫn nên để lại cho các bạn học nhu cầu …”

Cô nói xong, cổng trường đã một số qua.

Tuy rằng kh biết họ đang nói gì, nhưng Cầu An đã rõ ràng nhắc đến “trợ cấp nghèo khó”, nhiều sinh viên đại học ều kiện gia đình thực ra kh khó khăn lại tham số tiền này, dẫn đến những bạn học thật sự nhu cầu lại kh xin được….

Họ ném ánh mắt khinh thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-ngay-hon-uoc-bi-huy-bo/chuong-339-than-ho-menh-cua-cau-toi-roi.html.]

Ánh mắt đó đ.â.m vào Lục Vãn, cô ta c.ắ.n chặt răng, gọi một tiếng “Cầu An”.

Cầu An mỉm cười với cô ta nói thật, ở cùng Hạ Tân Hành lâu , những thứ khác kh học được nụ cười giả tạo của ta cô học nh, chỉ là dáng vẻ ngoài cười nhưng trong kh cười, thiếu một chút ưu nhã tự phụ, lại thêm nhiều vẻ đáng đòn.

“Đừng gọi tên .” Cầu An chậm rãi nói, “Chuyện này còn chưa xong đâu, Lục Vãn. Muốn suất thực tập ở viện nghiên cứu của Trần Cận Lý, suất trao đổi sinh Đức năm sau, giá cả tăng lên kh?”

Cô dừng lại, th Lục Vãn như bị ta bóp cổ, đột nhiên trừng mắt lại.

“Vậy nói cho cô biết nhé, dù là suất ở viện nghiên cứu hay suất trao đổi sinh, cô một cái cũng đừng hòng được.” Cô thu lại nụ cười, dõng dạc nói từng chữ, giọng ệu làm ta kh chút nghi ngờ cô hoàn toàn nghiêm túc “Kh thể nào, ít nhất suất thực tập ở viện nghiên cứu đã định …”

“Ký hợp đồng thể xé trước mặt cô, cô cứ chờ xem.” Cầu An nhíu mày.

“Cầu An, cô dựa vào cái gì!”

“Bằng

Cầu An.”

“Cô ”

“Đừng cô với , thể tránh ra kh, th cô là tâm trạng kh tốt.” Cầu An dừng lại, “Kiểu như muốn rút đũa phép ra hô to ‘Expecto Patronum’ .”

Chu Vũ Đồng: “…”

Trước khi kịp khen ngợi cách mắng đa dạng của Cầu An, Chu Vũ Đồng vỗ vỗ vai cô, “Thần chú quả nhiên linh nghiệm, thần hộ mệnh của tới .”

Cầu An quay đầu lại, liền th phía sau một chiếc Maybach màu đen bóng loáng, dừng lại ngay dưới mí mắt họ.

Cửa xe mở ra, một thân vest chỉnh tề, Hạ Tân Hành cúi , chân dài từ trên xe bước xuống.

“Tiếc thật, lại là hình .” Chu Vũ Đồng mặt kh biểu cảm nói. “ còn tưởng sẽ là một đoàn quân Thổ bát thử.”

Hạ Tân Hành đã đợi ở nhà họ Cẩu đến hơn hai giờ sáng đêm qua, mãi cho đến khi Giang Nguyện hỏi và Cẩu Duật rằng hai định c cửa nhà bà đến bao giờ, nếu con bé nhất quyết muốn ra ngoài thì hai các cũng chẳng ai cản nổi đâu.

Sự dung túng đối với Cầu An vẫn luôn là chuyện ngầm hiểu, Hạ tiên sinh chưa từng bị vạch trần trực diện về căn bệnh "sợ vợ" (hoặc sợ cháu vợ) này... Kh biết nên ứng đối ra , chỉ đành giả vờ đang xem bản quy hoạch bến tàu Tấn Sơn trên tay. Mới một giây trước, và Cẩu Duật còn đang tr cãi kh dứt về việc nên đặt sòng bạc hay c viên hải dương ở khu vực đường bờ biển.

Cẩu Duật thì đã quen với sự thật là kh quản nổi con gái, cười hì hì nói với Giang Nguyện: "Thế nên em cũng ở đây ? muốn làm thêm ly Thiết Quan Âm kh, dù cũng chẳng biết con bé định thức đến m giờ mới ngủ."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...