Từ Ngày Hôn Ước Bị Huỷ Bỏ
Chương 487: Màn Nhảy Sào Phá Kỷ Lục Và Sức Mạnh Của Tin Tức Tố
Cũng may mọi cũng kh nghi ngờ quá nhiều, sự chú ý thuận lý thành chương chuyển dời đến động vật bốn chân vẻ mặt nghiêm túc đang ngồi xổm phía sau nàng, hỏi Cầu An ch.ó ở đâu ra, qua siêu cấp uy phong.
Cầu An vân đạm phong khinh nói: Nhặt được.
"Cái gì! Nhặt mà cũng nhặt được con ch.ó đẹp thế này ! Giống ch.ó chăn cừu Blue Bay ghê! Loại đó đắt lắm đ!"
"Giống sói hơn!"
"Cái đuôi nó xù b thích quá!"
"L cũng bóng."
Trong tiếng thảo luận từ bốn phương tám hướng, con sói đen vốn đang ở cách Cầu An kh xa hắt xì một cái, đôi tai dựng đứng giật giật lùi lại hai bước.
Duy trì hình dạng sói sẽ giúp Alpha giảm bớt nhiều áp lực về mặt ngũ quan nhạy bén, nhưng cũng kh đại biểu nó từ đây mắt mù tai ếc, huống chi đám sinh viên này tinh lực quá mức tràn đầy, thật sự ồn muốn c.h.ế.t.
nhiều th sinh vật l xù phản ứng đầu tiên chính là sờ tai và đầu nó, cho nên đội ền kinh đương nhiên vừa hỏi vừa vươn tay
Tuy nhiên, sinh vật họ khuyển ngồi xổm ở đó cao đến nửa cũng kh nhe răng hay lộ ra bất kỳ hành vi tấn c nào, nó chỉ nghiêng đầu sang bên cạnh, vừa vặn né tránh bàn tay khác duỗi tới.
Nữ sinh duỗi tay kia ngay cả một cọng l sói cũng chưa chạm vào được.
Sói đen trực tiếp xoay nhảy lên khán đài, thân thủ mạnh mẽ khiến một đám kinh hô. Trong sự xao động đó, nó đứng ở trên cao xuống đám bên cạnh Cầu An, ánh mắt khinh phiêu phiêu quét qua một nam sinh đứng hơi bên ngoài đám đ
Ong bướm thật nhiều.
Muốn nói lại thôi, chỉ là chuyên chú chằm chằm vào con ong đáng ghét nhất trong đám vây qu Cầu An.
Kh thể kh nói một giờ trước Hạ Tân Hành cực lực kháng cự ra cửa, nhưng ánh mặt trời xán lạn bên ngoài làm cảm th phơi nắng cũng kh gì xấu, huống chi lại nhớ tới, trong trường học của Cầu An một nhân vật khiến ta nhớ tới liền muốn nhíu mày.
Lần trước mới ngây kh đến mười phút liền gặp được một tên, ngày thường kh biết còn bao nhiêu loại tồn tại này.
Alpha trong kỳ mẫn cảm tương đối dính , chuyện này kh gì đáng mất mặt, tổng so với Omega khả năng chỉ dính ở trên giường thì dễ chấp nhận hơn nhiều.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cho nên đàn trước khi bước móng vuốt ra cửa hoàn toàn kh cảm th hành vi "hàng xóm cách vách" giám sát chặt chẽ từng bước này vấn đề gì.
Mà lúc này giờ phút này, trước khi nam sinh Beta to gan lớn mật phát ra khiêu khích lần trước hậu tri hậu giác cảm th mặt bị ánh mắt lạnh lùng như d.a.o cắt nát, ánh mắt sói đen đã bình tĩnh dời .
Nó trao đổi một ánh mắt với tiểu cô nương dưới đài, trong mắt sói màu vàng kim truyền đạt một ý tứ: Khi nào thì ?
Cầu An gãi gãi đầu, nàng cũng muốn chạy.
Nhưng huấn luyện viên đội ền kinh nói cái gì cũng kh chịu bu tha nàng, đẩy nàng về phía phòng thay quần áo, ý tứ là đã tới trường học thì vô luận thế nào cũng huấn luyện, cho dù là kỳ tài thể thao cũng kh thể chậm trễ như thế.
Cầu An bị đẩy về phía phòng thay quần áo với vẻ lưu luyến mỗi bước .
Trước đó nàng nghe rõ ràng con thú lớn trên khán đài phát ra một tiếng hừ mũi tương tự như cười nhạo, đại khái ý tứ là: Em còn nhảy được à? Đừng quá vớ vẩn.
Trên thực tế đổi xong quần áo, cho đến khi dán băng cá nhân lên một dấu vết nào đó trên cổ, suy nghĩ của Cầu An vẫn giữ độ cao nhất trí với Hạ Tân Hành.
Nàng chỉ là một Beta, bồi một Alpha cấp S bị phản tổ dùng t.h.u.ố.c ức chế vượt qua bốn ngày kỳ mẫn cảm, kh c.h.ế.t đã là trời rủ lòng thương...
Nàng kh cho rằng chính còn sức lực để làm thể d.ụ.c vận động.
Nhảy sào vốn dĩ là chuẩn bị tùy tiện nhảy một chút sau đó mềm oặt ngã xuống đệm, vẻ mặt vô tội nói với huấn luyện viên đội ền kinh là thân thể còn chưa hồi phục tốt, cuối cùng nh chóng chuồn êm
Kh nghĩ tới khi nàng chạy đà lên sào, phát hiện sự tình chút kh đúng.
Ví dụ như sự đau nhức như bị voi nghiền nát buổi sáng thức dậy kh biết biến mất từ khi nào, khi nhảy đến ểm cao nhất đầu óc nàng trống rỗng.
Trong cơn m.á.u nóng kích động, vạt áo quét qua chóp mũi, nàng phảng phất ngửi được một tia hơi thở tuyết tùng như như kh. Đó là mùi tin tức tố trên Hạ Tân Hành.
Kh đợi nàng kịp phản ứng lại làm nàng thể ngửi được tin tức tố trên Hạ Tân Hành, tin tức tố này lại làm thể lúc này thừa gió dung hợp dưới ánh mặt trời, phảng phất trở thành một bộ phận thân thể nàng
Nàng cong lưng, uốn lượn thân thể, trong tiếng kêu kinh ngạc của nhiều , tựa như một con cá chép linh hoạt nhất, lướt qua sào cao, "Phịch" một tiếng rơi xuống tấm đệm dày.
Nằm trên đệm, đầy đầu đều là "Thế mà cũng qua", Cầu An trở bò dậy từ trên đệm.
Vừa ngẩng đầu th chị gái quản lý đội cầm bìa hồ sơ ghi chép thành tích đứng bên cạnh, tay cầm bút nhưng kh ghi chép, chỉ vẻ mặt dại ra. xung qu cũng há hốc mồm nàng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.