Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia
Chương 104:
Vừa niềm nở đến nơi, còn định nói vài lời tốt đẹp với nhà họ Lục, ai dè chẳng gặp được ai, chỉ trưởng thôn Vương tiếp đón ta. Cầm hồ sơ chuyển hộ khẩu, trưởng thôn Tiết định tìm đến nhà họ Lục để xin lỗi, dàn hòa.
Vừa ra đã bị một đứa nhỏ ném quả trứng gà thối trúng đầu. Vừa đau vừa hôi, m đứa nhỏ khác th vậy cười ha hả.
Cả thôn Đại Vũ đều nghe nói nhà họ Tiết ức h.i.ế.p dân lương thiện!
Bọn trẻ con ai n đều hăng hái như thể là giữ lẽ , chúng lè lưỡi trêu ta: "Lêu lêu lêu!"
"Kẻ xấu tới !"
"Kẻ xấu vào thôn !"
"Đánh!" Một đứa trẻ đầu đàn ra lệnh, m đứa nhỏ hơn liền lần lượt cầm đá ném lên ta.
Trưởng thôn Tiết bị đánh cho bầm dập, hoảng hồn mà bỏ chạy thục mạng…
Vừa về tới thôn, mọi th dáng vẻ tơi tả, hôi hám này của ta, liền biết hôm nay tới thôn Đại Vũ đã bị xử cho một trận ra trò.
Trước đây, trong thôn cùng chung một lòng, chắc c sẽ bất bình thay cho trưởng thôn, nhưng vì Tiết Tg Lợi mà gây ra chuỗi rắc rối liên tiếp, khiến họ cũng phần tức giận với trưởng thôn.
Th vậy cũng chỉ vờ như kh th.
Trưởng thôn thầm than khổ sở, cấp trên đã chỉ đích d ta làm bản kiểm ểm, e rằng chức trưởng thôn này khó mà giữ được lâu. Lại còn đắc tội với dân làng, sau khi mất chức, cuộc sống chắc c sẽ kh dễ dàng gì.
Ông ta oán trách cha ruột, tất cả là tại cha cứ đòi ra mặt cho Tiết Tg Lợi.
Giở đủ mọi trò cũng kh cứu được Tiết Tg Lợi ra, ngược lại ta càng lún sâu vào vũng lầy.
Lại bắt đầu oán hận Tiết Tg Lợi, sống chẳng biết thân biết phận.
Ngay lúc này, đột nhiên xuất hiện một bóng . Trưởng thôn Tiết đang than trời trách đất, căn bản kh chú ý còn , suýt chút nữa thì đ.â.m . Hồn của trưởng thôn đều bị dọa cho mất một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-nu-phu-menh-kho-th-the-chu-nhan-gia/chuong-104.html.]
tới là Lưu, mẹ ta cũng bị bắt. Sau khi gây rối ở đồn c an, bà ta cũng bị giam giữ. Chuyện của bà ta thì thể dàn xếp, đền tiền nhận lỗi là xong. Nhưng ta chạy vạy khắp họ hàng thân thích cũng chẳng thể nào vay đủ một nghìn năm trăm tệ.
Đếm đếm lại từng đồng trong nhà, gom góp mãi cũng chỉ được hơn hai trăm tệ, ngay cả tiền lẻ cũng chẳng đủ. ta nói: "Trưởng thôn thể nghĩ cách giúp mẹ kh?" ta thật sự là một con hiếu thảo!
Thế nhưng mẹ ta lại hành cho ta c.h.ế.t dở, cứ hở một tý lại gây sự, hành hạ ta một trận.
Bà Lưu đến đồn c an còn dám gây rối. Trưởng thôn Tiết sau khi trải qua chuyện của Tiết Tg Lợi, nói: "Với cái tính cách ương ngạnh thế này của bà ta, cho dù thả ra cũng sẽ lại gây họa. Cứ để bà ta ở trong đó chịu chút bài học ."
"Đó dù cũng là mẹ ruột của mà?" Lưu nói: " là vì nhà họ Lục ghi thù kh?"
Trưởng thôn Tiết giờ đây e dè với nhà họ Lục, nghe vậy liền vội vã đáp lời: “Chuyện này kh liên quan gì tới nhà họ Lục đâu, là mẹ Lưu Đại Ca đã đại náo đồn c an, vừa hành hung vừa đập phá đồ đạc.” Chịu đủ thứ ấm ức như vậy, cuối cùng ta cũng hiểu ra, ngoan ngoãn nhận lỗi chịu phạt còn thể tìm được lối thoát, nếu cứ cố chấp đến cùng, ắt sẽ tự chuốc họa vào thân!
Quả thực, nhà họ Lục bây giờ kh còn dễ chọc nữa.
Trên mặt Lưu Đại Ca hiện rõ vẻ đau khổ: “Kh còn cách nào khác , dù cũng là mẹ ruột của mà?”
Trưởng thôn Tiết thở dài: “Cũng kh trong nhà kh tiền mà kh chịu cứu, vấn đề là bây giờ kh tiền thì l đâu ra cách. thể làm gì được chứ? Mẹ cũng thật là, coi đồn c an như nhà vậy.”
Nhắc đến đây, Trưởng thôn Tiết lại nhớ đến chuyện Tiết Tg Lợi từng xúc phạm cán bộ trên tòa, quả nhiên kh nên nhúng tay vào loại kh biết trái như vậy.
Nếu mặc kệ Tiết Tg Lợi, giờ này đã ung dung làm trưởng thôn , thế mà giờ thì hay , dân làng thì oán trách, cấp trên cũng trách cứ.
Kh còn là chuyện mà một chữ hối hận thể diễn tả hết được.
Mỗi một hơi thở đều hối hận đến nghẹt thở.
Lưu Đại Ca khóc, biết thật sự kh cứu được mẹ, nhưng lại kh biết mẹ sẽ bị phán quyết ra , trong lòng cứ mãi thấp thỏm kh yên. xin nghỉ để đến đồn c an thăm mẹ.
Bà Lưu nghe nói trong nhà kh gom đủ tiền, bà ta kh thể ra ngoài được nên lập tức làm làm mẩy ngay tại chỗ. Bà dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất chửi mắng con trai một cách ên cuồng.
Nguyền rủa rằng: “Ngay cả mẹ ruột cũng mặc kệ, mày sẽ c.h.ế.t kh toàn thây!”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.