Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia
Chương 285:
Sau khi trở về, trưởng thôn Vương nói với trưởng thôn Bạch, trưởng thôn Bạch đồng ý. Ông ta cũng muốn xem thử Đại Vũ Thôn bán rau ra mà phát đạt đến vậy.
Trưởng thôn Vương th trưởng thôn Bạch cứ đăm đăm săm soi bí quyết của thôn , chỉ muốn vay vốn mua ngay một chiếc máy kéo về cho thôn , chỉ đáng tiếc, tốn quá nhiều tiền, mà ngân hàng chưa chắc đã chịu cho vay.
…
Hôm đó Lưu Bàng đã gọi ện thoại tới tìm Phó Cầm Duy.
Đợi Phó Cầm Duy từ ủy ban thôn về, Lục Ngọc mau miệng hỏi chuyện gì.
“Lưu Bàng đã đặt vé xong , bảy ngày, đến xưởng của tỉnh học hỏi kinh nghiệm!”
Muốn mở xưởng đâu chuyện đùa, tìm hiểu cho tường tận, bảy ngày đã là ít , nếu theo ý của cha Lưu Bàng, chỉ muốn họ ở lại đó dăm bữa nửa tháng cho thỏa.
Học lỏm được hết kinh nghiệm của ta thì đỡ mất c đường vòng về sau.
Từ sau khi Phó Cầm Duy kết hôn với Lục Ngọc, hiếm khi xa cách nhau.
Huống hồ là xa cách nhiều ngày như vậy.
Lục Ngọc thu xếp hành lý cho , chuẩn bị hai bộ quần áo để thay đổi, còn năm mươi tệ phòng thân.
Phó Cầm Duy ở phía sau ôm chặt l Lục Ngọc, ghé bên tai cô nói: “ sẽ về nh thôi!”
Trong lời nói thế mà lại chan chứa niềm lưu luyến khôn nguôi.
Lục Ngọc quay đầu : “Kh từng ra ngoài học hành đến bốn năm trời còn gì?”
Phó Cầm Duy th Lục Ngọc mà vô tư đến vậy, chút tức giận, trực tiếp nâng cằm cô lên, hôn một cái.
Sau khi kết hôn, xa nhau đâu còn thể như lúc còn độc thân được nữa.
Từng nếm qua hương vị của tình yêu, lòng lại thêm phần lưu luyến.
Xa cách ngắn ngủi cũng là để cuộc sống này được sung túc, tốt đẹp hơn.
Vừa th Lục Ngọc còn hờ hững đến vậy, định trừng phạt cô một trận ra trò, cho cô biết mặt thế nào là chọc giận chồng !
Ngày hôm sau, Lục Ngọc tỉnh dậy với cái eo mỏi nhừ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-nu-phu-menh-kho-th-the-chu-nhan-gia/chuong-285.html.]
Phó Cầm Duy đã rời , dẫu khi còn đó cô chẳng th gì khác lạ, nhưng đột nhiên thiếu một , thì nay quả thật trống trải lạ thường.
Lục Ngọc ngồi trên giường, nh đã nghe th tiếng gõ cửa. Cô mang dép tới mở cửa, là mẹ chồng Tiêu Thái Liên tới. Bà nói: “Lúc thằng Tư đã dặn mẹ , hay là m ngày này con cứ chuyển về nhà mẹ ở cho tiện?”
Lục Ngọc nói kh cần.
Mẹ chồng cô tiếp lời: “Hay là để vợ chồng Ba con tới ở cùng cho bạn bầu?”
Lục Ngọc vẫn khéo léo từ chối.
“Vậy thì được, một con ban đêm nhớ khóa cửa cẩn thận đ!” Bà dặn dò. Dẫu cũng sống cùng một thôn, nhỡ tên lưu m nào mắt mờ mắt tịt dám gây sự, chỉ cần Lục Ngọc ra tay thì kẻ đó thể bị đánh cho kêu cha mách mẹ, mách đến nội cũng chẳng kịp.
Mẹ chồng ở lại một lát rời . Chị Ba Phó, vợ của Ba, rảnh rỗi kh việc gì, ghé qua tìm Lục Ngọc nói chuyện, ghé sát vào cô mà thì thầm: “Các em cưới nhau cũng được một thời gian , còn chưa con? Em xem chị Cả mang thai tr tốt biết bao!”
Sau đó, chị Ba còn truyền thụ kinh nghiệm, muốn con thì làm thế này, thế kia…
Mặt Lục Ngọc lập tức đỏ bừng.
Chị Ba Phó chắc nịch nói: “Hồi đó chị cũng làm y chang vậy mới thằng cu Mãng Đản nhà chị đó. Em với Tư đều là đẹp trai xinh gái, con sinh ra kh biết sẽ xinh xắn tới cỡ nào.”
Chị Ba Phó th mặt Lục Ngọc đỏ ửng, gần như sắp bốc khói tới nơi, lúc này mới chịu ngừng trêu.
Chị ta mím môi cười, cô em dâu mới cưới này thật dễ thẹn thùng.
Sau khi chị Ba Phó rời , Lục Ngọc kh còn cảm th vui vẻ gì nữa.
Vốn dĩ cô chưa từng nghĩ rằng Tư lại ảnh hưởng lớn đến như vậy, quả nhiên thói quen thể thay đổi một con . Hai họ chưa từng xa nhau lâu đến thế. Trước đây Lục Ngọc còn cứng miệng, chưa từng nói nhớ Tư, cũng kh biết giờ xe của đã tới đâu .
Lục Ngọc ở nhà cũng kh rảnh rỗi được, bèn tới khu nhà lều trồng rau. Ở đó toàn là phụ nữ đang hái rau, kh khí vô cùng náo nhiệt.
Đám đàn thì đang xây những nhà lều mới. Chẳng bao lâu nữa, lều mới xây xong, sản lượng rau sẽ còn lớn hơn nữa.
M ngày gần đây trưởng thôn Vương vô cùng tươi tắn và đắc ý. Các nhà máy lò xo trong huyện đều đặt mua rau của họ, bán ở xưởng gang thép cũng đắt hàng. Mới hôm qua, họ thu hoạch được một tấn rau, bán được đến năm trăm tệ.
Thu nhập này kh cần nói trưởng thôn Vương, ngay cả trưởng thôn Bạch từ thôn Bạch Gia, theo chở rau cũng kh thể kìm lòng được trước lợi nhuận .
Ông cố gắng muốn trưởng thôn Vương dẫn dắt .
Trưởng thôn Bạch cũng đã nếm được vị ngọt, so với việc bán rau kiếm được nhiều tiền, đậu phụ thối chiên giòn đó chỉ là mối làm ăn nhỏ xíu mà thôi.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.