Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia
Chương 426:
Nếu là trước kia, chắc c bác gái sẽ kh đời nào chịu kể ra chuyện này. Nhưng giờ bị ên , mỗi khi lên cơn lại nói hết những chuyện thầm kín. làng nghe phong th, đồn đại dần dà cũng biết hết.
Chị dâu Xuân Hoa nói: “Ai cưới con Lục Kiều thì y như rằng đen đủi cả đời. Cái thứ con gái , lúc còn ở nhà đã chẳng nền nếp, nay l chồng còn bỏ con, chạy theo tình!”
Ở trong thôn, cô ta thuộc kiểu bị chửi mắng. Làm thể quay lại được nữa?
Trưởng thôn cũng kh muốn xen vào m chuyện lặt vặt này. Nhưng đã là thôn thoát nghèo thì cũng kh thể để dân c.h.ế.t đói trong thời buổi mới này được. Ông dặn chú Lục: “Trước mắt chú cứ ra tr nom ruộng đồng, sau này thôn sẽ trả chú hai mươi tệ mỗi tháng, dù cũng đủ để trang trải qua ngày!”
Chú Lục từng làm cán bộ thôn, để ý thể diện. Nào ngờ giờ lại thành kẻ bị đời khinh ghét. Th trưởng thôn vậy mà nguyện ý cho một con đường sống, đàn cao lớn kh nhịn được, dùng mu bàn tay quệt nước mắt: “Cảm ơn cán bộ.”
Trưởng thôn vỗ vai kh nói gì thêm.
Bà nội Lục th Lục Ngọc liền nói: “Dẫu cũng là cùng họ Lục, cháu tiền thì cho chúng ta một chút, bà nội xin quỳ xuống đây!”
Phó Cầm Duy nào dám để bà cụ quỳ, liền vội vàng đỡ bà dậy, ôn tồn nói: “Bà nội, bọn cháu làm gì tiền, bà đừng nói lời như thế nữa.”
Bà nội Lục hơi sợ Phó Cầm Duy, th mặt mũi đen sạm như sắp nổi đóa, đành nín nhịn. Sau đó bà khóc rống lên.
Giá như biết ngày hôm nay, thì ban đầu đã chẳng nên xa lánh vợ chồng Lục Ngọc! Giờ đứa con trai vô tích sự thì xây chuồng heo, cuộc sống lại xuôi chèo mát mái; còn thằng cả mà bà ta tin tưởng, tự hào nhất, giờ lại đến nỗi chẳng cơm mà bỏ bụng. Vận số đổi thay thế này, giờ nếu thể quay ngược thời gian, bà ta nhất định sẽ kh hành xử như vậy nữa. Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn.
Lục Ngọc và Phó Cầm Duy trở về, rốt cuộc cũng là để trao cho mọi thêm vài cơ hội. Chỉ cần mọi chịu khó làm ăn, tiền bạc vẫn thể kiếm về được.
Nói xong những chuyện này, Phó Cầm Duy lại tìm gặp trưởng thôn để bàn thêm vài chuyện khác. Gần đây làm ăn cũng kiếm được đôi chút. Ngày trước nhờ sự giúp đỡ của thôn mà mới thể ăn học thành tài. Giờ hứa với bà con trong thôn, chỉ cần con trẻ học tiểu học và cấp hai, mọi khoản học phí đều do lo liệu. Thời buổi này học phí còn rẻ, bậc tiểu học chỉ vỏn vẹn ba tệ, cấp hai cũng chỉ sáu tệ mà thôi. Thời cuộc biến chuyển quá mau, kiến thức vẫn là vốn quý nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-nu-phu-menh-kho-th-the-chu-nhan-gia/chuong-426.html.]
Trưởng thôn nghe xong vô cùng cảm động: “Thôn vợ chồng cháu và Lục Ngọc là cái phúc lớn của làng . xin thay mặt toàn thể bà con dân làng cảm ơn hai cháu.”
Phó Cầm Duy nói: “Ân nghĩa thì kh dám nhận, chỉ mong các cháu nhỏ được yên tâm đèn sách là mãn nguyện .”
Sau đó lại về nhà một chuyến, ghé làm đôi ba việc vặt ở nhà họ Phó, cùng ăn bữa cơm.
Lục Ngọc đặc biệt tới nhà họ Lục một chuyến, cha mẹ Lục gần như đã dọn ra sống hẳn ở khu chuồng heo , căn nhà mới mua to lớn như vậy, thường ngày đều bỏ trống. Lúc Lục Ngọc tới, mẹ Lục đỗi vui mừng, chuồng heo xa như vậy, mỗi bận chuyện gì, mẹ Lục luôn là hay tin sau cùng.
Lục Ngọc kể chuyện xảy ra trong thôn cho mẹ Lục biết. Mẹ Lục cũng kh khỏi xuýt xoa cảm thán một hồi.
Lục Ngọc nói: “Nếu bà nội sang làm phiền, mẹ tuyệt đối đừng mềm lòng. Ngày trước bà đâu chừa cho chúng ta một con đường sống nào. Chuyện này là do họ tự gây ra, tự gánh l, chẳng liên quan đến ai cả. Mẹ đừng dại mà chu cấp tiền bạc cho bà !”
Những hạng này như đỉa đói bám vậy, một khi đã dính vào thì làm mà gỡ ra được.
Mẹ Lục nói: “Mẹ biết , mẹ sẽ kh làm chuyện ngu ngốc đâu.” Giờ ba đứa con gái của bà đều đã lên thành phố, nương tựa lẫn nhau, đó chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của bà . Làm bà thể qua lại với hạng tệ bạc đó, để làm tổn thương các con gái của được chứ.
Lục Ngọc nghe vậy, trong lòng cũng th phần nào yên tâm.
Trong thôn vẫn còn bao nhiêu chuyện rối ren. Tối đó, Lục Ngọc và Phó Cầm Duy quay về huyện. Chị hai Phó th quyến luyến gia đình, muốn ở lại thêm vài ngày nữa.
Lục Ngọc về tới nhà, ngồi trên sô pha thơ thẩn. Một lát sau, cô cảm th một cục b nhỏ mềm mại chui tọt vào lòng.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.