Từ Nữ Phụ Mệnh Khổ Thành Thê Chủ Nhân Gia
Chương 51:
Món vịt kho lần đầu ra mắt ở nhà họ Phó đã gây tiếng vang lớn.
Thứ này xương nhiều thịt ít, nhưng ăn đỗi thú vị, vị đậm đà, ăn một chiếc cũng kh đủ ghiền.
M cô chị dâu cũng chẳng ăn đủ.
Chị ba Phó cười nói: "Em dâu à, kh em làm nhiều ? Hay là chia thêm cho mỗi một chiếc nữa !"
Thứ này đã khơi gợi lên cơn thèm ăn của mọi .
Lục Ngọc nấu tổng cộng hai nồi lớn, mỗi một chiếc thì thấm tháp gì, họ vẫn muốn ăn tiếp.
Kh ngờ cổ vịt và cánh vịt tr vẻ tầm thường lại thể nấu ra món ngon đến vậy. được chia cánh vịt, hai ba miếng đã hết sạch, vẫn là được chia cổ vịt lợi hơn, cứ thế cầm gặm, thịt trong từng kẽ xương cũng kh bỏ qua.
M cô chị dâu nhà họ Phó kh chỉ một lần nói với mẹ chồng Tiêu Thái Liên rằng, thể nói chú út đã cưới được một bảo bối ! Cũng là nguyên liệu đó, nhưng em dâu làm ra thì cực kỳ ngon, những thứ đầu thừa đuôi thẹo trong con vịt này mà em cũng thể chế biến thành món ngon đến vậy, quả là tài tình.
Các chị dâu khác cũng Lục Ngọc, họ cũng muốn ăn thêm, nhưng lại ngại mở lời.
Chị ba Phó thường ngày vốn sảng khoái, thẳng t.
chị nói giúp mọi , những khác chỉ việc chờ đợi để được ăn nữa thôi.
Lục Ngọc nói: "Kh được đâu, còn để dành ngày mai bán nữa."
Th mọi còn đang phân vân, chị ba Phó bèn kể ra chuyện họ cùng góp vốn đầu tư.
cả Phó nói: "Món em dâu làm ngon như vậy, chắc c sẽ bán chạy thôi. Nếu cần em bọn này làm gì cứ nói."
Lục Ngọc đáp: "Cảm ơn cả, tạm thời chưa cần ạ."
Chẳng m chốc, cả nhà đã ăn xong, ai n về phòng . Hôm nay Lục Ngọc cũng làm việc kh ít, vừa khảo sát vừa nhập hàng, mệt rã rời.
Thay quần áo xong, cô nằm xuống giường chưa được bao lâu thì tiếng hô hấp đều đều đã vang lên.
Đợi Phó Cầm Duy tắm rửa xong quay về, Lục Ngọc đã ngủ say. Ánh mắt dịu lại, sau đó cũng nằm xuống bên cạnh cô.
vừa mới nằm xuống, Lục Ngọc liền trở dựa sát vào . Cơ thể Phó Cầm Duy nóng, buổi tối tựa vào ngủ thoải mái.
Phản ứng vô thức này của Lục Ngọc ngược lại khiến Phó Cầm Duy trằn trọc mất ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-nu-phu-menh-kho-th-the-chu-nhan-gia/chuong-51.html.]
Một đàn đã lập gia đình như , bên cạnh lại là vợ hợp pháp của , buổi tối còn nép sát , mang theo mùi hương thoang thoảng. Mọi thứ đều đang thử thách .
Nhưng Phó Cầm Duy là chính trực, l lý trí kiên định mà chống lại những ý niệm sai trái, cho tới sau nửa đêm mới chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau Lục Ngọc thức dậy, cô đang ôm chặt eo của Phó Cầm Duy. Bình thường giờ này đã dậy rửa mặt , nhưng lúc này lại vẫn còn đang nằm trên giường.
Lục Ngọc thoáng chút ngượng nghịu, vội vàng rụt tay lại.
Phó Cầm Duy dường như cảm nhận được, chợt mở mắt. liếc Lục Ngọc đang tỏ vẻ hoảng hốt, luống cuống, th bên ngoài trời đã sáng rõ, bèn trở ngồi dậy, sửa sang lại quần áo.
Hai ăn ý đến lạ, kh ai nhắc một lời về sự ngượng ngùng lúc vừa tỉnh giấc, cứ như thể cái ôm thân mật kia chưa hề diễn ra vậy.
Lục Ngọc tr thủ rửa mặt qua loa nh chóng xuống bếp. Món vịt kho từ hôm qua giờ đã ngấm gia vị. Cô cẩn thận vớt vịt ra, cho vào chiếc thùng gỗ lớn đã được cọ rửa sạch sẽ từ chiều hôm trước.
Đậy nắp cẩn thận, cô chuẩn bị thêm m chiếc bát nhỏ cùng đũa. M thứ lỉnh kỉnh đó được buộc gọn ghẽ lên yên sau xe đạp, hai cùng nhau đẩy xe ra đường.
M chị dâu kh ngừng dặn dò. Chẳng chuyện làm ăn của Lục Ngọc, mà nếu hôm nay kh vướng bận việc đồng áng, lẽ họ đã kéo nhau cùng cô .
Đợi Lục Ngọc khuất, m chị dâu vẫn còn đứng đó bàn tán: “Cái món vịt kho này, kh biết liệu bán được thật kh nhỉ?”
Chị ba Phó cười hì hì: “Kh bán được thì cả nhà lại chia nhau mà chén thôi chứ .” chị ta hạ giọng, nói tiếp: “Chẳng giấu gì các chị, hôm qua em thèm đến nỗi trằn trọc cả đêm kh ngủ được.”
Mà kh chỉ riêng chị ta đâu, ngay cả lão chồng nhà chị cũng cứ nhắc nhắc lại mãi m bận.
Ban đầu, chị ba Phó cũng nghĩ đến chuyện kiếm thêm chút đỉnh, nhưng lại tặc lưỡi: “Trời ơi, tiền bạc đâu mà dễ kiếm đến vậy chứ?”
Ở thôn quê như nhà đây, ngày nào cũng quần quật làm việc ghi ểm c, đến cuối năm chia lãi cũng chỉ được vỏn vẹn hai mươi tệ ăn Tết. Một đồng bạc lẻ thôi cũng đắn đo chia năm xẻ bảy, mua sắm vật dụng cần thiết gì cũng cân nhắc tới lui m bận.
Thôi kh bán được cũng tốt, hôm nay quay về thế nào cũng được chia thêm vài miếng mà đánh chén.
Chị hai Phó bèn cười xòa chị ta: “Cái lời này thì chỉ dám nói trong nhà thôi đ nhé, chứ vác ra ngoài thì ta cười cho thối mũi.”
Chị ba Phó vội nói: “Ài, em muốn nói cũng chẳng dám đâu.” chị ta nói thêm: “Nhỡ đâu lọt đến tai nhà họ Lục thì họ lại làm um lên cho mà xem. Chị hai nghe tin gì chưa, từ ngày Lục Kiều kh gả , con bé cứ khóc lóc om sòm suốt ngày ở nhà, cả cái nhà giờ loạn như cào cào . Em còn nghe m bà hàng xóm nhà họ bảo, chính vì chuyện của cái thằng Lâm Mạnh mà cha của Lục Kiều bị mất luôn suất làm việc trên huyện đ.”
Chị cả Phó, vốn kh thạo tin bằng chị ba, liền hỏi: “Ôi giời, chuyện gì mà to tát vậy?”
Chị ba Phó kể lại ngọn ngành mọi chuyện, sau đó kết luận một câu x rờn: “ đời kh nên sống ác tâm, kẻo lại gặp quả báo nhãn tiền.”
Nghĩ đến việc nhà họ Lục quả thực thể gây chuyện rắc rối đến vậy. Phó Cầm Duy là một trai tốt như thế, họ kh muốn gả con gái còn giả vờ đồng ý, sau đó lại tìm khác gả thay, đủ th bọn họ tâm địa hiểm sâu đến mức nào. Nhưng thiên hạ đâu ai cũng là kẻ ngốc, cớ gì lại làm ra cái trò mèo mả gà đồng như vậy chứ.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.