Từ Show Truyền Hình Đến Ngôi Sao Mạng
Chương 161:
Giang Trầm dỗ dành một hồi lâu, Niệm Niệm mới chịu ngồi dậy. Sau khi cô bé ăn sáng xong, bắt đầu chải tóc cho con.
Hôm nay dường như tay nghề của tiến bộ hơn nhiều.
Hai b.í.m tóc của Niệm Niệm, ngoài việc một bên cao bên thấp, một bên trước bên sau ra, thì chung cũng... kh quá tệ.
"Đẹp kh ạ?" Niệm Niệm hỏi ba.
Giang Trầm khẳng định: "Đẹp."
Hôm nay Niệm Niệm kh tin ba nữa. Cô bé chạy đến trước máy quay, tự xem xét. Quả nhiên, hai b.í.m tóc thoạt một trước một sau, một cao một thấp hoàn toàn kh cân xứng. Một b.í.m tóc kh cân xứng như vậy chắc c kh thể đáng yêu được.
Cô bé kh biết thắt lại, đành dùng tay kéo b.í.m thấp lên cho cao bằng, b.í.m sau kéo về phía trước. Nhờ vậy hai b.í.m tóc tr cân xứng hơn hẳn, dù hơi lỏng lẻo một chút nhưng vẫn cực kỳ đáng yêu.
Sáng hôm nay, bên ngoài trời đổ mưa phùn lất phất. Đạo diễn kh sắp xếp nhiệm vụ mà để cho các khách mời tự do hoạt động. Mọi thể ghé nhà nhau chơi, hoặc tự ở nhà thư giãn.
Niệm Niệm ngồi dưới mái hiên, cúi đầu những giọt mưa rơi xuống đất.
Giang Trầm theo con gái ngồi xuống, bắt chước động tác của Niệm Niệm, cùng nhau mưa rơi.
Th con gái kh nhúc nhích, Giang Trầm mở miệng hỏi: "Niệm Niệm đang nghĩ gì vậy?"
Niệm Niệm thở dài một hơi: "Con đang nhớ mẹ."
Giang Trầm cũng thở dài theo: "Ba cũng đang nhớ mẹ."
Niệm Niệm quay đầu lại hỏi: "Ba đang nhớ bà nội ạ?"
"..." Giang Trầm giải thích cặn kẽ: "Ba cũng đang nhớ đến mẹ con."
Niệm Niệm trợn tròn mắt: " ba lại nhớ mẹ con? Mẹ Niệm Niệm là của Niệm Niệm, chỉ Niệm Niệm mới được nhớ thôi!"
Giang Trầm con gái nói: "Nhưng mẹ Niệm Niệm là vợ ba. Niệm Niệm nhớ mẹ con, ba nhớ vợ ba, hai cũng kh hề mâu thuẫn."
"Kh thể." Niệm Niệm cau mày, dứt khoát bác bỏ: "Tóm lại, ba kh được nhớ mẹ con!"
Đối mặt với cô con gái đang "phản nghịch", Giang Trầm khẽ cười một tiếng, thỏa hiệp nói: "Được , ba kh nhớ." Trong lòng lại len lén nghĩ, chỉ cần kh để con gái biết là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tu-show-truyen-hinh-den-ngoi--mang/chuong-161.html.]
Niệm Niệm th ba vừa cười, trực giác liền mách bảo cô bé rằng ba kh hề thành thật nghe lời, nhất định ba đang lén lút nghĩ đến mẹ cô bé. Niệm Niệm nghiêm túc phê bình: "Lén nghĩ cũng kh được!"
"..." Giang Trầm đành gật đầu chịu thua.
Lúc này Niệm Niệm mới hài lòng. Cô bé một tay chống cằm về phía cửa chính, hy vọng lát nữa mẹ thể xuất hiện từ nơi đó.
Giang Trầm cũng bắt chước con gái, một tay chống cằm, cùng nhau về phía cửa chính.
Vì thế, hai cha con một lớn một nhỏ, cùng về một hướng, lần lượt hóa thành "hòn vọng thê" và "hòn vọng mẫu" đầy cảm xúc.
[Một đang nghĩ đến mẹ, một đang nghĩ đến vợ, ha ha, hai ba con động tác cực kỳ đồng bộ, giống như chép p dán, thật đáng yêu nha!]
[Niệm Niệm: Bản thân ba mẹ ruột , còn muốn nhớ mẹ của con, nhất định là cố ý đối nghịch với Niệm Niệm! Ha ha, ba và Niệm Niệm đang cướp đoạt mẹ, thật đáng giận!]
[Chị Dữu mau về nhà , con gái và chồng chị đang thâm tình gọi chị.]
[Niệm Niệm phản nghịch tiếp tục cố gắng lên, chúng ta cùng nhau vì Niệm Niệm mà cổ vũ.]
…
Niệm Niệm kh đợi được mẹ, nhưng cô bé đã đợi được bạn nhỏ tìm đến chơi cùng.
Nhà Khương Húc cách nhà Niệm Niệm kh xa. nhóc che ô, thừa dịp ba đang bận rộn, một lén lút lẻn ra ngoài.
Niệm Niệm th cửa chính trong sân bị khác đẩy ra, đầu tiên là vui vẻ, nhưng khi th tới là Khương Húc, trong lòng lại chút thất vọng.
Khương Húc vừa chạy vừa nhảy tới, nói: "Niệm Niệm, chúng ta ra ngoài giẫm vũng nước , vui lắm đó!"
Niệm Niệm cũng kh hứng thú với việc giẫm lên vũng nước. Lúc cô bé đang muốn lắc đầu cự tuyệt, lại nghe th ba nói: "Niệm Niệm, kh thể , dầm mưa sẽ bị cảm lạnh đ."
"... Con muốn ." Hôm nay cô bé quyết định làm một Niệm Niệm "nổi loạn" chính hiệu! Ba càng cấm cái gì, cô bé lại càng muốn làm cái đó. Đúng , đây chính là sự "phản nghịch"!
" Khương Húc, chúng ta cùng giẫm vũng nước chơi ."
Khương Húc vui vẻ nói: "Được được, chúng ta ngay bây giờ."
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.