Từ Số Không, Tôi Tự Viết Lại Cuộc Đời
Chương 6
đồ mua ngoài chợ đêm năm lớp 10 với giá 25 tệ, vỏ nhựa, chóa đèn lệch.
nó cùng thức trắng vô đêm dài.
mang theo .
Vali chứa nổi.
đang do dự xem nên cất cây bút giá 3,5 tệ mới mua , thì cửa gõ.
“Tiểu Hạc.”
Giọng bố.
“Bố ạ.”
Ông đẩy cửa bước , tay cầm một chiếc phong bì màu trắng.
Ông xuống đối diện , đặt chiếc phong bì lên bàn.
“Cho con .”
mở .
Bên trong hai ngàn tệ.
Mười tờ bạc đỏ chót, mới tinh.
“Để đường mà tiêu.”
hai ngàn tệ .
“ cần bố, con tiền .”
“Cầm lấy.”
Giọng ông cho phép chối từ.
đẩy phong bì trả .
“Thật sự cần ạ.”
Ông im lặng một lát.
“Tiểu Hạc, bố … những năm qua gia đình đối xử với con…”
Ông tiếp nữa.
Châm một điếu thuốc, hít một .
“ con bà thương con, bà chỉ …”
“Bố, bố cần giải thích ạ.”
đẩy phong bì đến tận tay ông.
“Hai ngàn bố giữ lấy . Em trai học vẫn còn dùng đến tiền.”
Ông đột ngột ngẩng đầu .
Giây phút đó ánh mắt ông vô cùng phức tạp.
áy náy, xót xa, còn một thứ gì đó diễn tả bằng lời.
nhiều nhất sự bất lực.
Ông đó năm phút, đẩy phong bì về phía .
“Con cầm tiền , trong lòng bố yên .”
Cuối cùng vẫn nhận.
Gợi ý siêu phẩm: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi đang nhiều độc giả săn đón.
vì cần.
Mà vì tay ông đang run.
Bàn tay kẹp điếu thuốc ông cứ run lẩy bẩy.
Lúc tiễn ông cửa, ông nán ngoài hành lang một lúc.
Bóng lưng còng xuống.
Năm mươi ba tuổi .
Tóc bạc quá nửa, mà đây hề để ý.
Ông bước hai bước, đầu dặn một câu.
“Đến nơi thì gọi điện về nhà nhé.”
.
Đóng cửa , lấy hai ngàn tệ đó giấu gầm gối.
Đến trường sẽ đem gửi ngân hàng.
Suốt mười tám năm qua, đây khoản tiền duy nhất bố đưa riêng cho .
Hai ngàn tệ.
sự hối lớn nhất mà ông thể đưa .
10
Ngày 13 tháng Tám.
Ngày , tự ga tàu hỏa.
xe đạp.
Vali chằng ở gác baga , cứ nghiêng nghiêng vẹo vẹo.
tiễn.
Bà bảo thăm Lâm Minh, hôm nay dịp trung tâm cho phụ thăm.
Bố công trường, khoản tiền công trình hơn 30 vạn vẫn đòi .
Sáng lúc khỏi cửa, phòng khách trống trơn.
bàn một bát cháo loãng và hai cái bánh bao để .
nguội ngắt.
ăn một cái bánh bao, uống nửa bát cháo, chỗ còn đem đổ.
Đặt chìa khóa nhà lên tủ giày.
đẩy cửa bước .
Nắng tháng Tám gắt.
Ve kêu râm ran.
đạp xe xuyên qua con phố, ngang qua trường Trung học 1 huyện, ngang qua tiệm văn phòng phẩm, ngang qua cái trung tâm học thêm mà làm thuê suốt hai năm.
Cô Vương ở trung tâm học thêm tình cờ đang quét sân cửa.
Cô thấy , ngẩn .
“Tiểu Hạc? Em thế ”
“Cô Vương, hôm nay em ạ. Em lên Cáp Nhĩ Tân học đại học.”
Cô bỏ chổi xuống, nhanh tới.
“Đứa trẻ ngoan! 627 điểm, cô ngay em làm mà!”
Cô rút điện thoại từ trong túi : “Đợi chút, cô chuyển cho em cái hồng bao”
“ cần ạ, cô Vương.”
“Cầm lấy! Cứ coi như đây tiền cô bù thù lao cho em trong hai năm qua. Em dạy còn hơn cả cô, mấy đứa học sinh chỉ nhất quyết đòi học em thôi đấy.”
từ chối nữa.
nhận.
288 tệ.
“ cát tường đấy.” Cô , “Đến đó gắng học cho giỏi, tiền đồ đừng quên về thăm cô nhé.”
“ ạ.”
lên xe, ngoái đầu vẫy tay chào cô.
Gió thổi vù vù bên tai.
Hốc mắt nóng lên, dùng sức chớp chớp mắt.
Ga tàu hỏa nhỏ, kiểu nhà ga tàu chợ huyện, mỗi ngày chuyến dừng nhiều.
đến sớm, chiếc ghế nhựa trong phòng chờ suốt hai mươi phút.
Điện thoại báo tin nhắn.
Wechat Lâm Minh.
“Chị, chị Cáp Nhĩ Tân thật ?”
“Ừ.”
“ đó lạnh ?”
“Lạnh.”
“Ồ. chị mang nhiều quần áo ấm nhé.”
Nó vẻ thêm điều gì đó, gõ chữ lâu.
Cuối cùng thứ gửi đến một chiếc meme.
Một con mèo giơ ngón tay cái lên like.
màn hình hai giây, trả lời.
Cất điện thoại .
Đến giờ soát vé, kéo chiếc vali màu đen hỏng mất một bánh, lảo đảo qua cửa kiểm soát.
Phía tiếng loa phát thanh sảnh chờ, phía đoàn tàu vỏ xanh đang đỗ sân ga.
cúi đầu lướt qua vé tàu.
Tuyến T302, ghế cứng, toa 14 ghế 62.
212 tệ.
Đó cái giá để rời khỏi thị trấn nhỏ .
Lên tàu, tìm chỗ .
Gần cửa sổ.
khi xuống, nhét vali xuống gầm ghế.
Thò tay ngăn phụ, sờ thấy cuốn sổ báo trúng tuyển bìa đỏ.
Lấy , mở xem một cái.
Đại học Kinh Hoa.
Chuyên ngành Khoa học và Công nghệ Máy tính.
Học bổng Đặc biệt.
Ba dòng chữ.
Còn đáng giá hơn cả ba triệu tệ.
Tàu từ từ chuyển bánh.
Sân ga ngoài cửa sổ trôi giật lùi về phía .
Những ngôi nhà trong huyện, những ống khói, những ngọn núi xa xa, từng chút từng chút nhỏ dần.
tựa cửa sổ, chúng co thành một đường thẳng.
Điện thoại đổ chuông.
Cuộc gọi .
chằm chằm màn hình mất ba giây.
máy.
“Đến ga tàu ?”
“Con lên tàu ạ.”
“Ờ.”
Im lặng vài giây.
“ đường chú ý an , đến nơi thì gọi điện về nhà.”
“.”
im lặng thêm một lúc.
Bà vẻ điều gì đó.
cuối cùng lời thốt
“Hôm nay em trai mày thi thử, cao hơn 40 điểm.”
“, quá .”
“Thế nhé, cúp đây.”
Bà cúp máy.
đặt điện thoại lên đùi.
Phong cảnh ngoài cửa sổ chuyển thành những cánh đồng rộng lớn và những ngôi làng rải rác.
quá .
Em trai tăng thêm 40 điểm.
Còn thì cách xa thêm 2300 cây .
11
Tàu chạy suốt hai mươi tư tiếng.
Ghế cứng, khó ngủ.
cuộn chiếc áo khoác lót giữa mặt và cửa sổ, chập chờn ngủ gà ngủ gật vài tiếng.
đối diện một dì, dẫn theo một bé gái độ bảy tám tuổi.
Cô bé tò mò .
“Chị ơi, chị thế?”
“Cáp Nhĩ Tân. Chị học đại học.”
“Oa, đại học!” Mắt cô bé sáng rực, “Chị giỏi quá!”
cô bé mỉm : “ con cũng chăm chỉ học hành, để như chị nhé.”
“ ạ!” Cô bé gật đầu thật mạnh.
móc từ trong balo một viên kẹo sữa Thỏ Trắng.
khi lấy từ lọ kẹo ở nhà, cái lọ đó mua cho Lâm Minh.
“Cho em .”
Cô bé nhận lấy, ngọt ngào tiếng cảm ơn.
Chuyến tàu lắc lư tiếp tục tiến về phía Bắc.
Phong cảnh ngoài cửa sổ từ những cánh đồng chuyển sang vùng bình nguyên, từ bình nguyên biến thành những ruộng ngô bạt ngàn thấy điểm dừng.
Càng về phía Bắc càng mát mẻ.
Khi đến ga Đại Khánh, trong toa vắng một nửa.
Chỗ bên cạnh trống , cuối cùng cũng thể duỗi thẳng chân .
Hai giờ chiều, tàu đến Cáp Nhĩ Tân.
Lúc khỏi ga, những cơn gió thốc thẳng mặt.
Cáp Nhĩ Tân tháng Tám mà lành lạnh.
Khác với cái nóng oi bức nhớp nháp ở quê nhà.
kéo chiếc vali hỏng bánh, theo bản đồ chỉ đường suốt hai mươi phút, cuối cùng cũng tới cổng trường.
Đại học Kinh Hoa.
Bốn chữ lớn khắc bia đá.
Cổng sắt mở toang, những hàng bạch dương hai bên đường bắt đầu lốm đốm lá vàng.
những sinh viên mặc áo gile tình nguyện màu xanh đang đón tiếp tân sinh viên.
Một nam sinh bước về phía .
“Chào bạn, bạn tân sinh viên đến báo danh ?”
“ . Khoa Máy tính.”
“ theo nhé! Để xách vali cho” đưa tay định xách, thử kéo một cái thì phát hiện bánh xe hỏng.
“ , để tự kéo.”
kéo chiếc vali, lảo đảo bước qua cổng trường.
Lá bạch dương xào xạc trong gió.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống, vàng ươm.
bước vài bước dừng .
Ngoái đầu con đường bên ngoài cổng trường một cái.
Tận cùng con đường thấy điểm dừng.
phương hướng đó.
Hướng Nam, cách đây 2300 cây .
một thị trấn.
một căn nhà tầng.
một gia đình.
Trong ngôi nhà đó, lẽ đang gọi điện cho em trai.
Hỏi xem buổi trưa nó ăn gì, học hành , nhớ nhà .
Bà sẽ nhớ hôm nay ngày nhập học báo danh.
Hoặc nhớ , thì cũng chỉ thoáng qua trong đầu thôi.
cả.
, tiếp tục bước .
Kéo lê chiếc vali màu đen hỏng mất một bánh .
Cứ nghiêng nghiêng vẹo vẹo.
Bạn thể thích: Ba Mươi Triệu Và Một Người Đáng Giá - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
phương hướng thì .
tầm năm mươi mét, điện thoại rung lên.
tin nhắn cô chủ nhiệm họ Triệu.
“Lâm Hạc, đến nơi em?”
“Em tới ạ.”
“ . Cô luôn , em học trò khiến cô xót xa nhất, cũng học trò khiến cô tự hào nhất mà cô từng dạy. Cất cánh bay cao nhé.”
gốc cây bạch dương, dòng chữ .
lâu.
đó trả lời một chữ.
“.”
Cất điện thoại , kéo tay cầm vali lên .
Từng bước từng bước về phía khu ký túc xá.
Cây bút 3,5 tệ cài trong túi áo.
38.700 tệ trong thẻ ngân hàng.
Hai ngàn tệ gối, khâu giấu lớp lót vali.
288 tệ tiền cô Vương cho.
Giấy báo trúng tuyển ở ngăn phụ vali.
Những thứ tích cóp suốt mười tám năm qua, chẳng bao nhiêu.
tất cả đều riêng .
Phía lưng con đường qua, phía bức tường màu xám trắng khu ký túc xá.
một cô gái thò đầu vẫy tay với .
“Hi! Lâm Hạc ? bạn cùng phòng , tên Trình Tiểu Lộ!”
ánh mặt trời, vẫy tay với .
Balo nặng, vali vẹo vọ.
lưng thẳng.
Mười hai năm, ba triệu tệ, và .
Món nợ sẽ tính toán nữa.
Bởi vì từ hôm nay trở , sổ sách cuộc đời sẽ do chính tự ghi chép.
Hết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.