Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tự Tin Toả Sáng

Chương 14:

Chương trước Chương sau

Quả nhiên Lục Diên hưởng thụ chiêu này, ta kiêu ngạo ngẩng cao đầu, vẻ đắc ý hiện rõ mồn một trên mặt.

"Được ."

ta như thể đang bố thí, ban phát một ân huệ.

"Nể mặt Uyển Uyển xin giúp, cho cô thêm một cơ hội nữa."

"Bây giờ, lập tức gọi ện cho cái cô bạn thân gì đó của cô , nói rõ là cô sẽ kh đến đó làm việc nữa."

ta dừng lại một chút, ánh mắt dần hiện lên vẻ tham lam và nóng lòng:

"Sau đó, toàn bộ hồ sơ khách hàng và các kế hoạch dự án của cô, hãy sắp xếp gọn gàng bàn giao hết lại cho Uyển Uyển."

"Cứ coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra ."

lạnh lùng cười thầm trong lòng.

Quả nhiên là vậy.

Bày ra đủ trò vòng vo, từ đòi bồi thường tám triệu tệ cho đến thỏa thuận bổ sung.

Cuối cùng khi hạ bài, thứ họ thực sự thèm khát chính là những mối quan hệ và tài nguyên mà đã dày c tích lũy suốt bao năm qua.

Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

ngẩng đầu lên, trong mắt kh còn chút ngạc nhiên nào, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương.

họ, kh vạch trần ngay lập tức mà chỉ gật đầu phối hợp:

"Được thôi."

Một chữ nhẹ tênh thốt ra.

Lục Diên và Sở Uyển liếc nhau, cả hai đều kh giấu nổi vẻ vui mừng trong mắt.

Họ cứ ngỡ rằng đã chịu khuất phục, đã hoàn toàn bị họ dắt mũi.

"Thế mới ngoan chứ."

Nụ cười trên mặt Lục Diên rạng rỡ trở lại, giọng ệu của ta cũng dịu dàng hơn hẳn.

"Biết thời thế mới là kẻ khôn ngoan. Giang Ninh, lần này coi như cô đã tỉnh ngộ đ."

ta nôn nóng chìa tay ra:

"Nào, đưa tài liệu đây cho ."

vẻ mặt thản nhiên như thể đó là ều hiển nhiên của ta, khóe môi càng thêm lạnh lẽo.

"Muốn l ?"

"Cũng được thôi."

"Nhưng kh cho kh đâu."

Nụ cười trên mặt Lục Diên ngay lập tức cứng đờ.

ta nhíu mày, với ánh mắt lộ rõ vẻ kh hài lòng.

"Cô ý gì?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

khẽ cười khẩy, đẩy bản thỏa thuận bổ sung sang một bên, giọng nói tuy nhỏ nhưng rõ ràng từng chữ:

"Lúc nãy chẳng tính toán sổ sách rạch ròi ?"

"Giờ thì đến lượt ."

" tính xong phần của , giờ để tính toán lại phần của ."

Lục Diên như vừa nghe th chuyện nực cười nhất trần đời, ta sững một lát bật cười đầy khinh bỉ:

"Cô á?"

" cái vẻ tính toán chi li của cô thật khiến ta buồn nôn."

" cũng muốn chống mắt lên xem, m cái chuyện vặt vãnh của cô thì tính ra được bao nhiêu tiền?"

chẳng buồn để tâm đến những lời mỉa mai đó.

Trước những ánh mắt ngỡ ngàng của mọi , bình tĩnh l ện thoại ra mở khóa.

Sau đó, mở một ứng dụng quản lý tài chính đã dùng suốt sáu năm qua. Sau vài thao tác nh gọn, quay màn hình về phía ta.

Ánh sáng từ màn hình hắt lên, phản chiếu gương mặt đầy sửng sốt của Lục Diên – vừa mới một phút trước còn đang hùng hổ thị uy.

Trên màn hình là một d sách chi tiêu dày đặc, dài đến mức dường như kh th ểm dừng.

【31/02/2019 – Sinh nhật Lục Diên – Đồng hồ Rolex "Hulk" – 888.888 tệ】【24/03/2019 – Lễ Tình nhân – Vòng tay Cartier – 56.000 tệ】【06/05/2020 – Tiệc kỷ niệm – Nhà hàng Marea – 8.890 tệ】【......】

ngẩng lên, thẳng vào đôi đồng t.ử đang co rút lại của ta, chậm rãi nói từng chữ:

"Lục tổng, chúng ta cứ thong thả tính từng khoản một, kh việc gì vội."

Chứng kiến gương mặt ta chuyển từ bàng hoàng sang bối rối, lòng kh chút d.a.o động, thậm chí còn th nực cười.

"Nói thật, còn cảm ơn đ, Lục tổng."

Giọng thản nhiên như thể đang kể một câu chuyện của lạ.

"Cảm ơn ?" Lục Diên nhíu mày nghi hoặc. "Cô lại định bày trò gì?"

gật đầu, ngón tay vẫn lướt trên màn hình, tiếp tục cuộn d sách chi tiêu dài dằng dặc .

"Dĩ nhiên là cảm ơn vì bao năm qua luôn tỏ ra khó chịu với cái gọi là tiêu xài hoang phí của ."

rời mắt khỏi màn hình, thẳng vào mắt ta bằng ánh lạnh lẽo:

" luôn mồm nói c ty đang gặp áp lực tài chính, bắt tiết kiệm từng xu. Nhưng vừa quay lưng , đã tự sắm đồng hồ đời mới nhất, mua siêu xe đắt tiền cho Sở Uyển."

"Còn thì ?" bật cười nhẹ, một tiếng cười đầy châm biếm.

" vẫn nhớ như in, lần để giữ chân một khách hàng lớn, đã tiếp rượu đến tận nửa đêm. Th khách say quá, sợ họ gặp chuyện nên tự bỏ tiền túi thuê tài xế đưa họ về. ba trăm tệ thôi, đến hóa đơn còn chưa kịp l."

"Chỉ vì b nhiêu đó mà đã nổi trận lôi đình với thế nào, quên ?"

Giọng kh lớn, nhưng từng câu từng chữ nặng tựa ngàn cân ném vào căn phòng. Kh khí trong phòng họp đ đặc lại, kh một ai dám thở mạnh.

Sắc mặt Lục Diên tái nhợt dần .

"Giang Ninh, đó là chuyện riêng, cô im miệng ngay cho ! Cô muốn cả cái c ty này cười vào mặt chúng ta hả?!"

Nhưng kh hề ý định dừng lại.

" chỉ thẳng mặt mà mắng, nói l cớ xã giao để ăn chơi phóng túng bên ngoài. Nói kh hiểu cho sự vất vả của , kh biết nghĩ cho tương lai của c ty."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...