Tựa Gối Bên Sông
Chương 17:
Đêm về, ta quay lại nhà. Trước cửa, bà nội để một ngọn đèn nhỏ. Ta lặng lẽ lên lầu hai.
"Tiểu Hi đã về à?"
Ta vội vàng tới: "Bà, đêm khuya , bà vẫn chưa ngủ?"
Bà nội nắm l tay ta: "Kh con bà kh ngủ được."
Ta tựa đầu lên đùi bà ngoại, khẽ thở dài. Bà nội lập tức nhận ra, nghiêng đầu ta: "Tiểu Hi tâm sự à?"
Ta kh muốn bà cùng ta lo lắng, chỉ im lặng kh nói gì. Bà nội bảo ta lên giường: "Kh muốn nói thì ngủ , ngủ đủ thì sẽ sức nghĩ th suốt."
Đêm đó, ta mơ một cơn ác mộng, như thể là Tô Huệ Minh năm mười ba tuổi. Mong mỏi trở về nhà, nhưng chỉ th xác c.h.ế.t khắp nơi, thân nhân của bị thảm sát.
Ta khóc rống lên, khi tỉnh dậy thì th bà nội đang lo lắng gọi tên ta. Ta ôm chặt bà .
Ta may mắn hơn Tô Huệ Minh, ta còn thân. Bà lau nước mắt cho ta, nhẹ nhàng hỏi ta vậy.
Ta biết kh thể giấu bà nữa, liền kể lại mọi chuyện cho bà.
"Chính là Huệ Minh à? là một đứa trẻ tốt."
Bà nội rơi nước mắt: "Cũng là một đứa trẻ đáng thương."
Bà luôn ấn tượng tốt với Tô Huệ Minh. Sau khi tỉnh dậy, bà kh ngừng nhắc đến , khen ngợi đức hạnh thuần khiết, trí tuệ đáng tin cậy.
Khi biết rõ thân thế của Tô Huệ Minh, bà ngoại kh thể ngừng rơi lệ.
Ta tự trách : "Đều là lỗi của con, khiến bà nội buồn!"
Bà au khô nước mắt, bảo ta đứng dậy cùng bà xuống lầu vào thêu phường.
"Tiểu Hi, con đã lớn, một số việc, bà thể dạy con ."
35.
C tư. Phòng thêu lầu một.
Ta thắp đèn dầu, mang ra những thứ mà bà nội muốn ta chuẩn bị sẵn.
Ba sợi chỉ x lam, kim thêu, bột huỳnh quang, cao ô đầu và sáp ong. Hai thứ đầu thì ở phòng thêu đâu đâu cũng , ba thứ sau là ta tìm được từ chiếc túi nhỏ mà bà nội mang theo bên .
Dưới ánh đèn leo lét, bà nội trộn bột huỳnh quang vào ba sợi chỉ x lam.
"A Hi, con còn nhớ năm nào đó, con bắt được một con đom đóm nó chết, con vừa khóc vừa đòi bắt con khác kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tua-goi-ben-song/chuong-17.html.]
"Lúc đó kh hiểu lại chẳng bắt được con nào, con tức đến mức kh chịu ăn cơm. Mẹ con để con vui, cả đêm kh ngủ ngồi thêu, đến tối hôm sau tắt đèn , con phát hiện trên màn một con đom đóm sáng lấp lánh..."
Ta cố nhớ lại, cũng nhớ ra. Thật ra đó kh đom đóm thật, mà là mẹ đã trộn bột huỳnh quang vào chỉ thêu lên màn một con đom đóm. Trong bóng tối, nó phát ra ánh sáng x nhạt, tr như đom đóm thật vậy.
Khoan đã! Ta bất chợt quay đầu bà nội, tim đập thình thịch
"Nếu trộn bột huỳnh quang vào sợi chỉ x lam, chỉ cần bọn giặc Oa hành động, vị trí cứ ểm sẽ lập tức hiện rõ!"
Bà nội mỉm cười, chạm nhẹ vào trán ta: "Bà đã nói mà, A Hi của ta th minh lắm!"
Trong lúc trò chuyện, bà nội đã chuẩn bị xong kim chỉ. Sợi chỉ x lam trộn huỳnh thạch trong căn phòng tối lặng lẽ phát ra ánh sáng x khó phát hiện. thể tưởng tượng nếu thêu thành một mảng, sẽ sáng đẹp đến nhường nào.
Bà nội lại l ra một cây kim thêu đặc chế, ánh mắt thâm sâu ta.
"Tiếp theo, là bước quan trọng nhất. A Hi, con nhớ kỹ. Bà sẽ dạy con cách g.i.ế.c ."
36
Ta nín thở. Tưởng như nghe lầm.
Bà nội nét mặt nghiêm nghị, đưa đầu kim hơ lên ngọn đèn dầu. Đầu kim bốc lên một làn dầu óng ánh, phát ra âm th xèo xèo.
"Hồi trẻ, bà nội từng g.i.ế.c một . Đó là một tên lưu m trong làng, th ta ngoài đường thì đòi cưới bằng được. Nhưng khi đó ta thích con, đương nhiên kh muốn gả cho . cứ bám l kh bu, còn đem cha mẹ ta ra uy hiếp.”
"Ta giả vờ đồng ý, nói cho ta nửa tháng để tự tay may khăn hỉ. Tên lưu m chấp nhận, thế là ta làm ra cây kim thêu rỗng này."
Bà nội giơ kim lên, ta ghé sát lại, quả nhiên th nơi đầu kim một lỗ nhỏ li ti, mắt thường khó mà th rõ.
"Khăn đội đầu nh chóng thêu xong, đến lúc khóa chỉ. Ta cắm đầu kim rỗng vào cao ô đầu. Đợi khi kim đã thấm thuốc, ta mới đeo bao ngón tay tẩm thuốc giải từ từ khâu. Cao ô đầu là chất kịch độc, bao ngón tay thể kháng độc. Khâu xong, ta dùng sáp ong niêm phong đầu kim và mép khóa chỉ, đề phòng chạm nhầm."
Bà nội hộp cao ô đầu, như chìm vào ký ức.
"Ngày tên lưu m tới rước dâu cũng nh tới. Trên đại đường, vén khăn hỉ trên đầu ta lên, nhiệt độ ngón tay vừa đủ làm sáp ong mỏng trên mép chỉ tan chảy. Từ lúc bái đường đến khi vào động phòng, cách nhau ba c giờ….Đủ ."
Bà nội như nhớ ra chuyện gì vui, khóe miệng khẽ cong.
"Đêm đó, ta an tọa trong phòng, nghe tiếng nước nhỏ tí tách. Trong sân chợt vang lên một tiếng hét thất th. Bà mối hoảng hốt x vào nói tên lưu m đột tử. Pháp y đến xem, th t.h.i t.h.ể nổi đầy vết bầm tím, đoán là trúng độc, nhưng kh biết là loại độc gì.”
"Hôm đó chỉ ta là kh tiếp xúc với , nên chẳng ai nghi ngờ ta. Quan phủ ều tra mãi kh ra, cuối cùng kết án là bệnh nặng đột phát mà chết. Ta bị đồn là khắc phu, may mà con kh chê, vẫn cưới ta về làm vợ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.