Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tựa Gối Bên Sông

Chương 2:

Chương trước Chương sau

3.

Bà nội ta khổ cả một đời.

Sinh cha ta chưa được bao lâu thì nội lâm bệnh qua đời, bà trở thành góa phụ.

Về sau, khi đang chặt củi trên núi, bà nhặt được mẹ ta – khi đó là một đứa trẻ bị vứt bỏ.

Một phụ nữ góa bụa, khổ cực trăm bề, một nuôi nấng cả con trai lẫn con dâu lớn khôn.

Cha ta kh nên thân, thi trượt c d, lại còn học thói ăn chơi trác táng, cờ b.ạ.c rượu chè gái gú hút xách đủ cả năm thứ độc.

Bà nội và mẹ ta dựa vào đôi tay khéo léo, thêu thùa cho nhà phú hộ, mới tạm đủ trang trải sinh hoạt.

Sau khi sinh ta, cha ta bị đám bạn bè hư hỏng chế nhạo là tuyệt tự.

đánh mẹ ta, bà nội liền cầm d.a.o rượt theo chém.

Ai dám cười nhạo tuyệt tự, bà liền đến đứng trước cửa nhà họ chửi rủa mỗi ngày.

nói chính vì bà nội quá đ đá, nên mới khắc c.h.ế.t chồng, thành ra góa phụ.

Mẹ ta nghe được, đêm nào cũng lén hắt phân vào sân nhà bọn họ, hôi thối đến mức họ quỳ xuống xin tha.

Hai bọn họ cùng làm chỗ dựa cho nhau, cũng cùng nhau dựng nên cho ta một tuổi thơ vô lo vô nghĩ.

Thế nhưng, mẹ mất , bà nội cũng lẫn , thường xuyên nhận lầm ta là mẹ.

Xảo Nhi là tên của mẹ ta.

Ngày mẹ mất, bà nội nắm tay mẹ đã cứng lạnh, gọi suốt một đêm:

“ Xảo Nhi à, Xảo Nhi…”

Ta đã kh còn mẹ nữa, ta kh thể để mất cả bà nội.

Bà đã mất mẹ, cũng kh thể để mất cả ta.

Ta muốn xuống kiệu, nhưng môi giới giữ chặt kh bu: “Tiền đã nhận , còn muốn chạy chắc?”

“Ta chỉ muốn nói lời từ biệt với bà nội thôi…” – ta khẩn cầu, nhưng lại bị mạnh tay nhét vào kiệu.

Phu xe giục ngựa lăn bánh.

Tiếng gọi kia vẫn còn vang vọng bên tai.

Nhưng nh chóng tan vào trong gió…

4.

Xe ngựa rong ruổi hơn một tháng trên đường.

Vào giữa xuân, cuối cùng cũng đến thành Nam Lăng – nơi vị phú thương kia cư ngụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tua-goi-ben-song/chuong-2.html.]

Thành Nam Lăng phồn hoa náo nhiệt.Còn ta, như con chuột chui ra giữa phố, chỉ cần ánh mặt trời rọi xuống là hiện nguyên hình nghèo khổ.

môi giới vén rèm xe ngắm cảnh, từ xa vọng đến tiếng ca:

“Loạn hoa dần khiến mắt lạc lối, chẳng biết yêu hận cái nào trước sau,

Lầu son đàn ngọc năm mươi năm, chờ mãi chẳng quay về…”

hát giọng ẻo lả dịu dàng, môi giới khinh khỉnh lên tiếng:

“M mụ góa phụ mất chồng mà, quen thói buôn da bán thịt trên s nước.”

Bà ta vừa nhắc đến góa phụ, ta lập tức nghĩ đến ả kế mẫu kia của – thầm mong đời này bà ta còn cơ hội làm thêm một lần góa phụ nữa.

Vào thành, môi giới tìm một tửu lâu nghỉ chân. Ngày mai sẽ gặp vị phú thương, tâm trạng bà ta phấn khởi, uống rượu đến say mèm. Miệng bắt đầu nói những lời hồ đồ:

“Xong vụ này, lão bà ta cũng phát tài ! Tìm bao năm cũng chẳng th ai mệnh vượng nổi hợp với vị lão gia buôn muối , thế mà lại để ta gặp được ngươi… Ngươi đừng oán ta, ai bảo số ngươi đen đủi chứ…”

Ta kh hiểu lắm, nhưng trong lòng dự cảm chẳng lành. Đợi bà mối say khướt, ta l hết dũng khí hỏi phu xe: “Áp xưởng nương tử là gì vậy?”

Phu xe sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, chỉ thở dài: “Đi mà hỏi tiểu nhị .”

Tiểu nhị đang dọn dẹp bữa ăn trong đại sảnh, nghe ta hỏi, sắc mặt lập tức biến đổi, kéo ta ra sau hậu đường, quát khẽ:

“Cô hỏi cái đó làm gì?”

Ta đáp: “Cha ta bán ta cho phú thương làm , nhưng môi giới khi uống say lại nói là để làm áp xưởng nương tử.”

Tiểu nhị vứt phăng khăn bàn xuống đất:

“Tội lỗi! Nói cho hay thì gọi là áp xưởng nương tử, nhưng thực chất là để làm “ đóng sinh cọc” cho bọn thương lái buôn muối ra biển! “

“Cô biết “ đóng sinh cọc” là gì kh? Là tìm một thiếu nữ còn trinh, sinh thần bát tự hợp mệnh, sau đó đóng nh trên mũi tàu ngay khi còn sống! Nghe nói làm vậy thì chuyến biển sẽ bình an thuận lợi, buôn bán phát đạt.”

ta còn định nói tiếp, nhưng th mặt ta tái nhợt như tờ gi, chỉ tức tối giậm chân mắng:

“Nói chung, làm áp xưởng nương tử thì chỉ đường chết! Cô còn nhỏ thế này, cơ hội thì trốn !”

Ta kh nhớ đã quay về phòng như thế nào, chỉ nhớ cả đẫm mồ hôi, mắt mở trừng trừng cho tới tận sáng.

Ta muốn trốn. Ta nhất định trốn. Nhưng Nam Lăng lớn như cái cũi sắt, ta thể trốn đâu?

C năm, nhà bếp tửu lâu bắt đầu nổi lửa nấu cơm. Cánh cổng vốn đóng suốt đêm phát ra tiếng kẽo kẹt mở ra.

Ta nghĩ, cơ hội đến .

Ta lặng lẽ ngồi dậy, ngồi yên một lát để chắc c môi giới chưa tỉnh dậy, mới rón rén nhích dần về phía cửa.

Tối qua vì muốn trốn, ta cố tình kh đóng chặt cửa phòng.

Cẩn thận đẩy cửa ra một nửa, một chân đã bước ra ngoài… thì sau lưng bất chợt vang lên tiếng nói:

“Ngươi định đâu?”

Bà ta tỉnh .

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ta cố làm ra vẻ bình thản: “Ra ngoài giải quyết một chút.”

môi giới khạc một tiếng: “Qua đây đỡ ta dậy, ta cũng muốn .”

Cánh cửa trước mắt gần trong gang tấc lại xa tận chân trời. Ta biết, kh thể trốn nữa .

Nước mắt dâng trào, nhưng ta vẫn cố nuốt ngược vào trong.

Ăn xong bữa sáng, xe ngựa lại lên đường tới phủ phú thương. lẽ vì cảm th chiến tg đã gần kề, môi giới ngồi trong xe gật gù buồn ngủ.

Ta gắt gao chằm chằm vào cổ họng bà ta. Trong tay áo nắm chặt con d.a.o nhỏ mà tiểu nhị đã lén đưa cho ta đêm qua.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...