Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tức Nước Vỡ Bờ

Chương 1:

Chương sau

Mẹ chồng cay nghiệt bắt dọn cống nước bị tắc, bà ta đứng chỉ chỏ mồm liên tục mắng mỏ, bị mùi nước cống làm cho ngất đập đầu vào tường liệt nửa .

chăm sóc bà ta thay chồng đang xuất khẩu lao động.

Vậy mà ngày ta trở về lại dắt theo một phụ nữ và 2 đứa con, nói đó là gia đình .

trả lại mẹ cho ta, ly hôn đuổi bọn họ ra khỏi nhà .

-

Tiếng gọi oang oảng của Bà Lan vọng từ dưới bếp lên, xuyên qua lớp cửa gỗ mỏng m, rát buốt như kim châm vào giấc ngủ chắp vá của Mai.

- Mai! Dậy ngay con r kia! Mày định ngủ đến trưa hả? Ra đây dọn ngay cái cống sau nhà cho tao! Nghẹt c.h.ế.t !

Mai trở trên chiếc giường cứng, toàn thân rã rời như vừa vác đá cả ngày. Uể oải mở mắt, trần nhà ám khói, cô thở dài một tiếng. "Lại gì nữa đây?" cô nghĩ thầm. Chỉ mới tờ mờ sáng, xương cốt còn chưa kịp giãn ra sau một đêm tr chừng Bà Lan trở .

Biết kh thể trì hoãn, cô lật đật ngồi dậy, mái tóc rối bời, đôi mắt trũng sâu. Cô mặc vội chiếc áo khoác mỏng đã bạc màu, lẳng lặng bước ra khỏi phòng, né tránh cả về phía căn phòng của Bà Lan đang khép hờ. Mỗi tiếng ho, tiếng rên yếu ớt từ đó đều là một lời nhắc nhở về gánh nặng đang đè trên vai cô.

Đến cửa sau, mùi ẩm mốc và nước thải đã xộc thẳng vào mũi, khó chịu vô cùng. Miệng cống nhỏ xíu ở góc sân bị lá cây mục, đất cát và đủ thứ rác rưởi lấp kín, nước đen ngòm ứ lại, ruồi nhặng bay vo ve.

Bà Lan đã đứng sẵn đó tự lúc nào. Bà ta chống hai tay lên h, dáng vẻ khắc nghiệt thường th. Dù chỉ mới liệt nửa và giọng nói yếu nhiều, cái cau mày, cái bĩu môi và ánh mắt khinh thường của bà ta vẫn còn nguyên vẹn.

- còn đứng ngây ra đ? Nh lên coi! Mày định để cái nhà này ngập hết hả? Cái loại ăn bám vô dụng, cái việc cỏn con cũng kh xong! Lo làm cho nh còn vào dọn dẹp cho sạch sẽ, bẩn hết cả nhà!

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mai cúi gằm mặt, kh đáp lời. Lời lẽ cay nghiệt của mẹ chồng cô đã nghe đến chai tai, thậm chí còn ít độc địa hơn trước tai nạn. Cô đến góc tường, tìm l cái xô nhựa mẻ miệng, cây sào tre cũ để th cống và đôi găng tay cao su đã sờn rách.

Cô quỳ xuống cạnh miệng cống, hít một hơi thật sâu nín thở, dùng tay kh gạt bớt lớp rác nổi lềnh bềnh. Cái lạnh, cái bẩn thỉu thấm qua lớp găng tay mỏng, gai . Dưới ánh mắt giám sát và tiếng càu nhàu kh ngừng của Bà Lan, cô cảm th như một con kiến đang cố gắng vác cả tảng đường.

- Nhắm mắt làm à? Chọc mạnh vào! mày chậm chạp thế hả? tay chân kh của mày đâu mà tiếc?

Mai mặc kệ, dùng cây sào chọc mạnh vào sâu bên trong. Một tiếng "ụt" khô khốc vang lên, sau đó là một luồng khí hôi thối kinh khủng, nồng nặc như mùi tử khí bốc thẳng từ lòng đất lên. Nước thải đen kịt pha lẫn váng mỡ, tóc rối và những thứ ghê tởm khác trào ngược lên, lênh láng ra xung qu.

Mùi hôi đó, chỉ ngửi thôi đã muốn ói. Bà Lan đang đứng sát đó, tiếng mắng đột ngột nghẹn lại. Bà ta ôm miệng ho sặc sụa, khuôn mặt nhăn nhó vì ghê tởm. Bà ta l tay quạt quạt mạnh trước mũi, lảo đảo lùi lại vài bước.

Chân Bà Lan bước hụt trên bậc thềm cũ kỹ sau nhà, cái bậc đá mòn vẹt mà Mai đã nhiều lần nhắc Huy sửa nhưng ta chỉ ừ cho qua. Bà ta mất thăng bằng, cơ thể liệt nửa bên khiến bà ta kh thể phản xạ chống đỡ, ngã ngửa ra phía sau.

Một tiếng "cốp" khô khốc vang lên khi đầu Bà Lan đập thẳng vào góc tường gạch cũ, nơi vốn dĩ đã một vết nứt mờ. Tiếng động như một nhát búa bổ vào kh gian yên tĩnh buổi sớm mai, khiến mọi thứ dường như dừng lại. Bà Lan nằm bất động trên nền đất ẩm ướt và bẩn thỉu, đôi mắt nhắm nghiền, nửa bên mặt tái nhợt đến đáng sợ.

Mai giật thon thót. Cô vứt phịch cây sào th cống xuống, nó đổ vào vũng nước bẩn văng tung tóe. Cô kh kịp nghĩ gì, lao vội đến bên Bà Lan, quỳ xuống bên cạnh, tay vẫn còn dính nước thải.

- Mẹ? Mẹ ơi!

Cô run rẩy đưa tay kiểm tra hơi thở, chạm vào đầu bà ta. Dưới những ngón tay trần là chất lỏng dính dính. Cô rụt tay lại , là máu. Máu đỏ tươi chảy ra từ vết thương ở thái dương, loang dần trên nền đất bẩn. Bà Lan kh cử động, kh phản ứng, chỉ tiếng thở khẽ.

Cơn hoảng sợ thực sự ập đến, dữ dội hơn bất kỳ lời mắng mỏ nào. Chân Mai mềm nhũn, toàn thân run rẩy. Bà Lan, mẹ chồng cay nghiệt đã hành hạ cô suốt bao năm qua, giờ lại nằm đó bất động vì một tai nạn cô chứng kiến, ngay khi cô đang làm c việc bà ta sai bảo.

"Chuyện gì thế này?" cô tự hỏi, đầu óc trống rỗng. khuôn mặt tái nhợt, dính bụi bẩn của Bà Lan, vệt m.á.u đỏ tươi đang chảy, Mai nhận ra cuộc sống vốn đã tồi tệ của , giờ đây, sắp bước sang một ngã rẽ tàn khốc hơn bao giờ hết.


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...