Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tuế Tuế Xuân Hoan

Chương 120: Hái Trăng Trên Trời

Chương trước Chương sau

Nhắc đến Hiến Hoài Thái tử, Giang Tầm trầm mặc một lát, lại tiếp tục nói: “Năm xưa ở sườn bắc rừng Mai Lạp, Thái tử ện hạ đã cho trồng những cây mai lục ngạc quý hiếm, lại xây dựng đình ngắm cảnh.”

“M năm nay đến Ngự Uyển, ta đều cùng lão sư ở tại Đình Hoa Các. Cũng kh biết từ lúc nào, Thái tử ện hạ lại cho đào một mật đạo từ đình ngắm cảnh, thẳng một đường đến nơi đây.”

“Thánh thượng đối với Thái tử ện hạ… quản thúc vô cùng nghiêm khắc. Điện hạ xưa nay luôn khắc kỷ giữ lễ, chưa từng bất kỳ hành động sai trái nào, thế nhưng lại nhiều lần lén lút th qua mật đạo đến tìm ta và lão sư.”

“Chúng ta ở Đình Hoa Các ngắm trăng đối cờ, đun tuyết pha trà, Thái tử ện hạ dường như vui vẻ, ta và lão sư liền chưa từng nói nhiều.”

“Sau này ện hạ băng hà, mật đạo này liền bị bỏ hoang nhiều năm …”

Giang Tầm vừa nói, ánh mắt vừa hướng ra ngoài , mơ hồ lộ vẻ u sầu.

Thẩm Gia Tuế nghe nghiêm túc, đối với Hiến Hoài Thái tử đoản mệnh, nàng thực sự kh biết gì cả, chỉ nghe đời đánh giá, biết y là một trữ quân hoàn mỹ kh tỳ vết, ngoại trừ thể trạng yếu kém.

Lúc đó, ý nghĩ đầu tiên của nàng chính là: Hoàn mỹ kh tỳ vết? Vậy này hẳn đã mệt mỏi đến nhường nào.

Giờ đây, từ lời của Giang đại nhân, ngược lại đã th một tia chân thật và sống động của Thái tử ện hạ.

“Thẩm tiểu thư, đêm nay quả là ba phen trắc trở.”

“Nàng lẽ sẽ thắc mắc, ta đã biết yến tiệc thưởng hoa là do Tương Vương gia làm, mà Thụy Vương gia cũng kh trong sạch, vì còn tốn c tốn sức bày ra cục diện này.”

Thẩm Gia Tuế nghe Giang Tầm nói những lời này, lập tức l lại tinh thần, nghiêm nghị.

Nàng quả thật nghi vấn này, hơn nữa nàng linh cảm, đây mới là ều Giang Tầm muốn nói nhất.

Nàng chăm chú Giang Tầm, khẽ gật đầu. Giây phút sau, liền nghe Giang Tầm nhẹ giọng nói:

“Để… thăm dò lòng đế vương.”

Thẩm Gia Tuế nghe vậy toàn thân cứng đờ, nhưng nh lại thả lỏng.

Kỳ thực, nghe những lời vòng vo phía trước, nàng đã sự chuẩn bị tâm lý này .

Bất luận là Thái tử phi hay Giang đại nhân, Lận lão hay Trưởng c chúa, nhiều cẩn trọng như vậy, từng bước tính toán, còn thể là vì ai đây?

Lúc này, Giang Tầm đột nhiên vén chăn ngồi dậy. Vì tình huống vừa khẩn cấp, ngoại bào trên y thậm chí còn chưa kịp cởi ra.

Thẩm Gia Tuế th vậy liền muốn lên tiếng ngăn cản, dù Tây Phong vừa đã cẩn thận dặn dò, bảo y đừng xuống giường.

Nhưng Giang Tầm lại lắc đầu, vô cùng kiên trì. Khi đứng dậy hơi loạng choạng một chút, nhưng vẫn đến ngồi đối diện Thẩm Gia Tuế.

Y hơi thở hổn hển, vẻ mặt nghiêm túc tiếp tục giải thích cho Thẩm Gia Tuế.

“Kể từ khi Hiến Hoài Thái tử băng hà, Thánh thượng vẫn luôn né tránh kh nhắc đến kế vị.”

“Bất luận là với Thụy Vương gia, Tương Vương gia hay Hoàng tôn ện hạ, Thánh thượng đều chưa từng thể hiện sự thiên vị đặc biệt nào.”

“Nhưng đồng thời, Thánh thượng lại sắp xếp ta bên cạnh Hoàng tôn ện hạ, mặc cho Thụy Vương gia chiêu mộ nhân tâm trong triều, lại còn làm ngơ trước hành động của Tương Vương gia tại yến tiệc thưởng hoa.”

“Thái độ mập mờ và bu thả của Thánh thượng như vậy, nghĩa là cuộc tr đoạt trữ quân này sẽ ngày càng tàn khốc và hiểm nguy.”

“Thẩm tiểu thư, ta đã trở thành quân cờ trên bàn cờ, kh thể thoát ra, kh thể lùi lại, nhưng ta . lại kh cam tâm làm một quân cờ ngoan ngoãn.”

“Trong cờ vây một thuật ngữ tên là ‘nhãn’, đây là mấu chốt sinh tử của một ván cờ.”

“Ta xem mỗi lần thăm dò lòng đế vương, mỗi lần phản kích âm mưu, đều như là để lại một ‘nhãn’ sống trên bàn cờ.”

“Dù vạn khó khăn chồng chất, nhưng ta vẫn luôn tin rằng mưu sự tại nhân, trong cục diện ắt đường sống.”

“Nếu nửa đường bỏ mạng, ta cũng kh sợ hãi, chỉ sợ cái c.h.ế.t nhẹ tựa l hồng, hổ thẹn với sự tin tưởng của Thái tử ện hạ, hổ thẹn với tình yêu thương của lão sư, hổ thẹn với bách tính đã gọi ta là ‘Th Thiên’.”

Nói đến đây, Giang Tầm từ từ ngẩng đầu, thẳng vào mắt Thẩm Gia Tuế, nhẹ giọng nói:

“Thẩm tiểu thư, đây chính là tình cảnh hiện tại, và cả những khốn cảnh tương lai của Tu Trực.”

Thẩm Gia Tuế vốn nghe nghiêm túc, thậm chí tâm trạng còn cùng dâng trào.

Nhưng Giang Tầm đột ngột chuyển lời, lại khiến nàng chợt ngưng suy nghĩ, lập tức nảy sinh vài phần bối rối.

Giang Tầm th vậy, lập tức dịu giọng, nhưng thần sắc vẫn nghiêm túc như thế, thậm chí kh chịu rời mắt khỏi mặt Thẩm Gia Tuế dù chỉ một ly.

“Thẩm tiểu thư, Tu Trực trước đây tự biết tiền đồ mờ mịt, vẫn luôn kh dám kéo Thẩm tiểu thư vào vòng xoáy này.”

“Nhưng trong mật đạo, kiếp trước mà Thẩm tiểu thư đã nhắc đến, ta lại nhiều lần mơ th vào nửa đêm.”

“Ta nghĩ, nếu con đường Thẩm tiểu thư đang cũng gian nan như ta, nếu vận mệnh nàng và ta vốn đã vướng mắc liên quan, ta dù thế nào cũng kh đành lòng để Thẩm tiểu thư đơn độc, càng kh nỡ để nàng một gánh vác.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nói đến đây, bàn tay Giang Tầm đặt dưới bàn khẽ run lên, trên mặt cũng lại nổi lên vệt hồng.

Thẩm Gia Tuế rũ mi mím môi, giờ phút này tim đập như trống dồn, thậm chí vì những lời Giang Tầm thể sắp nói ra, nàng căng thẳng nắm chặt l ống tay áo.

Giang Tầm cũng hoảng sợ, thậm chí ngay cả hơi thở cũng chút hỗn loạn.

Y sợ sự đường đột của sẽ làm Thẩm tiểu thư kinh hãi, lại lo vụng về, kh thể truyền đạt chính xác tâm ý.

Nếu kh trong mật đạo, Thẩm tiểu thư từng kh chút do dự ôm lại y, thì dù nhân duyên kiếp trước, những lời này y cũng tuyệt đối kh dám nói ra, sợ làm Thẩm tiểu thư khó xử.

Hít thở một lát, Giang Tầm vẫn hít sâu một hơi, vô cùng trịnh trọng nói:

“Thẩm tiểu thư, tâm sự của ta, trước đây lo lắng nàng biết, nay lại sợ nàng kh biết.”

“Vừa trong giếng khô, nghe khác thổ lộ ái tình với Thẩm tiểu thư, trong lòng ta thấp thỏm kh yên, càng khó che giấu sự ngưỡng mộ và ghen tị.”

“Ta cũng vô cùng mong muốn, thể thẳng t và quang minh chính đại mà bày tỏ tâm ý với Thẩm tiểu thư như thế.”

Lời của Giang Tầm thẳng t như vậy, khiến Thẩm Gia Tuế khó tin mà ngẩng đầu lên, lại đối diện với một đôi mắt long l, dịu dàng như nước.

Giang Tầm khẽ nhếch môi, lần đầu tiên mặc cho tình cảm như thủy triều cuộn sóng, tùy ý phá vỡ đê tâm, nồng nhiệt và kh hề giữ lại mà bày ra trước mặt Thẩm Gia Tuế.

“M lần gặp gỡ, m lần tương trợ, Thẩm tiểu thư đối với Tu Trực, như ngọn đèn sáng ấm áp, ta đối với Thẩm tiểu thư… đã ngưỡng mộ từ lâu.”

Nói đến đây, Giang Tầm khẽ nghiêng , ánh mắt sáng ngời Thẩm Gia Tuế, vô cùng cẩn trọng nói:

“Hôm nay là ta ích kỷ, tự tiện thổ lộ tâm ý trước mặt Thẩm tiểu thư.”

“Ta biết Thẩm tiểu thư kiên cường th tuệ, dũng mưu, kh cần núp sau khác, càng kh cần trốn trong vòng tay nam tử.”

“Ta chỉ muốn Thẩm tiểu thư biết, nếu sau này cuối cùng một kiếp nạn, Thẩm tiểu thư kh cần một đối mặt.”

“Tu Trực nguyện làm lợi kiếm trong tay Thẩm tiểu thư, làm trường cung sau lưng nàng, dốc hết sức lực giúp Thẩm tiểu thư toại nguyện, bảo hộ Thẩm tiểu thư vạn sự bình an.”

“Thẩm tiểu thư, ta…”

Âm cuối dần nhẹ dần chậm, mang theo sự run rẩy, dường như tràn ra từ đáy lòng, rõ ràng đã căng thẳng sợ hãi đến mức kh biết nói gì nữa.

Thẩm Gia Tuế nghe vậy, chỉ cảm th một luồng rung động khó tả tức thì truyền khắp toàn thân, hơi nóng từ gò má lan đến vành tai, gần như làm rối loạn suy nghĩ và lý trí của nàng.

Nàng siết chặt bàn tay, th Giang Tầm hồi lâu kh nói gì, kh kìm nén được nữa, l hết dũng khí ngẩng mắt y.

Lại th y khẽ tựa vào chiếc án thấp, cúi thấp nửa thân trên, tư thế cực kỳ khiêm nhường, gần như đang ngước nàng.

Trong phút chốc, Thẩm Gia Tuế chỉ cảm th tất cả ánh sáng trong phòng đều ngưng kết nơi đôi mày khóe mắt Giang đại nhân, khiến nàng kh thể rời mắt.

“Giang đại nhân…”

Thẩm Gia Tuế mở miệng, giọng nói khẽ khàng khàn đục, lại mang theo vẻ ẩm ướt.

Giang Tầm th ánh lệ trong mắt Thẩm Gia Tuế, lòng hoảng hốt, vội vàng run giọng nói:

“Thẩm tiểu thư, nàng kh cần đáp lại ta, là lỗi của ta, ta quá nóng vội, quá đường đột vô lễ .”

Giang Tầm vươn tay về phía Thẩm Gia Tuế. Nhưng vừa trong mật đạo, y còn thể vì ý loạn thần mê mà chạm vào gò má Thẩm Gia Tuế, nay lại kh còn lý do nào nữa.

Cánh tay y cứng đờ ở đó, hối hận đến mức tiếc nuối kh thôi. Nào ngờ lúc này, Thẩm Gia Tuế lại đột nhiên nghiêng , thế mà lại nhẹ nhàng áp gò má vào lòng bàn tay Giang Tầm.

Thời gian dường như ngưng đọng vào khoảnh khắc này.

Trong căn phòng ấm áp, dưới ánh nến, bỗng chốc hai trái tim đập thình thịch.

Giang Tầm lòng dạ cuộn trào, kh dám động đậy, cho đến khi Thẩm Gia Tuế khẽ cọ cọ trong lòng bàn tay y, trên gò má mềm mại và ấm áp lăn xuống một giọt lệ trong.

Giang Tầm th vậy, kh thể kìm nén tình yêu trong lòng nữa, khẽ cong ngón cái, nhẹ nhàng như thế, lại gần như thành kính lau giọt lệ trên mặt Thẩm Gia Tuế.

Giây phút này, ngoài niềm hoan hỉ tràn đầy, còn sự vinh hạnh tột bậc.

Y khàn giọng, ôn nhu thở dài: “Thẩm tiểu thư, ta hà đức hà năng chứ…”

Thẩm Gia Tuế lệ ướt mi, khẽ lắc đầu.

nên nói câu này, là nàng.

Nàng hà đức hà năng, lại hái được trăng trên trời.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...