Tuế Tuế Xuân Hoan
Chương 153: Phụ Vương là bệnh mất sao?
Đêm đó, chư vị trong hành cung dùng bữa tối xong, ai n đều nghỉ ngơi.
Đúng như Giang Tầm đã nói, gió yên sóng lặng.
Chỉ là, ở một nơi hẻo lánh kín đáo, lúc này đang đứng hai .
“Đường ca, vì nhất định bức ta đến n nỗi này, chẳng lẽ kh sợ ta..”
“Hoài Chương, đệ ta đều ở trong cục diện này, so với nhau chẳng là ai kh dám thua ?”
Gió đêm lạnh lẽo, giờ khắc này xua tan mây mù, ánh trăng chiếu rọi xuống, làm sáng tỏ hai gương mặt trong bóng tối.
Hai đều sinh ra tuấn mỹ ôn nhuận, chỉ là lúc này một sắc mặt khó coi, một lại mặt mày mang ý cười, chính là Triệu Hoài Chương và... Tương Vương Triệu Hoài Tương.
Lúc này Triệu Hoài Chương nhíu chặt mày, hiển nhiên là dám giận mà kh dám nói.
Triệu Hoài Tương đối diện th vậy lắc đầu khẽ cười, “Chuyện tiệc thưởng hoa, đệ ta đều lỗi, một khi bị vạch trần, đệ ta đều lưỡng bại câu thương.”
“Nhưng đối với ta, kết quả tệ nhất chẳng qua là kh còn duyên với vị trí đó nữa, ít nhất tính mạng vô ưu, còn đối với ......”
“Hoài Chương, nảy sinh ý nghĩ này, e rằng kh chỉ bản thân , mà cả Vinh Thân Vương phủ đều chịu tai ương cùng .”
Triệu Hoài Tương vừa dứt lời, khiến Triệu Hoài Chương rùng .
chợt ngẩng đầu, mắt đầy vẻ bất cam và hoảng sợ.
Nhưng mà, dưới ánh mắt bình tĩnh tự nhiên của Triệu Hoài Tương, tất cả sự bất cam của rốt cuộc chỉ là vô ích, cuối cùng vẫn rũ vai, lộ ra một luồng khí chất suy sụp.
Triệu Hoài Tương th vậy, khóe môi khẽ nhếch, hạ giọng nói: “Như vậy, sẽ làm phiền Hoài Chương .”
“Hoài Chân với Thẩm gia tiểu thư lại thân thiết như vậy, nghĩ rằng dù bày ra cục diện nào, cũng đều dễ như trở bàn tay.”
Triệu Hoài Tương nói xong, cũng kh quan tâm Triệu Hoài Chương đáp lời hay kh, liền thong dong quay rời .
Nhưng vừa bước được m bước, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói hơi khàn đục của Triệu Hoài Chương:
“Đường ca, từng nghĩ đến hậu quả của bại cục chưa? và đường tẩu tình thâm ý trọng như vậy, chẳng lẽ kh sợ liên lụy đến nàng ?”
Triệu Hoài Tương chợt dừng bước dưới ánh trăng, song chẳng hề ngoảnh đầu lại.
Mãi nửa khắc sau, mới nghe khẽ cười một tiếng, "Hoài Chương, cùng là hoàng tộc, cớ đệ lại hỏi ra một vấn đề ngây thơ đến vậy?"
"Thủ đoạn của Thiên tử, đệ há chẳng hay ?"
"Hay là, đệ đang dò xét ều gì?"
Triệu Hoài Tương nói đoạn, cuối cùng cũng quay đầu lại, ánh mắt rơi trên Triệu Hoài Chương, đầy vẻ dò xét.
Triệu Hoài Chương giờ phút này đã bình tĩnh hơn nhiều, lắc đầu, khẽ khàng nói: "Chỉ là muốn biết, đường còn lương tâm chưa mất hết hay kh mà thôi."
Triệu Hoài Tương nghe vậy, khẽ nhếch môi, thản nhiên nói: "Hoài Chương cứ yên tâm, nếu sau này là ta tg, tất sẽ kh chuyện qua cầu rút ván."
"Vinh Thân Vương phủ, sẽ mãi mãi ở đó."
Triệu Hoài Chương chăm chú thần sắc của Triệu Hoài Tương, mãi lâu sau cũng chỉ thể bất đắc dĩ thốt lên: "Chỉ mong đường nói lời giữ lời."
"Đương nhiên."
Triệu Hoài Tương khẽ gật đầu, xoay rời .
Triệu Hoài Chương đứng tại chỗ, lặng lẽ theo Triệu Hoài Tương rời , trong đôi mắt khép hờ đâu còn chút bất cam nào?
Chỉ còn lại sự dứt khoát, cùng kiên nghị bảo vệ thân.
Triệu Hoài Tương một đường trở về Th Huy ện.
Trong ện tĩnh mịch, Tương Vương phi Bùi Thời Ân dường như đã cùng Tiểu Quận chúa Triệu Nguyên Lăng ngủ say sưa.
Triệu Hoài Tương ngồi tĩnh lặng bên ngoài lâu, mãi đến khi hàn khí trên tan hoàn toàn, lại được bao phủ bởi hương ấm trong ện, lúc này mới nhẹ nhàng rón rén lên giường.
Triệu Nguyên Lăng giờ mới tám tháng tuổi, ngủ say sưa ở tận trong cùng.
Triệu Hoài Tương nhẹ nhàng vươn tay, từ phía sau ôm l Bùi Thời Ân đang nằm bên cạnh.
trong lòng nàng toàn thân cứng đờ, rõ ràng chưa hề chìm vào giấc ngủ.
Triệu Hoài Tương th vậy, khẽ khàng thở dài một tiếng, "A Ân......"
Bùi Thời Ân lập tức xoay lại, ôm chặt l eo Triệu Hoài Tương, vùi đầu vào lồng n.g.ự.c , toàn thân khẽ run.
Chẳng biết là bởi sợ hãi, hay là đang nức nở.
Triệu Hoài Tương lập tức ánh mắt lộ vẻ xót xa, cúi đầu xuống nhẹ nhàng hôn lên tóc Bùi Thời Ân, một lần một lần vỗ về lưng nàng.
Bùi Thời Ân cắn môi, nước mắt lặng lẽ từng giọt lăn dài.
Sự trầm mặc của Vương gia đã thể hiện quyết tâm của .
Nàng khuyên kh nổi, cũng chẳng giúp được gì.
Nhưng trong lòng nàng dự cảm cực kỳ chẳng lành, đặc biệt là hôm nay khi đón mẫu phi cùng, mẫu phi lại nổi trận lôi đình với Vương gia...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tue-tue-xuan-hoan/chuong-153-phu-vuong-la-benh-mat-.html.]
Nghĩ đến đây, Bùi Thời Ân kh nhịn được bật ra tiếng nức nở.
Triệu Hoài Tương kh ngừng động tác an ủi trên tay, cũng chẳng cất lời, chỉ ngắm màn trướng trên đầu xuất thần.
Cho đến khi Bùi Thời Ân hạ giọng, run rẩy cất lời:
"Vương gia, A Tương......"
"Chớ quên lời ta và từng nói khi xưa, sống cùng chăn gối, c.h.ế.t cùng nấm mồ."
....
Th Yến cung.
"Mẫu phi, chỗ này thì ? Chỗ này thì ? Chỗ này thì ?"
Trong cung ện, một tiểu nhân nhi chạy khắp nơi, gương mặt đầy vẻ hiếu kỳ và phấn khích, thoắt cái ngồi sau bàn án, thoắt cái ngồi bên giường, thoắt cái lại tựa vào nệm mềm.
"Ừm, đều ."
Thái tử phi cười gật đầu, nhưng nếu kỹ, sẽ th đáy mắt nàng rưng rưng lệ, song lại cẩn thận che giấu.
Hiến Hoài Thái tử từng nhiều lần thay Thịnh Đế cầu phúc cho muôn dân ở Châu Sơn, nơi ngài ở chính là Th Yến ện.
Triệu Nguyên Diệp lúc b giờ còn nhỏ, đây là lần đầu tiên đến hành cung Châu Sơn kể từ khi biết chuyện.
Nghe nói Hiến Hoài Thái tử trước kia cũng từng ở nơi này, liền nóng lòng tìm kiếm dấu vết của ngày xưa, chạm vào từng nơi phụ vương từng ngồi, từng đứng.
Mãi lâu sau, cuối cùng cũng mệt, thở hồng hộc ngồi đối diện Thái tử phi.
Thái tử phi rút khăn tay, nhẹ nhàng lau mồ hôi lấm tấm trên trán Triệu Nguyên Diệp, cười nói: "Được Diệp nhi, con còn thể ở đây thêm m ngày nữa cơ mà."
Triệu Nguyên Diệp cười gật đầu, vươn tay muốn l nước trên bàn án.
Thái tử phi th vậy liền đưa tay ngăn lại, ôn tồn nói: "Hơi nguội , đổi chén khác ."
Triệu Nguyên Diệp lại chẳng thèm để tâm mà lắc đầu, "Mẫu phi, kh đâu, Diệp nhi thân thể khỏe mạnh lắm!"
vừa dứt lời, chợt thần sắc khựng lại, vội vàng liếc sắc mặt mẫu phi .
May mắn thay, trên mặt Thái tử phi kh hề vẻ gì khác thường, khiến Triệu Nguyên Diệp âm thầm thở phào một hơi.
ngoan ngoãn rụt tay về, chờ Thái tử phi rót lại một chén nước ấm, lúc này mới hai tay đón l, từng ngụm nhỏ uống vào bụng.
biết, phụ vương từ nhỏ đã thể yếu, khó thể sống lâu, sau này lại một trận bạo bệnh từ giã cõi đời.
vừa nói như vậy, đã chạm vào nỗi đau của mẫu phi kh?
Thái tử phi th vẻ cẩn thận từng li từng tí của Triệu Nguyên Diệp, lòng kh khỏi quặn thắt, đầy vẻ xót xa.
"Diệp nhi, đừng nghĩ nhiều quá, Diệp nhi thân thể cường tráng, mẫu phi mừng còn kh kịp đây này."
Thái tử phi nói đoạn, vươn tay vuốt ve đỉnh đầu Triệu Nguyên Diệp, cười đến dịu dàng.
Triệu Nguyên Diệp nghe vậy nỗi bất an trong lòng mới dần dần tiêu tan, nhưng mà... kỳ thực vẫn luôn muốn hỏi...
cắn cắn đôi môi nhỏ, vẻ mặt đầy do dự.
Thái tử phi nào thể kh nhận ra sự khác thường của Triệu Nguyên Diệp, liền chủ động hỏi: "Diệp nhi, vậy? đang lo lắng chuyện ngày mai?"
"Kh đâu, con chỉ cần làm theo lời Giang tiên sinh là được, hai hôm trước chẳng còn phấn khích mong đợi ?"
Triệu Nguyên Diệp nghe vậy lắc đầu, kh khỏi qu bốn phía, trong đầu chợt lóe lên một bóng hình mơ hồ, mang theo hơi thở dịu dàng, từng ra vào bận rộn trong cung ện này.
Phụ vương ......
"Diệp nhi?"
Thái tử phi th Triệu Nguyên Diệp trầm mặc kh nói, lòng kh khỏi d lên lo lắng, khẽ cúi lại gần.
Lúc này, Triệu Nguyên Diệp cuối cùng cũng kh nhịn được hỏi: "Mẫu phi, hài nhi muốn biết.."
"Ừm?"
"Phụ vương... phụ vương thật sự là bệnh mất ?"
Nếu giữa các hoàng thúc đầy rẫy mưu mô đấu đá, ngay cả tình thân cũng thể bị phản bội và lừa dối, vậy phụ vương thật sự chỉ là đơn thuần bệnh mất ?
Phụ vương rõ ràng đang ở độ tuổi tươi đẹp nhất, vốn dĩ thể lớn lên trong vòng tay phụ vương mà...
Triệu Nguyên Diệp rốt cuộc vẫn còn nhỏ tuổi, đối diện với mẫu phi thân cận nhất, vẫn kh thể giấu được lời nói.
Trong ện trầm mặc trong chốc lát.
Ngay sau đó, Thái tử phi chợt đứng phắt dậy, suýt chút nữa làm đổ chiếc bàn án thấp phía trước, dáng vẻ vội vã và hoảng loạn như thể đang cố sức che giấu ều gì đó.
Triệu Nguyên Diệp giật , ngẩng đầu lên, từ gương mặt vốn dịu dàng của mẫu phi, th được vẻ oán hận gần như kh thể che giấu.
Lòng kịch liệt run lên, từ từ há to miệng...
Chưa có bình luận nào cho chương này.