Tuế Tuế Xuân Hoan
Chương 170: Quá khứ của Giang Tầm
Sau khi những bên cạnh Giang Tầm biết được tài thêu thùa vụng về của , Thẩm Gia Tuế chỉ thoáng chốc ngượng ngùng, chớp mắt sau đã cảm th yên lòng.
Khi một tài nghệ nào đó tệ đến mức thực sự kh thể được, thì thôi đã hỏng thì vứt bỏ mới là đạo lý!
"Đây là tỉ dực song phi ta thêu!"
Thẩm Gia Tuế cất lời nhận, lời lẽ thẳng t, khí thế hiên ngang.
Nam Phong, Bắc Phong nghe vậy trước tiên cứng đờ , sau đó về phía c tử nhà , cả hai đều trưng ra vẻ mặt như đại họa sắp đến.
Xong , xong , đắc tội với thiếu phu nhân !
Giang Tầm bước nh lên đón l chiếc khăn tay, nhẹ nhàng phủi bụi, lần này đã khôn ngoan hơn, nhét khăn vào trong ngực.
"Là tỉ dực song phi."
Giang Tầm liếc Nam Phong và Bắc Phong một cái, nhấn mạnh một câu, mới dẫn Thẩm Gia Tuế tiếp tục vào bên trong.
Nam Phong, Bắc Phong: "..."
xem, xem.
Dù là nam nhi tốt đến đâu, một khi đã sợ vợ, cũng bắt đầu mở mắt nói dối .
Chính viện.
Kỷ Uyển đ ngó tây, trong lòng đã hài lòng.
Giang Tầm hẳn đã tinh tế chọn lựa, bà nương vợ này của y đã kiểm tra qua, quả thực kh còn gì để nói.
"Nương!"
Kỷ Uyển đang suy tính làm để tu sửa, cải tạo căn phòng, trong viện đã truyền đến một tiếng gọi lớn, Thẩm Gia Tuế đã bước nh tới.
Kỷ Uyển về phía sau Thẩm Gia Tuế, quả nhiên th Giang Tầm đứng ở cổng viện, cúi hành lễ với nàng, nhưng lại kh bước vào.
"Nương, thế nào ?"
Thẩm Gia Tuế ngó khắp nơi, trong mắt ánh lên vẻ hiếu kỳ.
Kỷ Uyển th dáng vẻ vô ưu vô lo của nữ nhi nhà , lại nhớ lại nửa năm trước, khi Thẩm Gia Tuế nhắc đến giấc mộng kia, ánh mắt đầy bi khổ, nước mắt giàn giụa, trong lòng vừa xót xa vừa cảm th vô cùng yên lòng.
Nàng khẽ gật đầu với Giang Tầm, sau đó kéo Thẩm Gia Tuế vào nhà, ôn tồn nói: "Tuế Tuế, Tu Trực suy tính thật chu đáo, nơi này nương chỗ nào cũng ưng ý."
Thẩm Gia Tuế nghe lời này, kh chút do dự, gật đầu cười nói: "Nương đã ưng thuận , vậy tất nhiên là cực kỳ tốt, cứ quyết định nơi này !"
"Tuế Tuế..."
"Hửm?"
Thẩm Gia Tuế lơ đãng đáp một tiếng, khi quay đầu lại, chợt th trong mắt nương thân ẩn hiện ý lệ, kh khỏi giật , "Nương, vậy?"
Kỷ Uyển kéo Thẩm Gia Tuế vào lòng, giọng nghèn nghẹn nói: "Nương vui mừng đ, mừng cho Tuế Tuế phóng khoáng tươi sáng như vậy, tuy sóng gió, nhưng cuối cùng cũng tìm được lương nhân."
"Tấm lòng Tu Trực đối với Tuế Tuế, nương đều đã th rõ. Sau này cũng kh cần đại phú đại quý đến mức nào, ều quan trọng là hai được bên nhau dài lâu."
"Tuế Tuế th tuệ khoáng đạt, những ều khác nương cũng kh nói nhiều, chỉ một câu thôi . đồng thuyền vượt bão tố, kh ân hận oán thán."
So với những gì phu quân đã nói, rằng mong Tu Trực dù thế nào cũng thể bảo hộ Tuế Tuế chu toàn, thì nàng, một làm nương, lại càng hiểu rõ lòng Tuế Tuế hơn.
Dù nữa, thuở ban đầu khi lựa chọn gả cho phu quân, gả vào tướng môn, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để thản nhiên đón nhận mọi kết cục.
Nếu giấc mộng của Tuế Tuế quả thực đã từng xảy ra, nàng kh chút nghi ngờ, ngay khoảnh khắc lưỡi đao c.h.é.m đầu đặt lên cổ, nàng cũng nhất định kh hối hận khi gả cho Chinh Tg, cùng y tương tri tương ái hơn hai mươi năm, sinh con đẻ cái, sống cuộc đời dài lâu.
Thẩm Gia Tuế nghe tám chữ này, mắt chợt mở to, nhưng trong khoảnh khắc, cảm th lệ ý đột nhiên trào dâng, vùi mặt vào vai Kỷ Uyển, run rẩy nói:
"Nương, trong mộng... cũng đã từng nói với Tuế Tuế như vậy."
Kiếp trước, khi cuộc thăm ngục kết thúc, nương quyến luyến nắm l tay nàng, vành mắt rưng rưng lệ, nhưng lại mỉm cười nói:
"Tuế Tuế, ta và cha con đời này e rằng kh cơ hội gặp lại , ta biết trong lòng lúc này nhất định đang vô vàn khổ sở."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Nếu Tuế Tuế cơ hội gặp được cha, thì hãy nói với một tiếng, Kỷ Uyển ta thuở đó gả cho , chính là tâm niệm đồng thuyền vượt bão tố, dẫu thân đầu lìa nơi, cũng kh ân hận oán thán."
Kỷ Uyển rời trước, Giang Tầm dẫn Thẩm Gia Tuế tiếp tục dạo qu phủ, đến Tùng Bách viện nơi lão thái gia Kinh phủ từng ở.
"Tuế Tuế, nơi này ta định giữ lại cho lão sư."
Nhắc đến Lận lão, trên mặt Giang Tầm đã nở nụ cười.
Thẩm Gia Tuế tức thì gật đầu, lúc này cũng cuối cùng cơ hội hỏi: "A Tầm, lần trước thời gian quá gấp gáp, chưa kịp nghe nói về chuyện cũ."
"Chốc lát còn về Đại Lý Tự ? Nếu thời gian rộng rãi, hôm nay thể nói cho ta nghe được kh?"
Nắng xuyên qua tường leo và bóng cây, tựa như mảnh vàng vụn, rơi trên gương mặt ngẩng lên của Thẩm Gia Tuế.
Hàng mi dày rậm phủ một vệt bóng nhỏ trên mí mắt nàng, vành má nàng còn lấp lánh vầng sáng mềm mại, tr thật ôn nhu mà mỹ lệ.
Giang Tầm giờ phút này vô cùng mừng thầm, vì muốn dành ra thời gian hôm nay mà đã liên tục thức trắng hai đêm liền, nếu kh lúc này chẳng sẽ khiến Tuế Tuế thất vọng ?
"Tuế Tuế, lại đây."
Giang Tầm khóe mắt cong lên, dẫn Thẩm Gia Tuế vào, qua một nguyệt động môn, đến một tiểu viên.
Nơi đây một hồ nhỏ, trong hồ còn nuôi cá, một bên một đình nhỏ, trong đình đặt bàn tre và bồ đoàn, vô cùng nhã nhặn th u.
Hai ngồi đối diện nhau, Giang Tầm lúc này mới từ tốn kể chuyện.
Năm đó trận vong, vừa mở mắt đã nhập vào thân xác "Giang Tầm", đập vào mắt là gương mặt đầm đìa nước mắt của An Dương Bá phu phụ.
Ban đầu còn tưởng được cứu sống, vội vàng hỏi những chiến hữu cùng ở đâu, còn sống kh.
Nhưng An Dương Bá phu phụ lại mặt mày mờ mịt, gấp gáp gọi phủ y đến.
Tiếp đó là một mảng hỗn loạn, lúc đó trong tình trạng cực độ kinh hãi, thân thể lại phát sốt cao, nhiều chi tiết cũng kh nhớ rõ.
chỉ nhớ lúc đó vô cùng thống khổ, đầu đau như búa bổ, gan ruột dường như cũng bị ph ra.
Lúc đó đạn pháo... ngay cạnh chân bọn họ nổ tung mà...
Mơ mơ màng màng qua m ngày, cho đến khi cơn sốt cao lui , lý trí dần dần trở lại, mới ý thức được sự nghiêm trọng của sự việc.
Năm đó khi vượt biển xa xôi, từng nghe nói về khái niệm xuyên kh thời gian, nhưng dù thế nào cũng kh thể chấp nhận, chuyện như vậy lại xảy ra trên .
biết rằng, còn bao nhiêu chuyện chưa làm, vẫn chưa th sơn hà thống nhất, thậm chí kh biết, những chiến hữu bên cạnh ra .
Để về nhà, để bù đắp cho nương đáng thương đã mất con, kh chút do dự uống nước bùa, chịu đòn roi gọi hồn, bị nhúng lồng, cũng từng bị khóa trong chiếc lồng dán đầy bùa chú m ngày m đêm.
Nhưng mà... đều vô dụng.
giãy giụa, đau khổ, suy sụp cho đến tuyệt vọng, cuối cùng chấp nhận sự thật này . vĩnh viễn kh thể trở về nữa.
An Dương Bá phu nhân đại để cũng đã tuyệt vọng, nàng ta mịt mờ hoảng hốt, trong mắt kh còn ánh sáng, lúc thì ôn nhu gọi là Tầm Nhi, lúc thì giận dữ mắng là tà hồn dã quỷ.
Cuối cùng là An Dương Bá chủ trì đại cục, sau khi chỉnh trang cho một phen liền đẩy ra ngoài, nói với tất cả mọi rằng, c tử An Dương Bá phủ đã khôi phục thần trí, kh còn là kẻ ngốc nữa.
kh nhu nhược, sau khi chấp nhận thân phận này, bắt đầu nỗ lực thích nghi, bắt đầu tự đặt ra mục tiêu, bắt đầu thử . sống một cách giá trị.
Cho đến một ngày, tiên sinh An Dương Bá mời về dạy học thơ, khiến nảy sinh một ý niệm.
vẫn luôn suy nghĩ, đức độ tài năng đến mức nào mà thể chiếm thân xác khác sống lại một kiếp chứ?
Những chiến hữu đến từ khắp thiên nam địa bắc của , nào ai kh vĩ đại vô tư hơn , nào ai kh nên sống tiếp hơn chứ?
lẽ cơ hội sống lại một kiếp này kh chỉ ban cho một , lẽ những chiến hữu cùng bỏ mạng dưới đạn pháo... cũng đã đến nơi đây.
Bởi vậy, đã mạo dùng một bài thơ vang d cổ kim, lợi dụng thân phận đích tử của An Dương Bá, sai truyền bá bài thơ này ra ngoài.
So với việc mò kim đáy bể mà kh mục đích, nghĩ, nếu những chiến hữu của nghe được bài thơ này, nhất định sẽ nhận ra, nhất định sẽ đến tìm !
đợi mãi đợi mãi... nhưng cuối cùng vẫn kh đợi được chiến hữu đến tìm, lại đợi được... vị Đế Sư hiển hách vang d . Lận Vãn Đình.
Chưa có bình luận nào cho chương này.