Từng Bước Ép Hôn: Tổng Tài Chỉ Sủng Mình Em
Chương 6: Trả ví
Lê Hề Nặc đã lại lại trước cửa lâu, cho đến khi th nhiều nhân viên văn phòng trở về sau bữa trưa đều vào tòa nhà, lúc đó cô mới l hết dũng khí theo dòng vào.
“Chào cô,” cô mỉm cười chào hỏi nhân viên đứng sau quầy lễ tân, sau đó l chiếc ví đen trong túi ra đưa qua, “Đây là ví của tổng giám đốc Quý, làm ơn chuyển giúp cho .”
Nữ nhân viên ở quầy lễ tân nghe vậy, nụ cười chuyên nghiệp trên mặt lập tức biến mất, một trong số đó còn thiếu kiên nhẫn nói, “Xin lỗi cô, chúng kh thể nhận bất cứ thứ gì thay tổng giám đốc Quý, nếu cô hẹn, sẽ th báo để cô vào, nếu cô kh hẹn, vậy thì chỉ thể mời cô rời .”
Mặc dù lời nói của cô khá uyển chuyển, nhưng Lê Hề Nặc đã hiểu rõ, cô suy nghĩ một chút, lại mở miệng nói, “ kh muốn gặp , chỉ muốn trả lại chiếc ví thôi…”
“Xin lỗi cô,” một nhân viên khác trực tiếp cắt ngang lời Lê Hề Nặc, nói thẳng, “Vừa đồng nghiệp của đã nói rõ ràng , đây là quy định của chúng , xin cô th cảm, cảm ơn đã hợp tác!”
Lời đã nói đến mức này, Lê Hề Nặc cũng kh tiện nói gì thêm, cô thu lại chiếc ví, ngồi xuống khu vực chờ khách bên cạnh, dù sớm muộn gì cũng trả, đã đến thì làm xong việc hãy .
Cho đến khi cô ngồi xuống, vẫn còn loáng thoáng nghe th tiếng thì thầm của hai ở quầy lễ tân, “Đây là thứ m trong ngày ?”
“Mười ngón tay đã kh đếm xuể , nhưng so với những trước đó, lý do của m cô gái kia thật sự là thấp kém, cô này xem, trả ví, một lý do hoàn hảo biết bao.”
“Đúng vậy, nhưng sự th minh nhỏ bé của cô ta lại kh dùng đúng chỗ, cũng kh nghĩ xem, một đàn cao ráo, giàu , đẹp trai ển hình như tổng giám đốc Quý của chúng ta, làm thể để mắt đến những cô gái son phấn tầm thường như họ chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tung-buoc-ep-hon-tong-tai-chi-sung-minh-em/chuong-6-tra-vi.html.]
“Nói đúng, hơn nữa tổng giám đốc Quý của chúng ta còn bạn gái chính thức ở Mỹ.”
…
Nghe đến đây, trái tim Lê Hề Nặc đột nhiên đau nhói, đôi môi mỏng vô thức mím chặt, mặc dù cô đã vô số lần nghĩ đến kết quả này, nhưng khi thực sự nghe được tin tức này, nỗi đau nh chóng lan rộng trong lòng vẫn khiến cô chút kh chịu nổi!
Cả buổi chiều, cô cứ mơ màng như vậy, đến khi cô hoàn hồn thì bên ngoài trời đã đổ mưa.
Quay đầu sảnh lớn đã kh còn một bóng , Lê Hề Nặc đeo túi xách của ra ngoài, nhưng vừa bước ra khỏi cửa xoay, cô đã dừng lại, mưa kh nhỏ, trên cô lại kh ô, xem ra chỉ thể tạm trú ở đây một lát.
Đứng lặng lẽ ngắm mưa, kh biết từ lúc nào suy nghĩ lại trôi về buổi chiều định mệnh đó, cũng kh biết đã qua bao lâu, cửa xoay phía sau đột nhiên quay, tiếng động cơ khởi động khiến Lê Hề Nặc theo bản năng quay đầu lại.
Đôi giày da thủ c tinh xảo, đôi chân dài thẳng tắp, mặc dù khuôn mặt đàn bị chiếc ô trong tay che khuất, nhưng cô vẫn nhận ra ngay đàn đó, chính là Quý Diệc Thần mà cô đã đợi cả buổi chiều.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
đã về phía chiếc xe sang trọng trong mưa, Lê Hề Nặc kh còn bận tâm đến ều gì khác, cô chạy theo, “Tổng giám đốc Quý… tổng giám đốc Quý, đợi một chút, làm ơn đợi một chút.”
Cô kh quên câu nói ‘ quen cô kh’ của tối qua, ba chữ ‘Quý Diệc Thần’ suýt chút nữa đã thốt ra, cứ thế cứng nhắc đổi thành ‘tổng giám đốc Quý’.
Chỉ là cô vừa nói xong m chữ này, vì vội vàng mà bước xuống hai bậc thang cuối cùng, chân cô đã mất kiểm soát, ngay sau đó liền nghe th tiếng ‘bịch’, cả cô ngã xuống nền đất trơn trượt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.