Từng Bước Tới Tự Do
Chương 25:
Ba năm sau, tại Zurich.
Sảnh tiệc trên tầng cao nhất của tòa nhà trụ sở Năng lượng Sầm thị đèn hoa rực rỡ.
Tối nay là tiệc mừng c sau khi Sầm thị hoàn tất thương vụ thâu tóm một c ty năng lượng lâu đời của Đức.
Sầm Kiểu Nguyệt đứng giữa sảnh tiệc trong bộ váy dạ hội màu trắng ánh trăng, tóc búi lỏng, vài lọn tóc mai rủ xuống bên tai.
Cô đang trò chuyện với m nhà đầu tư châu Âu bằng vốn tiếng Đức lưu loát, nụ cười vô cùng chuẩn mực.
Ba năm thời gian là đủ để một do nghiệp đứng vững trên thị trường quốc tế, và cũng đủ để một lột xác hoàn toàn.
"Sầm tổng," một nhà đầu tư tóc bạc nâng ly, "chúc mừng cô. Ba năm trước cô nói mục tiêu của Sầm thị là trở thành dẫn đầu trong lĩnh vực năng lượng mới, lúc đó còn nghĩ đó chỉ là tham vọng của tuổi trẻ, giờ xem ra là đã đ.á.n.h giá thấp cô ."
Sầm Kiểu Nguyệt chạm ly với ta: "Đó là nhờ sự nỗ lực của cả tập thể."
"Nghe nói cha cô gần đây đã tỉnh lại ?"
"Vâng." Ánh mắt Sầm Kiểu Nguyệt hiện lên sự ấm áp chân thành, "Tuần trước đã được chuyển từ viện dưỡng lão sang trung tâm phục hồi chức năng, bác sĩ nói tình hình hồi phục tốt hơn mong đợi nhiều."
"Đúng là tin tốt."
Trong lúc trò chuyện, Dư Ổ băng qua đám đ tới. Hôm nay mặc một bộ vest màu xám đậm, tr chững chạc hơn ba năm trước, trên tay bưng hai ly sâm p.
"Xin lỗi vì đã làm phiền," nói với nhà đầu tư, " một cuộc ện thoại khẩn cấp cần Sầm tổng xử lý."
Sầm Kiểu Nguyệt mỉm cười cáo lỗi với nhà đầu tư cùng Dư Ổ ra phía ban c.
Gió đêm thổi tới, trên ban c kh ai khác, chỉ ánh đèn thành phố xa xa lúc ẩn lúc hiện.
"Th em bị vây chặt quá nên tìm cớ cho em ra đây hít thở chút thôi." Dư Ổ mỉm cười, "Mệt kh?"
"Cũng ổn ạ." Sầm Kiểu Nguyệt nhấp một ngụm rượu, "Mẹ em hôm nay thế nào ?"
"Buổi chiều bác gái còn hỏi bao giờ em về, nói là hầm c cho em." Dư Ổ nói, "Hiện tại trạng thái của bác tốt, bác sĩ bảo chỉ cần uống t.h.u.ố.c đúng giờ là thể duy trì ổn định."
Sầm Kiểu Nguyệt khẽ "vâng" một tiếng, về phía xa.
Ba năm. Cha cô từ trạng thái thực vật đã tỉnh lại, tinh thần của mẹ dần ổn định, Sầm thị từ bên bờ vực phá sản đã hoàn thành cuộc thâu tóm quốc tế.
Giống như một cuộc hành trình dài đầy gian nan, cuối cùng cô cũng đã th ánh sáng nơi cuối con đường.
"Dư Ổ," cô đột nhiên lên tiếng, "cảm ơn ."
Dư Ổ quay đầu cô.
"Ba năm qua, nếu kh , một em kh thể chống chọi nổi."
Dư Ổ im lặng một lúc, nâng ly khẽ chạm vào ly của cô: "Kính Sầm tổng một ly."
Tiếng thủy tinh va chạm phát ra âm th trong trẻo.
Trong mắt sự dịu dàng, nhưng cũng sự chừng mực đầy kiềm chế. Suốt ba năm qua vẫn luôn như vậy, đồng hành, hỗ trợ, nhưng chưa bao giờ vượt quá giới hạn.
Bởi vì biết, trong một góc khuất nào đó ở trái tim Sầm Kiểu Nguyệt vẫn chưa hoàn toàn trống trải.
Hoặc lẽ là đã trống , nhưng cô vẫn chưa sẵn sàng để bất kỳ ai bước vào.
"Vào trong thôi," Dư Ổ nói, "còn khách khứa cần tiếp đãi nữa."
Hai quay trở lại sảnh tiệc.
Sầm Kiểu Nguyệt lại hòa vào đám đ, Dư Ổ đứng ở một nơi hơi xa, cô ứng phó với quan khách các bên một cách thong dong, tự tại.
kh chú ý th trên đài quan sát ở tầng hai của sảnh tiệc, một đang lặng lẽ quan sát cảnh tượng này.
Cố Kinh Vũ tựa vào lan can, tay cầm một ly whisky chưa hề nhấp ngụm nào.
được mời đến đây với tư cách là đại diện bên đối tác.
Ba năm qua, giữ đúng lời hứa, kh hề làm phiền cô, chỉ cung cấp những hỗ trợ về mặt thương mại khi cô cần.
cô từ chỗ cần phiên dịch cùng khi đàm phán, đến giờ đã thể tự tin giao tiếp bằng nhiều ngôn ngữ.
cô từ chỗ căng thẳng khi đối diện với truyền th, đến giờ đã thể nói cười vui vẻ trước ống kính.
cô từng bước một, đến một tầm cao mà kh còn chạm tới được nữa.
Phía dưới, buổi tiệc mừng c bước vào cao trào. Sầm Kiểu Nguyệt bước lên sân khấu nhỏ, cầm l micro.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tung-buoc-toi-tu-do/chuong-25.html.]
"Cảm ơn quý vị đã mặt trong tối ngày hôm nay." Giọng cô truyền qua loa phóng th vang khắp sảnh lớn, "Ba năm trước, Năng lượng Sầm thị vẫn chỉ là một ý tưởng. Ngày hôm nay, chúng đã hoàn thành bước bố cục then chốt tại thị trường châu Âu."
Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua toàn trường.
" nhiều hỏi bí quyết thành c là gì. Thực ra kh bí quyết nào cả, chỉ sự kiên trì. Kiên trì làm ều đúng đắn, kiên trì với đúng , và kiên trì với định hướng của chính ."
Tiếng vỗ tay vang dội.
Bài phát biểu kết thúc, Sầm Kiểu Nguyệt bước xuống sân khấu. Dư Ổ bước tới đón cô, hai đứng sát lại thì thầm trò chuyện, dáng vẻ vô cùng thân thiết.
Cố Kinh Vũ cảnh đó, trong lòng chút chát chúa, nhưng phần nhiều là sự th thản.
nên cảm th may mắn vì vào lúc cô khó khăn nhất, bên cạnh vẫn một như vậy ở bên.
Điện thoại rung lên, trợ lý gửi tin n tới: "Cố tổng, chuyến bay sáng mai đã được xác nhận, ngài cần đổi vé kh?"
Cố Kinh Vũ trả lời: "Kh cần, cứ đúng giờ."
Sầm Kiểu Nguyệt phía dưới lần cuối, xoay rời khỏi đài quan sát.
Kh tiến lên phía trước, cũng kh lời từ biệt.
Giống như mọi lần trong suốt ba năm qua, chỉ đứng từ xa cô, lặng lẽ rời .
Tiệc tùng kết thúc đã là nửa đêm.
Sầm Kiểu Nguyệt và Dư Ổ là những cuối cùng bước ra khỏi tòa nhà. Tài xế đã đợi sẵn ở cửa, Dư Ổ thay cô mở cửa xe.
"Mai bay lúc m giờ?" Cô hỏi.
"Mười giờ sáng, bay về Bắc Kinh đàm phán dự án mới." Dư Ổ nói, "Còn em?"
"Em Berlin dự hội nghị thượng đỉnh c nghệ." Sầm Kiểu Nguyệt ngồi vào trong xe, "Đúng , tuần sau sinh nhật bố em, cùng đến nhé. Ông bảo muốn gặp ."
Chiếc xe rời khỏi tòa nhà, hòa vào dòng xe thưa thớt đêm khuya ở Zurich.
Sầm Kiểu Nguyệt tựa đầu vào cửa sổ xe, cảnh đường phố lướt qua bên ngoài.
Đột nhiên, cô th ở góc đường một đang đứng.
Áo khoác đen, vóc dáng cao lớn vững chãi, đứng dưới ánh đèn đường, cái bóng kéo dài lê thê.
Chiếc xe nh chóng lướt qua, bóng hình đó ngày càng nhỏ dần trong gương chiếu hậu.
Sầm Kiểu Nguyệt thu hồi tầm mắt, nhắm mắt lại.
Ba năm .
giữ đúng lời hứa, kh làm phiền, chỉ xuất hiện những khi cần thiết, giống như đêm nay, đứng từ xa một cái rời .
Lẽ ra cô cảm th nhẹ nhõm, nhưng ở nơi nào đó trong lòng vẫn khẽ dâng lên cảm giác man mác.
Kh là lưu luyến, cũng kh là nuối tiếc.
Chỉ là một kiểu... lời chào tạm biệt dành cho quá khứ.
Xe dừng lại dưới chân tòa chung cư.
Dư Ổ tiễn cô đến cửa thang máy: "Nghỉ ngơi sớm nhé."
" cũng vậy." Sầm Kiểu Nguyệt bước vào thang máy, quay , "Hẹn gặp lại tuần sau."
Cửa thang máy chậm rãi khép lại.
Ánh trăng xuyên qua mái vòm kính hắt vào trong, đổ xuống mặt sàn đá cẩm thạch ba cái bóng thật dài.
Một cái hướng lên trên, một cái hướng ra ngoài, và một cái dừng lại tại chỗ.
Giống như ba con đường từng lúc giao thoa, giờ đây mỗi con đường đều tự vươn xa.
Nhưng ánh trăng thật dịu dàng, lặng lẽ bao phủ l tất cả.
Giống như đang nói rằng: Kh cả, thế này cũng tốt.
Mỗi đều đã định hướng của riêng .
Mỗi , đều đang bước trên con đường thuộc về chính họ.
(Chính văn hoàn)
Chưa có bình luận nào cho chương này.