Từng Bước Tới Tự Do
Chương 8:
"Một lần, hai lần, ba lần." Sầm Kiểu Nguyệt đếm, " kh nghe máy."
"Lúc trước tìm t.h.u.ố.c cho bố em, em cũng đã gọi ện cho ." Cô tiếp tục nói, "Ư Tri Tuyết nghe máy, cô ta nói ngủ ."
Mỗi khi cô nói một câu, sắc mặt Cố Kinh Vũ lại trắng thêm một phần.
"Nếu thật sự thích cô ta đến vậy, cảm th cô ta quan trọng hơn em và gia đình em."
Giọng Sầm Kiểu Nguyệt nhẹ, giống như đang nói về một chuyện chẳng liên quan gì đến .
"Em thể ly hôn với , nhường chỗ cho cô ta."
"Em nói bậy bạ gì đó!" Cố Kinh Vũ bỗng đứng phắt dậy, chân ghế ma sát với mặt đất phát ra âm th chói tai.
hít một hơi thật sâu, kìm nén cảm xúc, ngồi lại bên giường, nắm l tay cô.
"Kiều Kiều, yêu em, từ đầu đến cuối chỉ c nhận một em là vợ."
" đã liên hệ với các chuyên gia giỏi nhất , con cái sau này chúng ta sẽ lại thôi, t.h.u.ố.c của bố cũng đã cử gửi qua đó , em đừng suy nghĩ nhiều."
Sầm Kiểu Nguyệt những tia m.á.u trong mắt , bỗng cảm th mệt mỏi.
Cố Kinh Vũ luôn như vậy.
Vừa đ.ấ.m vừa xoa, vắng mặt khi cô cần nhất, khi cô sắp bỏ cuộc thì lại bày ra dáng vẻ chung tình, ban phát chút quan tâm nhỏ mọn kh đáng kể.
Cô lại lên tiếng, chuyển sang một chủ đề khác.
"Em th vụ t.a.i n.ạ.n lần này kh là ngoài ý muốn."
Tay Cố Kinh Vũ khựng lại.
Sầm Kiểu Nguyệt nghiêm túc vào đáy mắt .
“Vụ hỏng ph này trùng hợp quá, em vừa mới gặp Ư Tri Tuyết xong, lúc về thì xảy ra chuyện. th là do ai làm?”
“ sẽ ều tra chứ? Nếu thực sự liên quan đến cô ta, vì em mà khiến cô ta trả giá kh?”
Cố Kinh Vũ im lặng hồi lâu.
Cuối cùng, nói: “Được, sẽ tra cho rõ, cho em một câu trả lời thỏa đáng.”
Nửa tháng tiếp theo, Sầm Kiểu Nguyệt vẫn luôn ở lại bệnh viện tĩnh dưỡng.
Ngày nào Cố Kinh Vũ cũng đến.
từ chối mọi cuộc xã giao, mang cả c việc đến phòng bệnh để xử lý, thậm chí còn học cả cách gọt táo.
Dù gọt tr nham nhở, mất trắng một nửa phần thịt quả.
Mỗi lần đến đều mang theo một bó hoa, ngày đầu là bách hợp, ngày thứ hai là hoa hồng, ngày thứ ba là hướng dương...
Trước kia Sầm Kiểu Nguyệt luôn than phiền kh lãng mạn, đến bó hoa cũng để thư ký đặt hộ.
Bây giờ tự tay chọn, tự tay mang đến, cắm vào bình và thay nước mỗi ngày.
Nhưng trong lòng Sầm Kiểu Nguyệt kh còn chút gợn sóng nào nữa.
Quá muộn .
Mỗi lần cô hỏi về tiến độ ều tra, Cố Kinh Vũ đều nói “vẫn đang tra”, hoặc là “ vài m mối nhưng cần thời gian”.
Hỏi nhiều quá, liền nhíu mày: “Kiểu Nguyệt, em lo dưỡng thương cho tốt , những việc này cứ giao cho .”
Cho đến chiều hôm đó, Sầm Kiểu Nguyệt được y tá đẩy tái khám.
Ở góc rẽ hành lang, cô th một bóng quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tung-buoc-toi-tu-do/chuong-8.html.]
Cố Kinh Vũ đang đứng trước cửa phòng khám sản khoa, lưng đối diện với cô, bên cạnh là Ư Tri Tuyết.
Tay Ư Tri Tuyết khẽ đặt lên bụng dưới, sắc mặt chút nhợt nhạt, đang thấp giọng nói gì đó với Cố Kinh Vũ.
Cố Kinh Vũ nghiêng tai lắng nghe, sau đó gật đầu, đưa tay đỡ l cánh tay cô ta.
Động tác nhẹ nhàng, cẩn thận.
Sầm Kiểu Nguyệt bảo y tá dừng xe lăn lại, đứng cách đó mười m mét, chằm chằm hai họ.
Ư Tri Tuyết ngẩng đầu lên, kh biết đã nói câu gì, Cố Kinh Vũ liền cúi ghé sát lại, nghe cô ta nói xong thì mỉm cười.
Nụ cười đó thật ôn nhu, kiên nhẫn, mang theo một chút dung túng.
Cửa phòng khám mở ra, bác sĩ bước ra ngoài, bắt tay với Cố Kinh Vũ cười nói.
“Cố tiên sinh cứ yên tâm, vợ và t.h.a.i nhi đều khỏe mạnh, đã được hai tháng , phát triển tốt.”
Âm th kh lớn, nhưng trong hành lang yên tĩnh, nó lại rõ màng đến mức chói tai.
Sầm Kiểu Nguyệt nhẩm tính thời gian.
Hai tháng trước, chính là lúc Cố Kinh Vũ và Ư Tri Tuyết cùng Thụy Sĩ.
Hóa ra là vậy.
Cô nhớ lại câu “ yêu em” của Cố Kinh Vũ, đột nhiên cảm th dạ dày nhộn nhạo, muốn nôn mửa.
Những hành động của Cố Kinh Vũ m ngày nay, lẽ tình yêu, nhưng phần nhiều chắc là sự áy náy.
Áy náy vì đứa con mà cô đã mất.
Áy náy vì cô thể sẽ kh bao giờ m.a.n.g t.h.a.i được nữa.
Nhưng chút áy náy cũng chẳng ngăn cản được việc ta và Ư Tri Tuyết một đứa con khác.
Y tá nhỏ giọng hỏi: “Sầm tiểu thư, chúng ta qua đó nữa kh?”
Sầm Kiểu Nguyệt lắc đầu: “Về .”
Trở lại phòng bệnh, Sầm Kiểu Nguyệt cầm ện thoại lên, gửi cho Dư Ổ một tin n.
“Giúp tra hai việc: Một, xe của bị khác nhúng tay vào kh. Hai, hồ sơ khám t.h.a.i của Ư Tri Tuyết, càng chi tiết càng tốt.”
Vừa gửi xong tin n, cô mới đặt ện thoại xuống thì cuộc gọi của chăm sóc đã gọi đến, giọng ệu hoảng loạn.
“Sầm tiểu thư, kh xong ! Mẹ cô mất tích !”
Tim Sầm Kiểu Nguyệt chùng xuống: “Chuyện từ lúc nào?”
“Vừa... vừa nãy thôi, bà bảo muốn ngủ trưa, l nước, lúc quay lại thì đã kh th đâu nữa!” chăm sóc gấp đến độ sắp khóc: “ đã nhờ bệnh viện tìm giúp , nhưng mà...”
“ tới ngay.”
Sầm Kiểu Nguyệt rút kim truyền dịch trên mu bàn tay ra, những giọt m.á.u lập tức thấm ra ngoài.
Cô chẳng kịp lau, vội vã vắt áo khoác lên vai thẳng ra ngoài.
Khi chạy đến phòng bệnh của mẹ Sầm, bên trong đã loạn thành một đoàn.
Y tá, chăm sóc, bảo vệ đều ở đó, duy nhất kh th bóng dáng mẹ Sầm đâu.
Sầm Kiểu Nguyệt ép bản thân bình tĩnh lại: “Check camera giám sát.”
Bệnh viện lúc đầu l lý do bảo vệ quyền riêng tư để thoái thác.
Cho đến khi Sầm Kiểu Nguyệt lạnh mặt nói: “Mẹ bị rối loạn tâm thần, hiện tại đã mất tích. Nếu các kh phối hợp, sẽ báo cảnh sát ngay lập tức, sẵn tiện để truyền th biết quý bệnh viện đến cả bệnh nhân cũng kh tr giữ nổi.”
Cửa phòng giám sát nh chóng được mở ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.