Tuổi 20- Yêu Và Mê Một Người
Chương 23: Cứu Em, Dù Đổi Cả Thế Giới
Chương 23: Cứu Em, Dù Đổi Cả Thế Giới
Duy Phong đứng trước cửa kính tầng cao, bàn tay siết chặt ện thoại đến mức các khớp ngón trắng bệch. Tin n đòi toàn bộ cổ phần của trong c ty mới thành lập là cái giá để chuộc Minh Ngọc – và cả đứa bé chưa ra đời.
“Chúng nghĩ sẽ chấp nhận ?” – Duy Phong rít lên, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ lẫn nỗi lo sợ tột độ.
Mẹ chạm nhẹ vai:
“Con biết… nếu con cứu được Minh Ngọc mà mất hết, mẹ vẫn tự hào. Nhưng nếu con giữ tất cả, mà mất cô … con sẽ sống thế nào?”
nhắm mắt. Trong đầu chỉ hình ảnh cô gái bé nhỏ – khóc, cười, ngốc nghếch, mạnh mẽ… và bây giờ đang bị giam giữ, thể là trong đau đớn và tuyệt vọng.
kh chịu nổi.
…
Nửa đêm.
Duy Phong bí mật liên lạc với đội vệ sĩ riêng – nhóm trung thành tuyệt đối từng được huấn luyện trong thời gian đầu lập nghiệp.
kh chọn đàm phán.
chọn chiến đấu.
“Xác định vị trí tín hiệu cuối cùng của Minh Ngọc. Đó là ểm mù camera, nhưng ện thoại của cô chưa bị tháo pin. Họ bất cẩn.”
Hơn 30 phút sau, đội kỹ thuật dò được tọa độ cuối: một xưởng cũ bị bỏ hoang ở ven s, cách trung tâm thành phố gần 40km.
Duy Phong kh chần chừ.
“Chuẩn bị lên đường. Cô kh còn nhiều thời gian.”
…
Tại nơi giam giữ Minh Ngọc.
lả vì đau. Bụng đau từng cơn co thắt dữ dội. Cơ thể lạnh ngắt, tay chân rã rời, m.á.u rịn ra qua lớp váy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-20-yeu-va-me-mot-nguoi/chuong-23-cuu-em-du-doi-ca-the-gioi.html.]
Kh… kh thể mất con lúc này.
cắn chặt môi đến bật m.á.u để giữ tỉnh. Trong đầu chỉ lặp lặp lại một câu duy nhất:
“Duy Phong sẽ đến. sẽ kh để em chết.”
Và …
ẦM!
Tiếng cửa bị phá tung. Những tiếng bước chân dồn dập vang lên. Tiếng quát, tiếng s.ú.n.g nổ, tiếng đồ vật rơi vỡ loạn xạ. cố quay đầu…
Và xuất hiện.
Duy Phong như một bóng đen lao tới, gạt hết mọi vật cản, đôi mắt đầy m.á.u giận và nỗi đau. quỳ xuống, tháo trói, ôm chặt vào lòng.
“ đây… đến … xin lỗi… đừng sợ…”
vùi mặt vào n.g.ự.c , nước mắt vỡ òa:
“Con chúng ta… ơi… con sắp… mất…”
Kh đợi thêm giây nào, bế lên, gào với đội y tế:
“MỞ ĐƯỜNG! ĐƯA CÔ ẤY ĐẾN BỆNH VIỆN GẦN NHẤT!”
…
Một giờ sau.
nằm trong phòng cấp cứu. Đèn phẫu thuật sáng trắng chói mắt. Mọi thứ mờ nhòa.
Trước khi chìm vào mê man, nghe một giọng nói thì thầm bên tai :
“Em mà bỏ lại… thì sẽ đến tận Diêm Vương bắt em về. Nhớ chưa?”
cười – cười trong nước mắt, …
Chưa có bình luận nào cho chương này.