Tuổi 20- Yêu Và Mê Một Người
Chương 25: Nếu Chọn Cả Hai… Thì Là Tội Hay Là Phép Màu?
Chương 25: Nếu Chọn Cả Hai… Thì Là Tội Hay Là Phép Màu?
04:45 sáng.
Bệnh viện vắng lặng như một khoảng trời bị đóng băng. Đèn mổ đã sẵn sàng. Kíp phẫu thuật đã vào vị trí.
Chỉ còn một chưa ký vào đơn đồng thuận –
Duy Phong.
đứng bên cửa kính phòng cấp cứu, tay cầm tờ gi định mệnh. Đôi mắt vào nơi đang nằm, mảnh mai và mệt mỏi giữa ánh sáng trắng loá. Bụng nhẹ phập phồng. Đứa trẻ vẫn ở đó. Cả hai sinh mệnh đang chờ… một lựa chọn.
“ kh thể.” – Duy Phong khẽ thốt, giọng khàn – “ kh thể chọn ai bỏ lại ai.”
Bác sĩ chính , nghiêm giọng:
“ chọn. Nếu kh can thiệp ngay… cả mẹ và thai nhi đều nguy cơ tử vong.”
Duy Phong siết chặt tờ gi.
Vứt bỏ? Kh.
Cầu nguyện? đủ thời gian để mong phép màu kh?
Nhưng đúng khoảnh khắc – một bàn tay yếu ớt nắm l tay từ phía sau.
.
đã tỉnh lại.
“Em nghe …” – thì thầm.
Duy Phong hoảng hốt: “Em kh được rời giường!”
lắc đầu, ánh mắt mờ nhòe nước.
“Em kh chọn bỏ con. Dù chết… em cũng muốn được nghe con khóc, chỉ một lần. Em xin …”
Duy Phong lặng .
th trong mắt gì đó vỡ tan. Kh còn là đàn tổng tài lạnh lùng của ngày nào.
Chỉ là một trai… tuổi 20, đang run rẩy vì sợ mất tất cả.
Cuối cùng, quay sang bác sĩ, cắn răng:
“ ký. Nhưng với ều kiện… hãy cứu cả hai. Dù là 1% cơ hội.”
Bác sĩ im lặng vài giây. gật đầu:
“Được. Chúng sẽ làm tất cả.”
…
06:10 – Phòng mổ bật đèn.
được đẩy vào giữa cơn đau dữ dội.
Tim đập như trống trận.
chỉ kịp thì thầm một ều với Duy Phong trước khi thuốc mê kéo :
“Nếu em kh tỉnh lại… đừng yêu ai khác… trừ con.”
…
Bên ngoài phòng mổ, Duy Phong bước như mất hồn. Mỗi giây như cả đời. Mỗi tiếng chu máy vang lên như d.a.o cắt tim.
1 giờ…
2 giờ…
3 giờ trôi qua.
Cửa mở.
Bác sĩ bước ra. Gương mặt kh biểu cảm.
“Cô … mạnh mẽ.”
Duy Phong lao đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-20-yeu-va-me-mot-nguoi/chuong-25-neu-chon-ca-hai-thi-la-toi-hay-la-phep-mau.html.]
“Ý bác sĩ là…”
Bác sĩ mỉm cười – một nụ cười nhẹ nhưng sáng như mặt trời:
“Cả mẹ và bé đều an toàn. Đứa bé là con trai. Khóc lớn như sấm.”
gục xuống ghế.
đã kh cần chọn.
Vì… tình yêu của đủ mạnh để chiến đấu với cả tử thần.
Chương 26: Khi Gọi “Con Ơi” Và Bí Mật Mẹ Cất Giấu
Tiếng khóc chào đời vẫn còn vang vọng trong hành lang bệnh viện. Duy Phong đứng lặng trước cửa kính phòng chăm sóc sơ sinh, ánh mắt đỏ hoe nhưng rực sáng.
Một thiên thần nhỏ đang nằm trong lồng kính – đỏ hỏn, bé bỏng nhưng cứng cáp lạ kỳ. Đôi bàn tay tí xíu quơ quào trong kh trung như thể đang cố chạm vào thế giới này. Vào... .
Y tá bước ra, dịu dàng nói:
“ thể bế bé một lát.”
run tay, bước vào, cúi xuống thật khẽ, đón l con trai vào lòng.
Lần đầu tiên trong đời, Duy Phong – đàn kiêu ngạo từng nắm trong tay hàng nghìn tỷ – bật khóc kh kiểm soát.
“Chào con… ba đây… ba xin lỗi vì đã để con và mẹ trải qua tất cả…”
Đứa bé dường như cảm nhận được vòng tay , ngọ nguậy, rúc mặt vào n.g.ự.c , miệng mím lại như muốn đáp lời.
áp môi lên trán con:
“Con là lý do khiến ba chọn sống một cuộc đời khác. Kh vì quyền lực. Kh vì tiền. Mà vì tình yêu… và gia đình.”
…
Minh Ngọc tỉnh lại vài giờ sau đó. vẫn còn mơ màng, nhưng khi th Duy Phong ngồi cạnh, và nghe thì thầm:
“Con trai của chúng ta… giống em như đúc. Cái miệng bĩu bĩu y hệt.”
bật cười, nước mắt chảy dài, mùi hạnh phúc ngập tràn như sương mai.
cúi xuống, hôn lên trán :
“Em làm tốt lắm. Em là mẹ tuyệt vời nhất từng biết.”
nắm tay , siết thật chặt:
“ đặt tên con là gì?”
mỉm cười, khẽ đáp:
“Duy Ân. Vì con là ân huệ lớn nhất mà cuộc đời này ban cho .”
…
Nhưng khi hạnh phúc vừa chớm nở, một bóng hình quen thuộc xuất hiện ở cửa phòng – mẹ Duy Phong.
Bà bước vào, tay cầm một phong bì cũ kỹ. Gương mặt bà thoáng chút đắn đo.
“ một ều… mẹ giấu suốt bao năm. Giờ là lúc nói ra.”
Cả và Duy Phong bà.
Bà mở phong bì, rút ra một mảnh gi xét nghiệm ADN cũ. Nét chữ run rẩy nhưng rõ ràng:
Minh Ngọc – huyết thống trùng khớp với nhánh nữ duy nhất của dòng họ Duy thời kỳ đầu.
c.h.ế.t lặng.
“Con chính là hậu duệ bên nhánh đã bị dòng chính hắt hủi. Ông Duy – ba Phong – từng tìm cách hủy mọi m mối về nhánh này. Vì... lời nguyền huyết thống.”
Duy Phong cau mày: “Lời nguyền gì?”
“Rằng… chỉ khi huyết thống hai nhánh hợp nhất – đứa trẻ ra đời mới thể hóa giải được sự lụn bại, ám khí và tr giành kéo dài suốt ba thế hệ nhà họ Duy.”
“Và con các con – Duy Ân – chính là kết tinh đầu tiên và duy nhất.”
nắm tay Duy Phong, ánh mắt mờ .
Hóa ra… chúng yêu nhau kh chỉ vì số phận.
Mà vì... chúng là sự lựa chọn của cả một dòng m.á.u cần được cứu rỗi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.