Tuổi 20- Yêu Và Mê Một Người
Chương 37: Giữa Súng Đạn Và Đêm Tối, Anh Vẫn Chọn Làm Tình Với Em Trước Khi Chết
Phần 2 – Khi Tình Yêu Trưởng Thành
Tác giả: Mr.Bin
Chương 37: Giữa Súng Đạn Và Đêm Tối, Vẫn Chọn Làm Tình Với Em Trước Khi Chết
11h58 – Phòng thí nghiệm ngầm, Singapore.
bị trói, m.á.u rỉ ra ở cổ tay. Duy Trí ngồi đối diện, vẫn lạnh lùng như con mãng xà rình con mồi.
Cánh cửa bật mở.
Duy Phong bước vào, kh vũ khí. Gương mặt lạnh hơn cả thép.
“Thả cô ra.” – nói. “Mày muốn gì, tao đưa.”
Duy Trí nhếch mép:
“Mày chẳng còn gì ngoài trái tim yếu đuối và một vợ kh mang m.á.u nhà họ Duy.”
Duy Phong rút từ trong áo ra một vật – một bản di chúc cũ.
“Là thứ mày tìm à?
Di chúc gốc nội tao để lại – nơi ghi tên ‘Duy Trí’ như thừa kế trước khi biết mày định g.i.ế.c tao.”
Duy Trí cười phá lên:
“Mày dám đem nó đến?”
Duy Phong tiến gần, bu rơi tờ gi xuống trước mặt .
“Vì vợ tao đang ở đây.
Tao kh mặc cả. Tao ra ều kiện:
Tao cho mày di chúc.
Mày cho tao mang vợ tao về.
Đứa bé – mày thể xác nhận, kh tr giành.”
…
Một thoáng lặng.
Duy Trí ra hiệu.
của tháo trói . nhào vào vòng tay Duy Phong, cả cơ thể rũ xuống vì kiệt sức. siết l , ôm chặt như thể kh bu nữa.
“Em ổn kh?” – thì thầm, hơi thở gấp, môi lướt qua thái dương .
kh trả lời, chỉ rên khẽ:
“Em tưởng kh còn được chạm vào nữa…”
hôn lên môi , mạnh mẽ, sâu và đau đớn.
“Nếu hôm nay là ngày cuối cùng… thì để yêu em – ngay bây giờ.”
12h12 – phòng cách ly tạm thời.
Duy Trí cho đưa chúng đến phòng chờ, trước khi rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-20-yeu-va-me-mot-nguoi/chuong-37-giua-sung-dan-va-dem-toi--van-chon-lam-tinh-voi-em-truoc-khi-chet.html.]
Kh ai ngờ, giữa lúc kịch tính … Duy Phong kéo vào phòng vệ sinh, đóng cửa, xoay áp vào tường gạch lạnh.
“ bị ên ?”
“.” – hôn dọc cổ , ngấu nghiến. “Điên vì em sống, và muốn yêu em bằng tất cả bản năng còn lại.”
Váy bị vén lên, quần lót bị tuột xuống nh như sét.
Tay bóp l m.ô.n.g , chân gác lên bồn rửa, nâng lên dễ dàng.
“Đừng rên… nhưng em kh cấm được đâu.” – thì thầm.
đ.â.m sâu, một cú thọc bất ngờ khiến bật tiếng nấc.
Tường rung lên nhè nhẹ khi lưng bị ép dồn. Tay vòng ra sau cổ , chân móc chặt eo, cả run rẩy.
“Chúng ta còn sống… nên nhớ cảm giác này.”
thì thầm bên tai , tăng tốc.
Từng cú va chạm, từng tiếng rên đè nén, khiến ngập tràn cảm xúc:
Thứ tình yêu giữa r giới sống-chết… kh đắm say, mà là tuyệt vọng.
Chúng quấn vào nhau như thể lần cuối.
Đổ hết yêu thương, nước mắt, khoái cảm, lẫn tổn thương lên thân xác này.
Kết thúc trong tiếng thở dốc, rũ xuống trong lòng , môi sưng, cổ đỏ bầm, thân dưới vẫn còn run.
hôn trán :
“Nếu chúng bắt em nữa… sẽ kh mặc cả.
sẽ g.i.ế.c sạch chúng.”
12h40 – sân thượng.
Duy Trí đứng sẵn bên trực thăng, tay cầm bản di chúc.
quay sang Duy Phong:
“Tao nhận.
Nhưng mày nhớ: từ giờ… họ Duy bị xóa khỏi mọi di sản.
Chỉ còn một đứa con… tao chọn.”
“Vậy mày chọn ai?” – Duy Phong hỏi.
Duy Trí cười:
“Đứa bé đó. Duy Ân.
Vì nó là sản phẩm hoàn hảo.
Kh vì máu… mà vì nó đủ thứ: cảm xúc, th minh, và một mẹ như Minh Ngọc.”
Duy Phong kéo lại gần:
“Vậy tao nói cho rõ… mày thể xóa họ Duy, nhưng kh thể l con tao.”
“Con của ai, sẽ rõ sớm thôi…” – Duy Trí bật cười, bước lên trực thăng và biến mất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.