Tuổi Hoa Nở Rộ
Chương 11: bình minh trên vai
An Nhiên tỉnh giấc khi bầu trời còn mờ sương. Tiếng chim ríu rít đâu đó vang lên, báo hiệu một ngày mới đang bắt đầu. Kh gian tĩnh lặng. Cô khẽ ngồi dậy, lật nhẹ lớp chăn mỏng trong lều, bước ra ngoài, để lại tiếng thở đều đều của những bạn vẫn còn say ngủ.
Ngoài kia, trời đang ửng hồng.
Trên bãi cỏ ẩm sương, Gia Khang đã đứng đợi sẵn. Áo khoác đồng phục khoác hờ lên vai, tóc rối nhẹ vì gió. th cô, nở nụ cười dịu dàng như ánh mặt trời đầu tiên lướt qua rặng núi.
“Sớm vậy?” – An Nhiên hỏi, tay kéo nhẹ vạt áo khoác che cổ vì làn sương lạnh.
“Kh ngủ được.” – đáp. “Sợ lỡ mất bình minh hôm nay.”
Cô mỉm cười. Cả hai bước về phía đồi cỏ nhỏ, nơi thể th ánh mặt trời ló rạng từ xa. Gia Khang ngồi xuống trước, nhẹ kéo tay cô ngồi giữa hai chân , lưng cô tựa vào n.g.ự.c , vòng tay ôm trọn l thân hình nhỏ bé .
Họ im lặng một lúc. Chỉ tiếng tim. Và tiếng nắng đang lớn dần ngoài kia.
“An Nhiên này...” – Gia Khang khẽ gọi.
“Ừ?”
“Nếu... sau này tốt nghiệp, học xa, còn tớ ở lại đây… thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-hoa-no-ro/chuong-11-binh-minh-tren-vai.html.]
Cô khựng lại.
Ánh sáng ban mai rọi vào mắt cô, đẹp mà đau.
“Tớ kh biết.” – Cô thành thật. “Chắc sẽ buồn. Nhưng… kh nghĩa là hết yêu.”
siết tay cô chặt hơn, môi khẽ chạm lên đỉnh đầu cô.
“Tớ sẽ cố gắng. Để thể theo , hoặc ít nhất... để kh thua kém ai bên cạnh sau này.”
An Nhiên quay lại . Ánh mắt sáng trong, nghiêm túc, và... chứa đầy cam kết mà những đứa trẻ mười tám tuổi thường kh nói ra được.
“Chúng còn nhiều thứ phía trước.” – Cô khẽ nói, tay luồn vào tay . “Nhưng hiện tại, tớ chỉ muốn... bình minh ngày hôm nay, là của riêng hai đứa .”
gật đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít thật sâu.
Họ ngồi như vậy, cho đến khi ánh mặt trời rực rỡ bao trọn l cả hai.
Tuổi học trò đôi khi chẳng cần những lời thề hẹn dài lâu. Chỉ cần một buổi sớm được ôm nhau trong tĩnh lặng, cũng đủ để đem theo suốt cả th xuân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.