Tuổi Hoa Nở Rộ
Chương 13: mù ve và những lời chưa kịp
Tháng tư về cùng những cơn nắng gay gắt và tiếng ve râm ran khắp sân trường. Cả khối 12 như bị cuốn vào guồng xoay của đề cương, bài thi thử, lịch ôn luyện. Kh ai còn nhắc đến chuyện yêu đương. Chỉ còn ánh mắt chạm nhau giữa hành lang, vài tin n "Cố lên" mỗi tối... và những cái nắm tay vội vã sau tiết học cuối cùng trong ngày.
An Nhiên vẫn học ngày học đêm. Gia Khang thì dồn toàn bộ thời gian cho lớp luyện vẽ đến khuya. Họ kh giận nhau, nhưng những cuộc hẹn thưa dần, những buổi gặp gỡ trở nên ngắn hơn, và những câu “Tớ nhớ ” cũng bị thay bằng “Tớ đang học, mai thi .”
Một tối, An Nhiên ngồi bên bàn học, mở ện thoại. Tin n cuối cùng từ Gia Khang cách đó hai ngày.
“Mai tớ thi vẽ thử. Chắc kh n tin được. Cố lên nhé, cô giáo Văn tương lai.”
Và … kh dòng nào sau đó nữa.
Cô đặt ện thoại xuống, quyển sách mở dở. Nhưng chẳng còn chữ nào đọng lại trong đầu. Thay vào đó là cảm giác hụt hẫng – như thể, giữa biển bận rộn, họ đang dần lạc mất nhau mà kh ai lên tiếng.
Sáng hôm sau, Gia Khang kh tới lớp.
Cô nghe bạn nói: “ đang ở xưởng vẽ, kh về trường m hôm nay.”
An Nhiên bước vào lớp, ngồi yên suốt buổi. Tay cầm bút, nhưng trang gi trắng kh ghi nổi một chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-hoa-no-ro/chuong-13-mu-ve-va-nhung-loi-chua-kip.html.]
Giờ ra chơi, cô đứng ở hành lang tầng ba – nơi trước đây hay đứng đợi, hay dúi vào tay cô m viên kẹo ch và nói đùa: “Cho ngọt lại nè, đừng nhăn nữa.”
Hôm nay, chỗ đó trống rỗng.
Chiều muộn, sau giờ học thêm, An Nhiên lặng lẽ đạp xe tới khu xưởng mỹ thuật.
Cô đứng bên ngoài qua cửa kính. Gia Khang đang ngồi vẽ, tai đeo tai nghe, khuôn mặt tập trung và mệt mỏi. Ánh nắng chiếu nghiêng lên mái tóc rối, lên tay áo xắn cao, lên cả ánh mắt kh th cô.
An Nhiên đứng đó lâu.
Và … quay .
Kh gõ cửa. Kh n tin. Kh gọi tên.
Vì cô hiểu – những khoảng lặng trong tình yêu, kh là kết thúc… mà là bước lùi để mỗi thể bước xa hơn.
Chỉ cần khi quay lại – họ vẫn còn đủ dũng cảm để nắm l tay nhau thêm lần nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.