Tuổi Hoa Nở Rộ
Chương 19: hai ngày không đủ để chạm hết nỗi
Chiều chủ nhật, Hà Nội lất phất mưa lạnh.
Gia Khang kéo vali ra cửa homestay, còn An Nhiên thì đứng bên bậc thềm, áo hoodie trùm kín đầu, tay đút trong túi, mặt giấu sau lớp khẩu trang – kh để tránh gió… mà để che đôi mắt đỏ hoe.
quay lại, khẽ chạm tay lên má cô qua lớp vải.
“Đi nha. Bay lúc 5h30. Tới nơi tớ n.”
An Nhiên gật đầu.
“Ừm…”
Kh ai dám ôm nhau lâu nữa. Vì chỉ cần chạm nhẹ thôi, là sẽ kh bu được.
Khi xe c nghệ đỗ tới, Gia Khang kéo vali lên, mở cửa quay lại cô thêm một lần nữa.
An Nhiên khẽ gọi:
“Khoan đã…”
Cô bước đến, đứng trên đầu mũi giày , vòng tay ôm ngang eo, úp mặt vào n.g.ự.c , giọng nghèn nghẹn:
“Tớ ghét cảm giác này lắm.”
Gia Khang siết chặt cô vào lòng. Tay đặt sau gáy cô, khẽ vỗ:
“Chỉ là vài tháng thôi. nghỉ đ, tớ lại bay ra.”
Cô ngẩng lên , ánh mắt sâu lặng:
“Nhưng nếu như ngày nào tớ cũng nhớ đến mức muốn phát ên thì ?”
cúi xuống, hôn lên trán cô:
“Thì chúng ta tìm cách ở bên nhau nhiều hơn. Tớ thể xin chuyển lớp học online vài buổi. rảnh giờ nào, chỉ cần mở máy lên, để camera nhau… tớ kh cần gì khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-hoa-no-ro/chuong-19-hai-ngay-khong-du-de-cham-het-noi.html.]
Cô mỉm cười – nụ cười buồn.
“Còn cảm giác… khi ngủ một ?”
nhắm mắt lại, môi chạm vào tai cô, thì thầm:
“Tớ vẫn cảm nhận được , từng cái siết tay, từng hơi thở.
Nếu kh thể ở cạnh, thì tớ sẽ học cách ôm em bằng trí nhớ.”
An Nhiên dụi mặt vào cổ áo – nơi tối qua cô đã để lại một vết hôn thật sâu.
Hai ngày qua, họ đã vượt qua một giới hạn.
Nhưng sau giới hạn … lại là một nỗi khát khao mới:
Kh chỉ nhớ giọng nói, ánh mắt… mà còn nhớ cả hơi ấm, những lần chạm da, từng khoảng trống dưới tấm chăn… giờ đây thiếu nhau là th rõ.
Tối đó, An Nhiên nằm một trên giường, đeo tai nghe nghe lại giọng Gia Khang vừa ghi âm gửi qua Zalo:
“Tớ đang ở sân bay, nhưng vẫn còn nghe mùi tóc trên cổ áo. Nhiên à… giá như hôm nào cũng được ôm ngủ.”
Cô vùi mặt vào gối, tay siết chăn thật chặt. Trong lòng chỉ một tiếng gọi:
“ ơi… tớ cũng thế.”
Và thế là, kể từ đêm đó, họ bắt đầu một thói quen mới:
– Gọi video kh cần nói chuyện, chỉ để th nhau.
– Gửi cho nhau ảnh chiếc gối còn vương tóc kia.
– Đếm từng ngày tới kỳ nghỉ đ, mơ về lần gặp kế tiếp… kh hai ngày, mà là một tuần.
Tình yêu sau thân mật kh còn là thứ mộng mơ trong tin n.
Mà là nỗi nhớ da thịt – đủ sâu để mong được c nhau mỗi ngày.
Chưa có bình luận nào cho chương này.