Tuổi Hoa Nở Rộ
Chương 23: đêm là của nhau, từng centimet da thịt cũng là của
An Nhiên vặn trên nệm, cả cơ thể ê ẩm ngọt ngào sau ba lần “thăng hoa” liên tiếp. Đèn ngủ vẫn bật mờ mờ, hắt ánh cam dịu nhẹ lên đường cong lưng trần mềm mịn của cô.
Gia Khang đang ngồi tựa đầu giường, quấn khăn ngang h, tay cầm lon nước lọc đưa cho cô.
“Uống kẻo kiệt sức. Em rên từ lúc 9h tới giờ đó.”
An Nhiên nhoẻn miệng cười, cắn ống hút như mèo con cạn sức, thì thầm giọng khản đặc:
“ rên to hơn em mà… giả vờ đạo đức ghê.”
Gia Khang đặt lon nước sang bên, cúi xuống vùi đầu vào cổ cô, cười khẽ:
“Vậy tối nay tiếp tục kh?”
“Kh…”
“Thật hả?”
“…Kh thể chờ tới tối được đâu.”
Cô thì thầm, bất ngờ lật nằm đè lên , mái tóc xõa phủ ngang gương mặt, ánh mắt long l đầy khiêu khích.
Gia Khang bật cười:
“ tưởng em kiệt sức ?”
“ làm em nghiện mất … bây giờ chỉ cần chạm vào là em đã nóng ran.”
Kh đợi thêm giây nào, Gia Khang bế thốc cô lên, đặt trở lại giữa nệm. Áo ph cô mặc sau tắm bị vén lên dễ dàng, để lộ vòng eo mảnh mai, mềm mại mà đã vuốt kh biết bao nhiêu lần.
“Em biết kh, mỗi lần chạm vào em, là th như đang sống thật sự…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-hoa-no-ro/chuong-23-dem-la-cua-nhau-tung-centimet-da-thit-cung-la-cua.html.]
thì thầm, vừa cúi xuống hôn lên n.g.ự.c cô – nơi mềm mại run rẩy dưới môi . Cô quàng tay qua cổ, cong lưng nghênh đón từng cú chạm mơn trớn, ướt át, nóng rực như lửa.
“Chậm thôi… nhưng sâu… như lúc nãy …” – cô thì thào bên tai , rên rỉ ngắt quãng.
Gia Khang giữ chặt h cô, luồn tay xuống lưng, nhấn từng nhịp chậm rãi, nhưng đủ khiến cô bật ra từng âm th run rẩy đầy mê hoặc:
“Ưm… Gia Khang… sâu quá…”
“ biết em thích mà…” – giọng trầm khàn, dán sát vào da thịt cô, tiếng thở nặng dần khi cả hai cùng rơi vào cơn đê mê cuốn trào.
Gần 3 giờ sáng, họ nằm sấp bên nhau, lưng đều ướt mồ hôi, hai bàn tay vẫn nắm l nhau như sợ lạc mất.
Căn phòng im ắng, chỉ tiếng quạt máy quay đều và tiếng tim đập sau chuỗi hoan ái cuồng nhiệt.
Gia Khang vuốt tóc An Nhiên, thì thầm:
“Mai kh tiết sáng… dậy trễ, … làm tiếp ha?”
An Nhiên mỉm cười mệt mỏi, mắt vẫn nhắm:
“Ừ… nhưng sáng ăn trước… chứ đói kiểu này “ăn” em thiệt luôn mất.”
Gia Khang cười khẽ, cúi xuống hôn lưng cô:
“Kh ăn. Chỉ cắn… mỗi lần cắn em lại rên, dễ thương c.h.ế.t được…”
Cô đập vào n.g.ự.c một cái, kéo lại nằm ôm từ phía sau.
Cả hai cuộn trong chăn, trần truồng và bốc cháy…
…vì khi yêu nhau quá thật lòng, thì l.à.m t.ì.n.h kh còn là thú vui – mà là bản năng của nhớ thương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.