Tuổi Hoa Nở Rộ
Chương 41: Trăng Lên, Em Ẩm Ướt Trong Anh
Đêm Hà Nội lặng như nuốt mất mọi âm th.
Trăng lên cao, đổ bóng qua cửa kính, phủ một lớp ánh bạc mỏng tang lên ban c nhỏ của căn hộ tầng 5.
An Nhiên bước ra ngoài, mặc chiếc váy ngủ lụa trắng, tóc xõa, tay cầm ly sữa nóng. Cô tựa vào lan can, ánh mắt lơ đãng những dải đèn thành phố.
Gia Khang từ trong nhà bước ra, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi mỏng, ánh mắt dừng lại nơi sống lưng trần lấp ló của cô.
vòng tay ôm l cô từ sau lưng, cằm tựa lên vai vợ:
“ ra ngoài một vậy, mẹ bé con?”
“Muốn ngắm trăng một chút… trăng tròn lắm.”
“ còn th cái khác tròn hơn…”
Cô khẽ cười, cốc nhẹ khuỷu tay .
Gia Khang siết cô chặt hơn, bàn tay luồn xuống bụng dưới:
“Em biết... trăng đẹp thật, nhưng kh bằng cảm giác em ấm ướt giữa hai chân khi em rên ‘chồng ơi’ đâu…”
An Nhiên rùng . Ly sữa trong tay suýt rơi.
“Đừng… ở ngoài trời…”
“Thì ? Em nghĩ ánh trăng sẽ tố cáo chúng ta chắc?” – thì thầm, tay trượt nhẹ vào trong vạt váy.
Cô định nói gì đó thì môi đã phủ lên cổ, dần trượt xuống bờ vai.
Kh nh. Kh vội. Mà ngấu nghiến đầy nâng niu.
Bàn tay lướt vào trong váy, tìm đến giữa đùi cô – nơi đã ướt mềm từ bao giờ.
“… thật sự bị nghiện em …” – Gia Khang khàn giọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-hoa-no-ro/chuong-41-trang-len-em-am-uot-trong-.html.]
“Vậy… cai …”
“Kh. chọn nghiện cả đời.”
xoay cô lại, đặt cô ngồi lên thành ban c thấp, hai chân cô vòng qua eo theo phản xạ. Tay bám vào vai , miệng hé rên nhẹ:
“Ở đây thật đó hả…?”
“Ừ. Ở nơi trăng làm chứng.”
Gia Khang đẩy nhẹ vào trong, chậm, sâu.
Cô rướn theo, cả co lại trong một nhịp đê mê dồn dập. Mắt nhắm hờ, môi rên khẽ, đầu dựa vào vai .
Tiếng thở, tiếng rên, tiếng môi chạm da – tất cả hoà vào tiếng gió đêm lướt qua, len lỏi giữa hai thân thể đang quấn vào nhau như thể chẳng muốn rời.
“Gia Khang… sâu quá…”
“Vì muốn khắc em vào tận cùng.”
Từng cú nhấp của vừa dịu vừa đầy lực, như muốn hoà cả linh hồn vào cơ thể cô.
Cô rên khẽ thành tiếng, tay bấu chặt lưng khi cả hai cùng chạm đến ểm tận cùng.
Khi xong, Gia Khang vẫn ôm cô sát vào , đỡ l thân thể mềm rũ, thì thầm:
“Đêm mai… ra sân thượng nhé. Em rên ở đó, chắc vang hơn.”
“Đồ… biến thái…” – cô cười, má áp vào n.g.ự.c , nghe tim đập loạn.
Trăng vẫn treo trên cao.
Còn họ… vẫn đang trôi trong những vệt sáng bạc, ướt át và đậm tình.
💬 “Dưới trăng, em kh chỉ rên vì khoái cảm... mà còn vì quá yêu.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.