Tuổi Hoa Nở Rộ
Chương 5: mình là gì của nhau
Kể từ buổi hẹn hôm đó, giữa An Nhiên và Gia Khang như một sợi dây vô hình – nhẹ nhàng nhưng gắn kết. Họ kh chính thức nói ra, cũng kh c khai, nhưng chỉ cần ánh mắt chạm nhau thôi cũng đủ làm tim cả hai rối loạn.
Giờ ra chơi, Gia Khang thường chạm nhẹ tay cô dưới gầm bàn, như một tín hiệu riêng. Khi về, thường đợi ở góc đường nơi cổng trường, đưa chiếc xe đạp quen thuộc tới trước mặt cô, cười nhẹ:
“Về chung kh?”
Và An Nhiên, dù luôn đỏ mặt, vẫn gật đầu.
Một chiều thứ năm, trời lất phất mưa bụi. Cả hai trú mưa trong nhà xe phía sau trường. Kh gian nhỏ hẹp, chỉ tiếng mưa lách tách trên mái tôn và tiếng thở khe khẽ.
“An Nhiên.” – Gia Khang lên tiếng, tay nhẹ chạm lên vai cô.
“Hửm?”
“ nghĩ… tụi là gì của nhau?”
Cô cúi mặt. Gió mưa lạnh nhưng cô nóng bừng.
“Chưa là gì hết… nhưng… cũng kh còn như trước nữa.” – Cô lí nhí.
Gia Khang cười khẽ, đưa tay nâng cằm cô lên. “Câu trả lời dễ thương ghê.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuoi-hoa-no-ro/chuong-5-minh-la-gi-cua-nhau.html.]
cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn. Kh vội vã. Chậm rãi, và mềm như cơn mưa đầu mùa. Cô nhắm mắt lại, mặc kệ những bối rối đang trào dâng.
Lưỡi nhẹ nhàng chạm vào cô, khẽ mở đường cho một nụ hôn sâu hơn. Tay vòng ra sau lưng, kéo cô sát lại. Trong khoảnh khắc, cả hai như quên hết xung qu, chỉ còn nhịp tim và hơi thở hòa quyện.
Đến khi bu nhau ra, An Nhiên vẫn còn ngây . Mặt cô đỏ ửng.
“ làm gì vậy…” – Giọng cô run.
“Đánh dấu thêm một chút.” – Gia Khang thì thầm bên tai, giọng trầm khàn nhưng vẫn mang nét trêu chọc.
“Nhưng... tụi chưa là gì cả mà.” – Cô bướng nhẹ, mắt long l.
nắm tay cô, siết nhẹ.
“Vậy… từ hôm nay, làm bạn gái tớ nha?”
An Nhiên vào mắt , đôi mắt chứa đầy ấm áp, chân thành và một chút ng nghênh – giống như một trai tuổi mười bảy đang mạo hiểm trao hết trái tim cho lần đầu biết yêu.
Cô khẽ gật đầu.
Mưa tạnh . Nhưng tim cô thì vẫn đang trút cơn mưa rung động đầu đời
Chưa có bình luận nào cho chương này.