Tuổi Hoa Nở Rộ
Chương 9: mình đang xa nhau... hay chỉ là mỗi người đang lớn lên?
Sau sinh nhật An Nhiên, mọi thứ dường như vẫn êm đềm. Họ vẫn cùng nhau học, vẫn những buổi tối n tin tới khuya, và những cái chạm tay vụng về dưới bàn học. Nhưng ều gì đó đã âm thầm thay đổi.
Kỳ thi học kỳ đang đến gần. Kh khí lớp học căng thẳng hơn. Gia Khang, vốn luôn “lười vừa đủ” để duyên dáng, bỗng nhiên lao vào học như ên. kh còn tới đón An Nhiên mỗi chiều. Tin n trả lời cũng thưa thớt.
An Nhiên hiểu. Nhưng hiểu kh đồng nghĩa với kh th trống.
Một tối, cô n:
“ đang làm gì đó?”
Vài phút sau, trả lời:
“Ôn bài. Ngày mai kiểm tra Toán. Xin lỗi kh rep sớm.”
Chỉ một dòng, ngắn gọn. Kh thêm biểu cảm nào. Kh lời chúc ngủ ngon như mọi khi.
An Nhiên ện thoại lâu, tắt màn hình. Lòng bỗng dưng chùng xuống.
Hôm sau, cô tình cờ th Gia Khang ở thư viện, ngồi học cùng một bạn nữ lớp chuyên. Họ cười nói thoải mái. Cô gái thỉnh thoảng chạm tay . Còn Gia Khang – kh rút lại.
An Nhiên kh lên tiếng. Cô lặng lẽ quay , tim bỗng lạnh như cơn gió lướt qua cửa sổ thư viện.
Tối đó, cô kh n tin.
Nhưng bất ngờ, ện thoại đổ chu.
Gia Khang gọi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
– "An Nhiên… im lặng cả ngày vậy?"
– “ cũng đâu nói gì với tớ.” – Cô đáp, giọng nhỏ lại như sắp vỡ.
Im lặng một lúc. thở dài.
– “Tớ xin lỗi. Dạo này tớ bị cuốn theo áp lực thi cử. lẽ... quên mất cảm giác làm tổn thương là như thế nào.”
– “Còn cô bạn ở thư viện?”
Gia Khang im lặng thêm một chút. thành thật:
– “Chỉ là bạn học chung. Tớ kh cảm giác gì cả. Chỉ... dễ cười hơn tớ.”
An Nhiên khẽ bật cười, mà chẳng hiểu vì ều gì. thể là vì đau, thể vì buồn, cũng thể vì… yêu quá nên yếu đuối.
– “Tớ kh cần luôn ở cạnh. Chỉ cần khi ở cạnh, thật lòng với tớ.”
Lần đầu tiên, giọng Gia Khang trầm hẳn, mang theo một nỗi hối hận kh giấu nổi:
– “Tớ sẽ kh để th cảnh đó một lần nào nữa.”
– “Ừm. Tớ chỉ cần quay lại… là của tớ.”
Bên kia đầu dây, cười khẽ. Một nụ cười pha chút nghẹn ngào:
– “Tớ chưa từng rời .”
Đôi khi, tình yêu đầu kh cần quá nhiều lời hứa. Chỉ cần khi chạm vào vết nứt trong lòng nhau – kia vẫn chọn ở lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.