Tướng Công Của Ta Là Nam Chủ Sủng Nữ Văn
Chương 1:
1.
Ta là Đàm Nguyệt Kiều, đại tiểu thư nhà phú hộ, cha thương ta như trân châu, muốn lưu ta trong phủ, tính kén rể vào cửa.
Kén mãi kén hoài, đẹp thì kh đạo đức, xấu thì cũng chẳng khá hơn. Cha ta than: “Hay là chọn đại một tên đẹp trai một chút , dù gì cũng coi như lời.”
Ta kh chịu, đường đường là Đàm Nguyệt Kiều, thể miễn cưỡng gả đại?
Nhưng đời kh như mộng, vừa ra ngoài đã toàn gặp thể loại thì tự coi là nam chính nhà ta, kẻ thì vác nguyên đại gia đình tới đòi ta nuôi ăn.
Ta phát ên, quyết định: thà độc thân còn hơn!
Cho đến một hôm, cha ta hí hửng x vào phòng: “Nguyệt Kiều! Tìm được ! Tìm được một tên đẹp trai xuất sắc!”
Ta còn đang cắm mặt đọc thoại bản, chẳng buồn ngẩng đầu: “Cha, trong thoại bản toàn nói m tên đẹp trai vào cửa đều là tai hoạ! Nuốt hết gia sản, hại cha con c.h.ế.t kh nhắm mắt! Tìm tốt tính quan trọng hơn!”
Cha ta chẳng nói chẳng rằng, xách ta lôi ra cửa.
Trước cổng, cái tờ gi tuyển rể dán lâu đến mức mờ nét đã bị một trai áo trắng gỡ xuống, đang chăm chú đọc.
Tiêu chuẩn tuyển rể ghi rõ rành rành:
Đẹp trai, cao ráo, nhân phẩm tốt, dịu dàng chu đáo, kh được thối chân. Bị nương tử mắng cười, bị nàng đánh né nhẹ nhàng…
Lúc , kia xoay lạiChi lan ngọc thụ, tóc đen như mực, da trắng như sữa, đôi mắt phượng long l ánh sáng, cười lên nhẹ nhàng như gió xuân, một cái liếc mắt khiến ta nghĩ luôn hậu sự cho cả nhà.
Ta: “Cha, chính là đó! Sau này cha bị hại chết, con nhất định thiêu cho cha thật nhiều gi tiền!”
Cha ta: “...Cái phúc khí như con, cha dám nhận !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuong-cong-cua-ta-la-nam-chu-sung-nu-van/chuong-1.html.]
tên Kiều Nhạn Hành, là con vợ lẽ nhà họ Kiều kinh thành, bị đuổi khỏi nhà, lang thang kh xu dính túi, th bảng tuyển rể liền tới ứng tuyển.
Cha ta thì thào: “Xong , loại này là biết thâm sâu khó dò, nhà ta chạy kh thoát nữa .”
Đang nói dở, bụng kêu “ọc” một tiếng, đỏ mặt khẽ ho: “Tại hạ m ngày chưa ăn, thật hơi đói bụng…”
Ta đau lòng quá thể, liền mời vào ăn cơm.
vừa th bàn đầy thức ăn liền ôm l cha ta khóc rống, kể khổ một trận.
vừa khóc vừa kể rằng bị trộm hết tiền, màn trời chiếu đất suốt nhiều ngày, đến bộ đồ trắng mặc trên cũng là do một bà hàng xóm tốt bụng cho.
Ta trợn mắt.
Hàng xóm nào tốt bụng dữ vậy?
Cha ta nháy mắt về hướng nhà Lý đại nương – cái bà nổi tiếng keo kiệt, chó nhà ta còn kh dám ngang vì sợ bị vặt l!
Ta quay lại nhan sắc của – à hiểu .
Ta vừa nghe vừa cảm khái: sắc đẹp quả nhiên thể đánh vỡ mọi định kiến.
ăn xong một chén nhỏ liền dừng, ta bưng chén thứ hai lên còn chưa kịp nói thì đã ta ngập ngừng: “Ta… thể ăn thêm nữa ?”
Ta: “Dĩ nhiên! Gả làm rể nhà ta, làm thể để ngươi đói bụng?”
Nếu khi ta thể biết, ăn tới chén thứ tám mà vẫn chưa dấu hiệu dừng, lẽ ta nên kiểm tra lại mắt một lần nữa.
Ngay cả con ch.ó nhà ta – Vượng Tài – cũng gâu gâu bất mãn: nó còn chưa từng đãi ngộ như thế!
Chưa có bình luận nào cho chương này.