Tương Lai Thiên Vương
Chương 510:
Nhạc nền chuyển sang độc tấu, tiếng đàn phím và tiếng dây hòa quyện trong những hợp âm rải yên bình, tiếng vĩ cầm trầm thấp vang lên như một tiếng thở dài đơn độc.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!
Trong đoạn phim, ánh mắt tràn đầy mong đợi của Tô Hầu dần trở nên u ám.
giống như một chú cá dốc hết sức nhảy vọt lên với hy vọng hóa rồng, nhưng khi rơi xuống lại bàng hoàng nhận ra vừa ngã thẳng vào một vũng bùn còn tồi tệ hơn.
Sự kết hợp giữa những nốt cao và nốt trầm của tiếng đàn tạo nên một sự chênh lệch cảm xúc mãnh liệt, tựa như cơn gió lạnh buốt từ đỉnh núi thổi tràn xuống, khiến ta rùng .
Khung hình tối dần, chỉ còn một ô cửa sổ vu vức hắt lên ánh sáng lờ mờ của buổi sớm tinh sương.
Ngược sáng bên khung cửa là một bóng đang ngồi bó gối, đầu gục xuống. dáng hơi mập mạp kia, ai cũng nhận ra đó chính là Tô Hầu.
Bối cảnh tối tăm, căn phòng lạnh lẽo, một Tô Hầu ngồi đó tr như một con thú nhỏ đang chìm trong đau buồn và bối rối, hoàn toàn mất phương hướng.
Nhưng dần dần, trong tiếng kèn, âm th của sáo trở nên nhu hòa hơn, bắt đầu làm tan bầu kh khí bi thương.
Cảm xúc đau buồn trong tiếng nhạc dần yếu bớt, thay vào đó là nhịp trống mang theo tiết tấu của từng bước chân, đang nhích lại gần tai nghe từng chút một.
Trên màn hình, nơi ô cửa sổ vu vức , ánh sáng dần trở nên rực rỡ, bao qu bóng là một lớp viền sáng vàng kim rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuong-lai-thien-vuong/chuong-510.html.]
Lại một ngày nữa, trời đã sáng.
Kh chỉ tràn qua cửa sổ, ánh nắng còn len lỏi qua những vết nứt trên bức tường đổ nát và khe hở của khung cửa.
Căn phòng tối tăm cũng trở nên sáng sủa hơn, xua tan sự âm u lạnh lẽo.
Cái bóng vẫn luôn ngồi im lìm ở đó cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, chậm rãi di chuyển.
Ánh sáng chiếu vào khiến đồng t.ử co lại, dõi theo ra ngoài cửa sổ.
Những vết nứt hình mạng nhện trên kính cửa sổ khiến ánh mặt trời càng thêm phần thần bí và huyền ảo.
Ô cửa vỡ nát kh thể ngăn cản toàn bộ phong cảnh bên ngoài, đôi mắt đã thích nghi với ánh sáng dường như đang xuyên qua cửa sổ để th một ều gì đó.
Tô Hầu đứng dậy, bước đến trước cánh cửa đã hư hỏng tàn tạ kéo ra.
Ánh nắng chan hòa chiếu rọi lên Tô Hầu, khiến khung hình trở nên ấm áp.
Mái tóc chút rối bời bị gió thổi tung, những nhành cỏ non bên chân dường như cũng muốn nhảy múa theo.
Dàn nhạc cụ thổi vang lên giai ệu trong trẻo, lạc quan.
Chưa có bình luận nào cho chương này.