Tương Phùng
Chương 8:
Thực ra gọi là nảy lửa thì hơi quá.
Nhưng thực tế, chỉ vì Hạ Vấn Tân đối xử với quá tốt khiến nhiều kẻ ghen ăn tức ở, sau lưng tung tin chuyện từng ngồi tù, trên mạng cũng đầy rẫy những lời thóa mạ.
Họ nói nói lại, cũng chỉ là chê kh xứng với Hạ Vấn Tân.
Hạ Vấn Tân muốn giúp dẹp yên những lời đồn thổi đó.
muốn cùng xuất hiện trong buổi họp báo, kiện những kẻ đưa chuyện ra tòa.
Nhưng lại th kh cần thiết.
Vốn dĩ đã từng ngồi tù thật, dù lòng kh thẹn nhưng kh muốn vì chuyện này mà Hạ Vấn Tân cũng bị lôi vào những lời dị nghị.
Nhưng ều đó lại làm Hạ Vấn Tân nổi giận.
lạnh lùng chất vấn để trong lòng kh, coi là chồng kh.
Còn thì chỉ nghĩ im lặng là cách tốt nhất, cho rằng đang gây chuyện vô lý, kh thể hiểu nổi.
Ngày hôm đó, trong phòng khách kh bật đèn, chỉ còn sót lại chút ánh hoàng hôn cuối ngày.
Im lặng một hồi lâu, khẽ cười nhạo một tiếng nói một câu:
"Em sống trên đời một cách th th bạch bạch, kh cho phép kẻ khác chỉ trỏ vào em."
"Tống Đường Ôn, em hiểu kh?"
vẫn im lặng kh muốn trả lời .
Lúc rời , ngoảnh lại , th được bóng lưng cô độc lẻ loi của .
Khi đó đã cảm th hơi hối hận.
thầm nghĩ, hay là cứ đồng ý với cho xong.
Dẫu cũng chỉ là một chuyện nhỏ thôi mà.
Nhưng kh ngờ, đó lại là lần cuối cùng chúng gặp nhau.
Sau khi qua đời, đã tự hỏi hết lần này đến lần khác.
Tại lại kh chịu ở bên cạnh chứ?
Tại kh chịu nói cho biết tình cảm của ?
Những bó hoa bách hợp kia, sự chăm sóc chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc, ánh mắt luôn dõi theo ... chẳng lẽ thực sự kh nhận ra yêu ?
Rõ ràng là biết.
Nhưng lại là một kẻ khốn nạn, cậy được yêu mà sinh kiêu.
tin chắc rằng Hạ Vấn Tân sẽ ở bên đến già, nên cứ ích kỷ chìm đắm trong tình yêu của .
Mà chưa từng chịu xoa dịu trái tim luôn thấp thỏm lo âu của .
Cho đến tận khi c.h.ế.t .
mới thực sự hiểu thế nào là yêu.
Nhưng đối với một tình yêu muộn màng, ều tàn nhẫn nhất chính là khi chưa kịp bày tỏ, chưa kịp lại gần thì đã vĩnh viễn mất .
Chẳng còn cơ hội nào nữa.
Được quay lại một đời.
Đó là cơ hội mg trời ban cho để bù đắp.
M cái gọi là kiêu kỳ, thẹn thùng hay trình tự trong tình yêu, chẳng màng đến, cũng chẳng học nổi nữa.
chỉ muốn được ở bên .
Chỉ muốn, muốn, mãi muốn.
Thế là ôm chặt l Hạ Vấn Tân, đặt nụ hôn lên môi .
Giữa lúc môi lưỡi quấn quýt, khẽ thở dốc nói:
"Được, giúp em ."
"Trả trước cho một phần thưởng này."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tuong-phung/chuong-8.html.]
Hạ Vấn Tân sững một lát, sau đó ghì chặt và đẩy xuống ghế sofa một cách mãnh liệt hơn.
Hai tiếng sau.
mệt đến mức kh nhấc nổi .
Nhưng vẫn ôm chặt l Hạ Vấn Tân, kh nỡ bu tay.
, rõ ràng buồn ngủ đến mức kh mở nổi mắt nhưng vẫn kh muốn nhắm lại.
vẫn th hơi sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ.
cúi xuống, khẽ hôn lên má và trán :
" ở đây , Tiểu Ôn, ngủ em."
" sẽ luôn ở bên em."
khẽ "vâng" một tiếng.
Kh thể gượng thêm được nữa, chìm dần vào bóng tối mịt mù.
19
Trong kh gian tối tăm .
bừng tỉnh giấc.
đang mặc bộ đồ ngủ màu x thẫm, nằm trong căn phòng ngủ với t màu đen trắng chủ đạo. Trên tủ đầu giường là một ly nước đã nguội ngắt, đặt cạnh m viên t.h.u.ố.c màu trắng.
qu một vòng, căn phòng vắng lặng đìu hiu, chẳng th bóng dáng quen thuộc kia đâu cả.
Tim bỗng thắt lại đầy đau đớn.
Ký ức hiện lên trong tâm trí từng thước phim một, cuối cùng dừng lại ở giọng nói trầm khàn xen lẫn tiếng rè như dòng ện: "Tiểu Ôn, thật sự, thật sự thích em."
Hóa ra chỉ là một giấc mơ.
bàng hoàng nhận ra.
Hóa ra thật sự chỉ là một giấc mộng đẹp.
siết chặt lồng ngực, chân tay lạnh toát, cảm giác như bị một tấm lưới bủa vây, hơi thở dần bị bóp nghẹt, nước mắt cứ thế tuôn rơi từng giọt.
"Tiểu Ôn, em thế?"
Cánh cửa đột nhiên đẩy mở, một bước vội đến trước mặt , vẻ mặt đầy hoảng hốt.
Dưới làn nước mắt nhạt nhòa, giơ tay lau , cuối cùng cũng rõ gương mặt của đàn .
"Tiểu Ôn, kh đâu, vừa ra ngoài giải quyết chuyện của nhà họ Tống. đã tìm được gã quản lý bị nhà họ Tống mua chuộc, cũng tìm được lao c tình cờ ngang qua hôm đó. Ông đã tận mắt th Tống Như đẩy Hạ Hiểu Hiểu xuống. Tống Như bị kết tội , nhà họ Tống cũng đang bị khởi kiện vì tội vu khống. Tiểu Ôn, sau này sẽ kh còn ai vu oan cho em nữa đâu."
đàn vừa nhẹ nhàng vỗ lưng , vừa kể lại mọi chuyện đã xảy ra trong lúc ngủ.
ngước mắt .
khẽ tựa vào lòng , lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ và rõ rệt trong lồng n.g.ự.c , cuối cùng cũng mỉm cười:
"Kh gì, em chỉ là th nhớ thôi."
khẽ nói với :
"Hạ Vấn Tân, em đã nói với chưa nhỉ?"
"Em thực sự - thực sự - thực sự - thích ."
đàn khẽ cười một tiếng, ôm chặt vào lòng.
nói:
" cũng yêu Tiểu Ôn."
20
Những yêu nhau, dù trải qua bao nhiêu năm tháng.
Cuối cùng cũng đã thổ lộ tình cảm cho nhau biết.
Dù là núi cao cách trở hay thời gian xoay vần.
Cũng chẳng thể ngăn cản được.
Sự đoàn tụ của những trái tim chân thành.
Chưa có bình luận nào cho chương này.