Tướng Quân Sống Không Quá Ba Tháng, Sau Khi Đổi Hôn Ta Khiến Chàng Sống Trăm Năm
Chương 192: Vở kịch hay sắp diễn ra
Lần này trở lại Khương gia, hạ nhân trong phủ còn nhiệt tình hơn hôm qua nhiều.
Xe ngựa của Khương Lệnh Chỉ còn chưa dừng hẳn, gia nhân ở cổng đã tiến lên, dắt ngựa, hạ chân ghế.
Nàng xuống xe ngựa, Mạnh Bạch vừa kéo chiếc tố dư ra khỏi khoang xe, lập tức bị đám hạ nhân bảy tay tám chân tr nhau l : “Đại tiểu thư, đây là của Nhị c tử ? Bọn nhỏ sẽ thay khiêng qua!”
Khương Lệnh Chỉ: “......”
Thôi vậy, khiêng tổng tốt hơn là để Mạnh Bạch xách, thế là cứ để mặc bọn họ.
Nàng đã quen đường đến Thủy Vân Gian , nhưng hạ nhân vẫn tr nhau trước dẫn đường cho nàng.
Cổng viện trong Thủy Vân Gian mở rộng, hạ nhân ai n đều làm việc của , đ đúc hơn hôm qua nhiều.
Tiểu Nha vẫn đang quét dọn trong sân, vừa th Khương Lệnh Chỉ đến gần, liền vui mừng reo lên: “Đại tiểu thư đến ! Đại tiểu thư đến !”
Khương Tầm gắng gượng ngồi dậy, Khương Lệnh Chỉ đang bước vào, lại đám hạ nhân khiêng tố dư theo sau nàng, cả y sáng bừng lên.
“Đan xong nh vậy ư?”
Khương Lệnh Chỉ chớp mắt: “ đó!”
Dù y chỉ hiếu kỳ, đan cho y thì y sẽ mãn nguyện.
Khương Tầm vẫn hỏi: “ giống hệt cái của Tiên Cảnh Dực kh?”
“Ừm,” Khương Lệnh Chỉ mặt dày nói, “Thậm chí còn tốt hơn cái của !”
Cái tố dư của Tiên Cảnh Dực hoàn toàn làm bằng tre, còn cái tố dư của Khương Tầm này, bên trong bọc là ghế gỗ hồng mộc, nếu xét về giá trị thì cái của Khương Tầm này còn đắt hơn một chút.
Khương Tầm tâm trạng vô cùng sảng khoái: “Nàng mau ngồi , ngồi xuống nói chuyện.”
Khương Lệnh Chỉ ừ một tiếng, đến bên cạnh chiếc sập mềm ngồi xuống.
Khương Tầm liếc biểu cảm của nàng, giả bộ như kh cố ý hỏi: “Nghe nói hôm qua nàng đến Vĩnh Định Hầu phủ gây rối, lại còn nói Tam Hoàng tử thua mã cầu, chuyện gì mà thoái hôn , đều truyền đến tai ta ! Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
“Ồ, chính là chuyện hôn sự của Tiêu Nguyệt trong phủ…” Khương Lệnh Chỉ kh nghĩ nhiều, kể lại đầu đuôi câu chuyện một lần, còn chuyện mượn d Khương Xuyên uy h.i.ế.p Triệu Thư Hành, nàng kh tiện nói với Khương Tầm.
Chỉ nói đến kết quả: “Dù bây giờ, nhị tẩu và cháu gái của ta đều muốn thoái hôn.”
“Ồ,” Khương Tầm mắt lóe lên, kh hiểu lại chút vui vẻ.
Y kh nhịn được lẩm bẩm nhỏ một câu, “Nàng cũng đâu lớn hơn ta bao nhiêu, đã dám gọi cháu gái .”
Khương Lệnh Chỉ liếc xéo y: “… ...Bề trên và tuổi tác liên quan gì đến nhau?”
“......” Khương Tầm sờ sờ mũi, sợ nói tiếp sẽ bị thấu, bèn đúng lúc đổi chủ đề: “Được được , kh nói m chuyện vặt vãnh này nữa. Tin tốt ta muốn nói cho nàng, chính là vở kịch của Phồn Lâu đã được dàn dựng xong, ngày mai thể bắt đầu diễn .”
Khương Lệnh Chỉ cũng kh nghi ngờ y đột ngột đổi chủ đề, dù nam tử quả thực dễ kh hứng thú với những chuyện gia đình vặt vãnh như vậy.
“Thật tốt quá!” Nghe tin vở kịch của Phồn Lâu đã dàn dựng xong, nàng vẫn kh kìm được mà thẳng lưng lên, vui mừng thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng xong .”
Nàng đã chờ vở kịch này quá lâu .
Trong thời ểm mấu chốt này, càng nhiều chuyện lợi cho nàng thì nàng càng nhiều tự tin để lật đổ Thụy Vương.
Thế nên nàng đã nh gọn dứt khoát xử lý mối quan hệ với Nhị phòng.
Thực ra nàng hiểu rõ, giải quyết xong lần này, Triệu Nhược Vi vẫn sẽ lén lút giở trò xấu.
Nhưng kh , cứ xếp hàng, từng một mà xử lý.
… …
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc b giờ Thụy Vương phi vừa mới được thả ra khỏi nhà củi của Vũ Dương c chúa phủ.
Thụy Vương m ngày nay toàn tâm toàn ý lo cho vết thương chân của Tam Hoàng tử, ngày nào cũng đến Tam Hoàng tử phủ thăm nom.
Cứ như vậy, ngược lại đã hoàn toàn quên bẵng Thụy Vương phi đang bị giam trong Vũ Dương c chúa phủ.
Hạ nhân trong c chúa phủ cũng nghe lời, Thụy Vương nói giam Thụy Vương phi ba ngày, thì quả thực đã giam Thụy Vương phi trong nhà củi ba ngày ba đêm.
Thụy Vương phi đã đói đến mềm cả tay chân, một vẻ suy sụp, đau khổ và tuyệt vọng.
Hạ nhân trong Vũ Dương c chúa phủ th bà như vậy, cũng sợ hãi kh thôi: “Vương phi nương nương, bọn nhỏ sẽ đưa về Thụy Vương phủ trước.”
“Bổn vương phi kh !” Thụy Vương phi hé môi, khó khăn cất tiếng nói, kh che giấu được ánh mắt tràn đầy hận ý: “Thụy… ...Thụy Vương đâu? ở đâu? Bảo đến đây!”
Hạ nhân nào dám để Thụy Vương phi ở lại Vũ Dương c chúa phủ nữa, nếu cứ ở lại, e là sẽ gây ra án mạng.
Đến lúc đó, những hạ nhân như bọn họ lại là gặp rắc rối.
Bọn họ tay chân l lẹ chuẩn bị xe, mạnh mẽ đỡ Thụy Vương phi lên xe ngựa, vừa đáp lời Thụy Vương phi: “Vương gia đang ở Tam Hoàng tử phủ, Tam Hoàng tử bị thương chân, Vương gia ngày nào cũng đến thăm nom ạ.”
Thụy Vương phi giãy giụa vô ích, đành nằm trong xe ngựa, mặc kệ xe ngựa chạy về Thụy Vương phủ.
“Vương phi nương nương đã trở về!”
Từ quản gia trong phủ vội vàng dẫn hạ nhân ra đón.
Ôi, đây là chuyện gì vậy chứ?!
Vương gia luôn đối đãi Vương phi đoan chính, lại đến mức giam Vương phi nương nương vào nhà củi của c chúa phủ thế này chứ!
Rèm xe ngựa vén lên, Thụy Vương phi nằm thẳng đờ trong xe ngựa.
Bà vẫn còn nhớ tin tức vừa nghe được từ Vũ Dương c chúa phủ, bà chằm chằm Từ quản gia: “Thừa Tắc ?”
“Vương phi nương nương!” Từ quản gia th Thụy Vương phi như vậy, quả thực kinh ngạc vô cùng, đây còn là vị Vương phi nương nương ung dung đoan trang ngày xưa !
Y vừa chỉ huy hạ nhân đến đỡ Thụy Vương phi, vừa đáp lời Thụy Vương phi: “Bẩm Vương phi, Tam Hoàng tử bị gãy chân khi chơi mã cầu, Vương gia hai ngày nay vẫn luôn ở Tam Hoàng tử phủ chăm sóc.”
“ thể như vậy,” Thụy Vương phi trợn tròn đôi mắt kh cam lòng, vẫn còn dây dưa chuyện đầu thất: “Vì , Vương gia quan tâm Vũ Dương, quan tâm Thừa Tắc, lại kh quan tâm Đãng nhi, đó là đầu thất của Đãng nhi mà…”
Từ quản gia làm biết vì ?
Những lời Thụy Vương phi nói, y chỉ cần nghĩ kỹ đã th lạnh gáy.
Y đành khuyên: “Vương phi nương nương đừng nghĩ nhiều, Nhị c tử rốt cuộc là làm sai bị Thánh thượng trách phạt, Vương gia trong lòng lo lắng lắm, chỉ là ngoài mặt kh dám biểu lộ.”
Nước mắt Thụy Vương phi rơi lã chã, thật vậy ư?
Thật sự là như lời Từ quản gia nói ư?
Bà muốn tin, thực sự muốn tin… ...
Hơn hai mươi năm , Thụy Vương vẫn luôn thể hiện là yêu thương bà, quan tâm các con, đột nhiên lại thay đổi lớn đến vậy chứ… ...
Thái y trong cung đến, vừa th Thụy Vương phi như vậy cũng kinh hãi.
Sau khi bắt mạch xong, thái y thở dài, ánh mắt tràn đầy vẻ nặng nề: “Vương phi đây là do quá đau buồn và tức giận, cần tĩnh dưỡng thật tốt, kh thể chịu thêm kích thích nào nữa.”
“Vâng, vâng.”
Từ quản gia tiễn thái y , lại vội vàng dặn dò hạ nhân cho Thụy Vương phi uống ít cháo yến sào, ít ra cũng giữ được mạng.
Thụy Vương phi cứ thế nằm trên giường, đợi mòn mỏi cho đến tối mịt.
Cho đến khi hạ nhân vào bẩm báo: “Vương phi nương nương, Vương gia đã trở về.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.