Tướng Quân Sống Không Quá Ba Tháng, Sau Khi Đổi Hôn Ta Khiến Chàng Sống Trăm Năm
Chương 334: Thiên ý
Tiêu Quốc c phủ.
Tiêu lão phu nhân đang đút Tiêu Quốc c uống thuốc.
Quản gia trong phủ đến truyền lời: "Lão phu nhân, Khương Thượng thư dẫn Khương nhị c tử đến cầu kiến ở cổng lớn, nói là đến đưa nạp định văn thư của đại cô nương."
"Ừm?"
Tiêu lão phu nhân tay khựng lại, kh khỏi chút bất ngờ, Tiêu Quốc c phủ hiện giờ ai ai cũng ghét bỏ, vậy mà vẫn kh thức thời mà tự tìm đến ?
Nhưng nh, lại cảm giác hợp tình hợp lý.
Khương Xuyên ư.
Con y hành sự hoàn toàn theo sở thích và cố chấp, làm ra chuyện gì quái gở cũng kh gì đáng ngạc nhiên.
Năm xưa y vì Nguỵ Lam mà gây ầm ĩ khắp nơi, dù mang tiếng xấu, lại bị biếm Th Liêu, cũng cam tâm tình nguyện.
Hôm nay đến lượt con trai y cưới vợ, y thể bận tâm Tiêu Quốc c phủ nghi ngờ th đồng với địch hay bị Hoàng thượng lạnh nhạt.
"Mời y đến tiền sảnh," Tiêu lão phu nhân quay đầu dặn quản gia, "Đi mời cả nhà lão nhị qua trước, đợi Quốc c gia uống xong thuốc, ta sẽ đến sau."
Quản gia vội vàng đáp lời, sau đó khắp nơi truyền tin.
Tiêu Quốc c như lời muốn nói, bị thuốc sặc ho vài tiếng, mãi mới thở đều lại được, nắm chặt l cánh tay Tiêu lão phu nhân, sốt ruột nói: "Đừng, đừng......"
Y muốn nói, tình hình phủ hiện giờ, chuyện định thân cứ tạm hoãn lại, vài ngày nữa đợi phong ba này qua cũng còn kịp.
Biết Khương gia tấm lòng này là đủ , đừng vô cớ kéo Khương gia xuống nước nữa.
Vợ chồng bao nhiêu năm, Tiêu lão phu nhân lại kh biết y đang nghĩ gì.
Nàng thở dài, vỗ vỗ mu bàn tay Tiêu Quốc c,
"Tính cách cứng đầu của Khương Xuyên đó lại kh biết , chuyện đã quyết mười con trâu cũng kéo kh lại! Hơn nữa, năm xưa y vì hôn ước của Lệnh Chỉ và Tiêu Yến mà cầu xin và ta, tình nghĩa này y chắc c ghi nhớ trong lòng. Vào giờ phút này, Tiêu Quốc c phủ gặp nạn, y thể làm ngơ được."
Nói đến đây, Tiêu Quốc c nhất thời cũng trầm mặc.
Năm xưa, hôn ước của Khương Lệnh Chỉ và Tiêu Yến, là do Tiêu Quốc c và Khương Thái phó định ra khi còn trẻ say rượu.
Lúc đầu, cũng kh ai coi lời đó là thật.
Cho đến khi Tiêu Quốc c theo Vưu Ninh Đế xuất chinh Khương Việt, lập đại c được phong Quốc c, Khương lão phu nhân mới động lòng, tha thiết nhắc lại chuyện hôn sự này.
Khương lão phu nhân dưới gối chỉ Khương Xuyên một đứa con trai, vì để ép con dâu Nguỵ Lam sinh một cô con gái để leo lên Tiêu Quốc c phủ, liền hạ thuốc Nguỵ Lam,
Bảy tháng sau, Nguỵ Lam sinh non hạ sinh con gái Khương Lệnh Chỉ, nhưng cũng vì thế mà khó sinh bỏ mạng.
Cũng chính vì vậy, quan hệ mẫu tử giữa Khương Xuyên và Khương lão phu nhân hoàn toàn xấu .
Khương Lệnh Chỉ vừa mới sinh ra cũng bị đưa về thôn quê kh ai hỏi han.
Nhưng Khương lão phu nhân vẫn kh cam lòng.
Lại xúi giục cháu gái Sở Nhuyễn Vân nhân lúc lo tang sự mà vào phòng Khương Xuyên, trở thành kế thất của Khương Xuyên, lại nhận nuôi một cô gái trong chi thứ của Khương gia, chính là Khương Lệnh Uyên sau này.
Khương lão phu nhân càng ở tất cả những nơi thể tuyên truyền, đều nhắc đến đích nữ Khương Lệnh Uyên của Khương gia và đích tôn Tiêu Yến của Tiêu Quốc c phủ hôn ước.
Mặc dù hôn sự này ban đầu chỉ là một lời nói đùa, nhưng Tiêu Quốc c là trọng tình nghĩa, Khương gia lại quan tâm như vậy, y cũng kh lý do gì để đoạn tuyệt.
Cũng coi như là ngầm đồng ý cuộc hôn nhân này.
Cho đến hai năm trước.
Khương Xuyên tìm cơ hội, đến Tiêu Quốc c phủ một chuyến.
Gặp Tiêu Quốc c và Tiêu lão phu nhân, liền mở lời nói rằng vong phụ báo mộng, hỏi chuyện hôn sự của cháu gái.
Tiêu Quốc c lúc còn tưởng Khương Xuyên ý định muốn định ngày cưới sớm cho Khương Lệnh Uyên và Tiêu Yến.
Ai ngờ, Khương Xuyên lại nói, đích nữ ruột của y là Khương Lệnh Chỉ vẫn được nuôi dưỡng ở thôn quê, còn mong Tiêu Quốc c nể mặt cố Khương Thái phó, thay cháu gái đích thực thực hiện hôn ước.
Tiêu Quốc c lúc nghe lời này, còn cảm th thật khó tin.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khương Xuyên này lại như bệnh vậy?
Cả Thượng Kinh đều biết Nguỵ Lam năm đó mang song sinh khó sinh mà chết, ai cũng tưởng là thai c.h.ế.t trong bụng, một xác ba mạng.
Ai ngờ, y lại ném đứa con gái ruột duy nhất còn sống ở thôn quê, mười m năm kh ngó ngàng.
Cho dù là sợ chạm cảnh sinh tình, vậy lại đột nhiên nhớ ra quan tâm hôn sự của con gái ?
Y nghĩ vậy, cũng hỏi vậy.
Nhưng Khương Xuyên trước sau chỉ một câu, vong phụ báo mộng, kh dám kh theo.
Tiêu Quốc c lúc tức đến đập bàn.
Thế nào, lão già Khương Xuyên này coi y là võ tướng, đầu óc chắc c kh tốt, dễ bị lừa là ?
Vẫn là Tiêu lão phu nhân đã trấn an Tiêu Quốc c.
Đã là con gái của Nguỵ Lam, hôn ước này nàng tự nhiên là thừa nhận.
Nhưng nàng cũng kh vội vàng lập tức đồng ý với Khương Xuyên, liền gọi cả nhà lão đại và Tiêu Yến đến, hỏi ý kiến của bọn họ.
Lúc đó nàng còn nghĩ, Tiêu Yến và cô con gái nuôi của Khương gia vẫn thân cận, nếu cả nhà lão đại muốn cưới Khương Lệnh Uyên, nàng vừa lúc để Cảnh Dịch cưới Lệnh Chỉ.
Cảnh Dịch đáng tin hơn Tiêu Yến vạn lần.
Nhưng Tiêu Cảnh Bình trịnh trọng bày tỏ, đã vậy thì tự nhiên nên sửa lại sai lầm, để cháu nội Tiêu Yến cưới đích nữ của Khương Thượng thư.
Tiêu lão phu nhân cũng kh tiện nói thêm gì nữa.
Bởi vậy, Khương Lệnh Chỉ mới được đón về Thượng Kinh, một năm sau lại d chính ngôn thuận gả vào Tiêu Quốc c phủ.
Ý của Tiêu lão phu nhân khi nhắc đến chuyện này bây giờ, Tiêu Quốc c tự nhiên cũng rõ.
Khương Xuyên lúc đó mặc dù là mượn cớ vong phụ báo mộng, nhưng y chắc c nỗi khổ tâm khó nói, mới đến cầu xin bọn họ.
Giờ đây Khương Xuyên đã là Tả thừa tướng, lại c khai đến đưa nạp định văn thư, đứng về phía Tiêu Quốc c phủ.
Chẳng là ý trả lại nhân tình .
Hơn nữa, thằng nhóc Khương Tầm và nha đầu Nguyệt Nhi, cũng thật sự là lưỡng tình tương duyệt.
Tiêu Quốc c nặng nề thở dài một hơi, "Ôi, đã vậy thì, đỡ ta đứng dậy đến tiền sảnh, phủ chúng ta cũng làm trọn lễ đính hôn này!"
Tiêu lão phu nhân "ừ" một tiếng, lập tức phân phó hầu vào giúp Tiêu Quốc c thay y phục.
Nàng đứng dậy ra khỏi phòng, đứng dưới hành lang, màn tuyết lớn phủ kín trời, nhất thời chút ngẩn ngơ.
Thật ra sau này, Khương Xuyên lại tìm nàng một lần nữa.
Khương Xuyên chỉ nói một câu: "......, Nguỵ Cẩm vẫn còn sống, nàng ta cho rằng, Lệnh Chỉ là con gái của nàng ta."
Chỉ một câu này, Tiêu lão phu nhân liền hiểu ra. Khương Xuyên khổ tâm cô nghệ làm tất cả những ều này là vì cái gì.
Nguỵ Cẩm ngày đó tìm đến Nguỵ Lam, thân thể Nguỵ Lam mới được hơn bảy tháng.
Đối với lời thỉnh cầu của Nguỵ Cẩm, Nguỵ Lam ban đầu đã đồng ý.
Dù cũng là ruột của nàng, lại là thay nàng hòa thân với Khương Việt, Nguỵ Lam về tình về lý đều th nên giúp đỡ việc này.
Nhưng Nguỵ Cẩm lại kh đợi được nữa.
Con của nàng đã gần đầy tháng , nàng lo lắng đợi đến khi Nguỵ Lam đủ tháng sinh nở, đứa trẻ gần bốn tháng tuổi và đứa trẻ mới sinh đặt cùng nhau dễ bị phát hiện.
Thế là nàng xúi giục Sở Nhuyễn Vân, lúc b giờ đang ở Khương gia, đổi thuốc an thai của Nguỵ Lam thành thuốc thúc đẻ mạnh.
Đợi khi Nguỵ Lam trở dạ, nàng lại giao đứa con gái còn đang quấn tã của cho v.ú nuôi Hứa Phân, mà Khương gia đã tìm trước, để tiện thể nói dối rằng Nguỵ Lam mang song sinh.
Nhưng trớ trêu thay ý trời trêu .
Nguỵ Lam khó sinh một ngày một đêm, đứa con gái sinh non vẫn sống sót.
Nhưng đứa con gái gần đầy tháng của Nguỵ Cẩm lại vì sự sơ suất của v.ú nuôi Hứa Phân mà bị lạnh ng một ngày một đêm, sốt cao mà qua đời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.