Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tướng Quân Sống Không Quá Ba Tháng, Sau Khi Đổi Hôn Ta Khiến Chàng Sống Trăm Năm

Chương 429:

Chương trước Chương sau

Khương Trạch bất đắc dĩ, đưa tay xoa xoa thái dương, nhẹ giọng nói: “…Lệnh Chỉ, đại nhân đại lượng, bỏ qua cho nàng ta lần này .”

Khương Lệnh Chỉ còn chưa nói gì, Nguyễn Điệp đã bất mãn lớn tiếng: “Khương Trạch, ngươi kh nói, nàng là ruột của ngươi ? Vì ngươi lại sợ nàng ta đến vậy?”

Khương Lệnh Chỉ tốt bụng giải thích thay Khương Trạch: “Bởi vì ta sẽ mách tội đó! nếu dám ức h.i.ế.p ta, ta lập tức sẽ tìm phụ thân khóc vài tiếng, Khương Đại tướng quân của liền chịu một trận gia pháp đau ếng, m tháng trời cũng kh xuống giường được.”

Nguyễn Điệp: “…”

Ánh mắt Khương Trạch lóe lên, chút kinh ngạc, quan hệ giữa Lệnh Chỉ và phụ thân khi nào lại tốt đến vậy?

Khoảng thời gian về Nam Cương, lại xảy ra chuyện gì ?

Nguyễn Điệp bị ấn trên bàn đá, đau đến xương cốt như muốn đứt lìa.

Nàng ta trừng mắt chằm chằm Khương Lệnh Chỉ, ánh mắt độc ác: “Ngươi hôm nay ức h.i.ế.p ta như vậy… ngươi sẽ hối hận!”

“Ức h.i.ế.p ngươi?” Khương Lệnh Chỉ nhướng mày cười: “Đây đã tính là ức h.i.ế.p ngươi ? Ta còn chưa đưa ngươi đến Hình Bộ, để ngươi chịu một trăm lẻ tám loại hình phạt, hảo hảo khai ra, rốt cuộc đã rót loại mê hồn thang gì vào đầu Định Nam Đại tướng quân do Hoàng thượng đích thân phong kia!”

Nguyễn Điệp sợ đến toàn thân run rẩy, nước mắt giàn giụa, lúc này mới cầu xin: “Khương Trạch! Khương Trạch ngươi cứu ta , ta kh muốn!”

Khương Trạch th Nguyễn Điệp rơi lệ, lập tức như kích hoạt một ều gì đó, ôn tồn an ủi: “Đừng sợ.”

đưa tay giải cứu Nguyễn Điệp ra.

lại về phía Khương Lệnh Chỉ, nghiêm túc nói: “Ta đối với Nguyễn Điệp là thật lòng, đừng nói những lời vô căn cứ này nữa. Chuyện ngày hôm nay, ta sẽ đích thân đến tạ lỗi với .”

“Được thôi,” Khương Lệnh Chỉ nhướng mày, lời này của Khương Trạch quả đúng ý nàng, nàng liền đồng ý: “Vậy thì ngày mai , ta ở trong phủ chờ Khương Đại tướng quân giá lâm.”

Khương Trạch mím môi: “…Được.”

Khương Lệnh Chỉ lại nói: “Tuy nhiên ta kh muốn th nàng ta, cứ một đến là được.”

Nguyễn Điệp giận dữ: “Ngươi đừng quá đáng!”

Khương Lệnh Chỉ nói: “Ngươi làm gì được ta?”

Nguyễn Điệp lại khóc với Khương Trạch.

Khương Trạch tuy muốn bảo vệ nàng ta, nhưng lý trí lại mách bảo rằng, kh thể để Lệnh Chỉ tức giận thêm nữa.

Thế là, đành khuyên Nguyễn Điệp: “Ít nói hai câu .”

Nguyễn Điệp vẫn chưa phục, đang định nói, thì cách đó kh xa bỗng nhiên vang lên một giọng nam trầm thấp: “Ừm, còn khách nữa .”

Nam nhân đội ngọc quan, tóc được buộc gọn, một thân y phục màu x mực, dáng thẳng tắp như tùng, đôi mắt phượng hơi hếch lên như một th kiếm sắc bén vừa ra khỏi vỏ, trên bàn tay thon dài của … còn cầm một bức tượng đường hình con hổ nhỏ.

Tiêu Cảnh Dực kh bận tâm đến ai mà đến bên cạnh Khương Lệnh Chỉ, đưa bức tượng đường trên tay cho nàng: “Đêm qua nàng nói mớ, bảo muốn ăn tượng đường hình hổ, này, cho nàng.”

Vốn là chúa tể muôn loài hung dữ, nhưng khi làm thành tượng đường lại tr thật ngây thơ đáng yêu.

Khương Lệnh Chỉ th thích, cầm mà kh nỡ ăn.

…Lời nàng nói mớ, ngay cả chính nàng cũng kh nhớ, lại ghi tạc trong lòng.

Khương Lệnh Chỉ hỏi : “ lại đến đây?”

Tiêu Cảnh Dực nói: “Hôm nay kh bận, ta về phủ sớm, nghe quản gia nói nàng ở đây, liền đến đón nàng… Làm phiền các ngươi ôn chuyện ?”

Khương Lệnh Chỉ cười cười: “Cũng kh hẳn.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nàng kể lại chuyện hôm nay cho Tiêu Cảnh Dực nghe: “…Trong tiệm đ , vị cô nương này kh chịu chờ ở bên ngoài, cứ khăng khăng đòi ta ra giá, nhường cơ hội vào tiệm cho nàng ta. Ta đã ra giá, nàng ta lại kh chịu trả bạc, mắng ta còn chưa đủ, lại còn tìm Khương Đại tướng quân đến định cậy chó cậy gần nhà. Nhưng Khương Đại tướng quân là hiểu lẽ , ngày mai liền sẽ đến phủ chúng ta nhận tội.”

Khương Trạch bị cậy thế: “…”

Nguyễn Điệp tức đến phát ên: “Ngươi kh nói ngươi đòi bao nhiêu bạc?”

Tiêu Cảnh Dực tò mò: “Bao nhiêu bạc?”

Nguyễn Điệp giận dữ: “Một vạn vạn lượng! Nàng ta đòi ta một vạn vạn lượng!”

Tiêu Cảnh Dực “Ồ” một tiếng, từ tốn bưng chén trà của Khương Lệnh Chỉ lên uống một ngụm, thong thả nói: “Nàng muốn l đồ từ tay phu nhân ta, đồ của nàng xưa nay vẫn quý.”

ngước mắt Khương Trạch: “Khương Dự Nhuận, nói kh?”

Khương Trạch mím môi: “.”

Tiêu Cảnh Dực kh nói gì thêm, về phía Khương Lệnh Chỉ: “Lát nữa đến Phồn Lâu dùng chút thức ăn nhé?”

Khương Lệnh Chỉ gật đầu: “Được thôi.”

Nói chuyện nửa buổi, nàng cũng đói lả.

Hai bàn bạc mà kh bận tâm đến ai, Khương Trạch thức thời kéo Nguyễn Điệp đứng dậy cáo từ.

Khương Lệnh Chỉ cũng kh làm khó Nguyễn Điệp nữa, chỉ nhàn nhạt nói: “Nguyễn cô nương, làm, trời .”

Lưng Nguyễn Điệp cứng đờ, đột nhiên quay đầu lại, chút kinh hãi về phía Khương Lệnh Chỉ.

Khương Lệnh Chỉ cong môi cười, như thể chỉ nói bâng quơ, kh ý gì khác.

Lòng bàn tay Nguyễn Điệp lạnh toát, nàng ta thầm an ủi , sẽ kh đâu…

Hôm nay chỉ là gặp mặt một lần mà thôi, Khương Lệnh Chỉ nàng ta sẽ kh biết được bí mật kia đâu…

Lòng nàng ta hoảng loạn, cũng kh dám nói nhiều, bước chân vội vã theo Khương Trạch.

Sau khi hai khỏi, Khương Lệnh Chỉ thở phào một hơi, tựa vào Tiêu Cảnh Dực: “Hù… mệt quá.”

Tiêu Cảnh Dực đau lòng: “Nhạc trượng kh đã nói, phụ thân sẽ tìm cách mời Mục Đại phu đến bắt mạch cho Khương Trạch ? nàng còn vội vàng đến vậy.”

Khương Lệnh Chỉ xòe tay: “Chỉ là trùng hợp thôi. Ta vốn là giúp Cảnh Hi đến chọn trâm cài tóc, mới gặp được Nguyễn cô nương đó, nàng ta tự báo gia môn, ta liền cố ý chọc vài câu, Khương Trạch liền tới.”

Tiêu Cảnh Dực th, khi Khương Lệnh Chỉ nhắc đến Khương Trạch, thần sắc kh biến động gì lớn, liền cũng kh nói nhiều.

Nhưng nh lại cau mày: “Cảnh Hi chọn trâm cài tóc làm gì?”

Khương Lệnh Chỉ cười đầy ẩn ý: “Ồ! Nàng nói là chọn cho một vị Thẩm c tử.”

“Vị Thẩm c tử nào?”

Khương Lệnh Chỉ liền kể lại nguyên văn lời của Cảnh Hi cho Tiêu Cảnh Dực nghe: “Nhiều hơn thì nàng cũng kh chịu nói.”

“Cảnh Hi cũng lớn ,” Tiêu Cảnh Dực cảm thán một tiếng: “Ta lát nữa sẽ cho ều tra, chỉ cần gia thế, dung mạo, nhân phẩm, tài hoa đều đạt tiêu chuẩn, thì tùy theo ý nàng .”

Khương Lệnh Chỉ: “…”

Yêu cầu nhiều như vậy, lại còn đều đạt tiêu chuẩn, kh hổ là trưởng.

Nói thế nào đây, chúc vị Thẩm c tử kia may mắn .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...